“Nhiên…”
“Ừ, anh đây”.
Vậy mà Trì Tuyết thật sự yên tâm. Nếu có một người nào khác chẳng phải anh, có khi cô sẽ điên mất. Trì Tuyết say đến mị người, chỉ biết phối hợp với động tác của anh, chân không tự chủ quàng qua eo anh.
Kỷ Nhiên cũng chỉ chờ có vậy. Càng thêm nhiệt tình ôm lấy cô.
Trì Tuyết mơ mơ màng màng, đã thấy anh hôn lên môi, chạm vào tóc, lồng tay vào nắm ngón tay cô, dịu dàng cuồng dã.
“Trì Tuyết, lần sau em đi đừng bar nữa”.
Trì Tuyết không đáp lại, Kỷ Nhiên lại tăng cường độ, ban đầu cô như hưởng thụ, bây giờ chỉ cảm giác con thuyền của mình va vào đá, sắp tan nát đến nơi.
“Nhiên… đừng mà”.
“Trì Tuyết, nếu không phải gặp anh, là một người khác, thì bây giờ em sẽ thế nào? Em có biết không?”
Bàn tay của gã đàn ông sắp túm đến tay cô, bên trong bar hạng người nào cũng có. Có đàm đúm, có thác loạn, có những kẻ tìm đến men say để có dũng khí làm những chuyện bình thường không dám, một cô gái rơi vào giữa chốn đấy, kết cục là gì? Kỷ Nhiên không cần nghĩ cũng biết được chuyện sau đó, nên thái độ của anh càng thêm mạnh bạo.
Trì Tuyết đã say, nói cô cũng không nhớ được. Nhưng Kỷ Nhiên vẫn nói, anh lo sợ. Nếu không có anh, cô gái của anh sẽ ra sao? Nỗi lo biến thành hành động, nên động tác của anh càng lúc càng nồng nàn, như thể chỉ khi ôm siết cô, vào trong cô, anh mới có cảm giác cô đang bên cạnh, an toàn, nằm với anh.
Tay vuốt trên trán mướp mồ hôi, vẽ trên má cô một đường thẳng, anh cúi đầu lẩm bẩm cho chính mình nghe.
“Sau này em còn dám như vậy không?”
“…anh…”
Đến khi Trì Tuyết không chịu được nữa, mới thấy Kỷ Nhiên như điên như mưa trên gò đồi, ôm cô cùng lên đến chín tầng mây. Trì Tuyết khàn cả giọng, anh vẫn chưa muốn dừng lại.
Phía trước cảnh vật như nhòe đi, Kỷ Nhiên thoáng thở dài, ôm Trì Tuyết vào lòng, hôn lên trán cô. Trì Tuyết khi này đã tỉnh táo một chút, nằm trong lòng anh nghe nhịp tim anh trầm ổn mà vững chắc.
Trì Tuyết không biết tối nay anh làm sao, chỉ nghe anh ôm cô một đỗi, chẳng nói gì nữa, Trì Tuyết buồn ngủ hết sức, anh vẫn chỉ duy trì một động tác,dịu dàng lại âu yếm, khiến cô thiếp đi.
“Trì Tuyết, lần sau đừng đi bar nữa. Nếu không có anh, em có thấy hậu quả khi say chưa?”
Trì Tuyết cười ngốc, đã xoay người ôm lấy eo anh. Bàn tay di chuyển trên múi cơ, lướt nhẹ như sợi tơ lướt trên sông vắng.
“Chưa”.
Kỷ Nhiên bó tay, nhéo nhéo má cô, anh niết hơi đau, làm Trì Tuyết la oai oái.
“Được rồi, em biết sai rồi mà. Đừng nhéo em”.
Kỷ Nhiên khi này mới buông tay, xoa xoa trên má mềm của cô. Bàn tay hết di lại lướt, đốt trên da thịt cô một ngọn lửa nhỏ.
“Con gái ra ngoài nguy hiểm lắm, lần sau không có anh tuyệt đối không được uống rượu. Biết chưa?”
Kỷ Nhiên hỏi, chẳng thấy Trì Tuyết đáp hùa, anh cúi đầu nhìn cô, đã thấy Trì Tuyết đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Như thể đây là một quyết định rất lớn, cô không thể gật đầu bậy bạ được. Nghĩ đến Trì Tuyết suy nghĩ nghiêm túc vậy, anh khóc không được, cười chẳng xong. Kiềm lòng không được nâng cằm cô lên, đỡ gáy cô đặt xuống một nụ hôn. Đến khi Trì Tuyết không thể hít thở được, mới buông cô ra.
“Biết chưa?”
Giọng anh chẳng cho phép thỏa hiệp, Trì Tuyết khi này mới bần thần tỉnh lại. “Nhưng mà em gặp anh mà.” Kỷ Nhiên nhéo nhéo má cô, chỉ thấy Trì Tuyết say rượu bộ dạng rất đáng yêu.
“Gặp anh thì sao hả?”
“Vào bar mới đụng trúng anh”.
Trì Tuyết nghĩ đến đây cúi đầu mỉm cười, vô tình lại lọt vào đôi mắt anh. Bởi vì vào bar, mới đụng trúng anh… Kỷ Nhiên cảm thấy trong lòng như tan chảy bởi câu này của cô, trong mất đong đầy vui vẻ dịu dàng.
“Chuyện say sưa, trong đời làm một lần là đủ rồi”.
Trì Tuyết gật đầu khe khẽ, chưa kịp suy nghĩ đã thấy anh tiến lên. Kỷ Nhiên quyết định thay cô, lại kéo cô vào lòng, tiến vào một vòng mới. Anh không cần Trì Tuyết đồng ý, anh lại muốn cô rồi.
Trì Tuyết nhận ra hành động của anh, từng tế bào trên người lên tiếng phản đối.
“Anh ngủ đi mà.”
“Ừ, một lần nữa…”
Trì Tuyết không biết đêm đó anh đã nói bao nhiêu lần một lần, cô chỉ biết đến khi cô ngủ thiếp đi, cả người như thể được vớt từ nước ra, đùi rung khẽ, cả thân thể mệt nhoài ngủ thiếp đi, vẫn còn nghe thấy đây là lần cuối cùng.
Trì Tuyết nghiến răng nghiến lợi, quyết định sau này mỗi câu Kỷ Nhiên nói trên giường, cô đều tự động không tin. Một lần nữa của anh đây sao?
Chỉ là lần say rượu này để lại kí ức khá sâu sắc, mãi tận sau này Trì Tuyết cũng không dám quá chén như vậy nữa… Xem như là Kỷ Nhiên cũng gặt hái được mục đích riêng của mình rồi.