“Thật ngu ngốc!”
“Đúng vậy! Thật ngu dốt!”
“Đến cả Ngũ hoàng tử mà cũng dám quát mắng! Là cảm thấy sinh mạng mình quá dài sao?!”
“Ngũ hoàng tử có thể thay thế hoàng thượng ban bố bất cứ thánh chỉ nào! Vậy mà nàng ta lại dám hỏi có quyền gì?!”
“…”
Ngũ… Ngũ hoàng tử!
Là Ngũ hoàng tử Vũ Tiêu Kỳ sao?!
Vân Hòa Như cảm giác thế giới như bị đình trệ lại, thiếu niên trước mắt nàng ta dường như biến thành một con ác quỷ đáng sợ, đang nhe nanh múa vuốt hướng về phía nàng ta, chực chờ cắn nuốt.
Chân nàng ta bắt đầu run rẩy, không kìm chế nổi liền “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, cả người như mất đi hết sức sống.
Vân Hoàng Đông giật mình nhìn cháu gái của hắn, cắn răng.
“Ngũ hoàng tử, ta sẽ đúng như lời ngài vừa dặn dò, thực hiện không sai một li!”
“Hừ! Mau đi đi!”
Vũ Tiêu Kỳ hất ống tay áo quay người sang một bên không nhìn bọn họ nữa. Hai người lục tục bước đi, nha hoàn cùng gia đinh cũng nối đuôi nhau đi mất.
Mọi người thấy đã hết chuyện liền dần dần tản ra, tiếp tục ngắm linh thú và mua linh thú.
Nam Thiên Sang nhanh chân chạy lại chỗ nàng, ánh mắt tràn ngập lo lắng. Hàn Băng cười nhẹ đưa tay vỗ đầu hắn.
“Ta không sao. Đi thôi!”
Lại quay qua nói với Vũ Tiêu Kỳ “Cảm tạ các hạ đã giúp đỡ!”
Vũ Tiêu Kỳ nhìn hai người một lúc, không trả lời chỉ gật đầu. Hắn đang chú ý đến mái tóc ngắn của Nam Thiên Sang, Thiên Linh quốc không có tập tục cắt tóc ngắn, vì vậy hắn đoán hai người là người ngoại quốc.
Thật ra tóc của Nam Thiên Sang cũng không ngắn quá, đã dài ngang vai rồi! Nhưng với những người để tóc dài đến tận eo như họ thì tóc của hắn quả thật khá ngắn.
Hàn Băng không vì một cuộc cãi vã vô vị mà bỏ đi, ngược lại càng dẫn Nam Thiên Sang đi xem chung quanh.
Hỏa Ngân Hồ linh thú, Kim Ngọc Báo linh thú, Độc Lam Xà linh thú,…
Bao nhiêu là linh thú đều có khiến Nam Thiên Sang trố mắt lên nhìn. Lần đầu tiên hắn thấy nhiều linh thú như vậy, mà con nào cũng đều rất xinh đẹp cùng mạnh mẽ.
“Muốn không?”
Hàn Băng dừng lại trước một Phi Tuyết Ưng linh thú hỏi hắn. Nam Thiên Sang nhìn con chim trong lồng sắt, hai mắt long lanh đẹp đẽ.
Phi Tuyết Ưng linh thú có bộ lông mềm mại màu xanh ngọc nhạt, trên cổ có đường vân trắng như một chiếc vòng cổ.
Trên đầu nó có chiếc mào cùng màu trắng nhô lên, đôi mắt màu xanh lam đậm đầy nguy hiểm.
Phi Tuyết Ưng linh thú cực kỳ to lớn, nhưng nếu so với Tiểu Mã mà Hàn Băng khế ước thì không bằng.
Tiểu nhị đứng gần đó nhanh nhảu bước đến, nhiệt tình giới thiệu.
“Khách quan đúng là có mắt thẩm mỹ! Đây chính là Phi Tuyết Ưng mà chúng tôi khó khăn lắm mới bắt được, là linh thú độc nhất vô nhị trong tiệm! Ngài nhìn xem! Cái mỏ này, ánh mắt này, lông cánh cứng cáp cùng móng vuốt sắc bén kia có thể bảo đảm an toàn cho ngài bất cứ đâu! Ngoài ra hình thể Phi Tuyết Ưng lại lớn như thế, tốc độ bay cũng cực kỳ nhanh, có thể chở ngài vào nam ra bắc…”
Hàn Băng cũng không quá để tâm đến lời giới thiệu của hắn nhưng lại để ý biểu hiện của Nam Thiên Sang.
Một tiểu hài như hắn liệu có khống chế nổi một tiểu vương* khoảng trời này không?!
*tiểu vương: vương ở đây là vua, tiểu là nhỏ bé. Nghĩa ở đây là vua nhỏ, ý của cả câu chính là ‘liệu có không chế nổi một vị vua nhỏ của một vùng trời không?’
Nam Thiên Sang chăm chú nghe những câu giới thiệu của tiểu nhị, ánh mắt nhìn Phi Tuyết Ưng càng thêm sáng.
Nhưng mà hắn rất yếu, không mạnh như ca ca! Lỡ như hắn không khống chế được linh thú này rồi làm ca ca bị thương thì sao!? Không được! Mình không đủ mạnh mẽ để khống chế nó!
Nam Thiên Sang tự nghĩ trong đầu, ánh mắt nhìn Phi Tuyết Ưng có chút nản lòng, buồn bã cùng tự ti.
Mọi người đọc truyện vui vẻ nhé! ???