Chí ít tại giờ khắc này, trong Học Lý Hội chí ít truyền tới mười mấy đạo thanh âm nuốt nước bọt. Đọc Truyện Online
Tiểu Thiên Hồ lại nhe răng nhếch miệng về phía Trữ Y Y, phát sinh tiếng gầm nhẹ uy hiếp. Trong đôi mắt xinh đẹp như hắc ngọc tràn đầy vẻ kiêng kỵ. Trên người Trữ Y Y có khí tức Đại Yêu, giai vị áp chế để nó cảm thấy bất an.
Trong lòng Sở Vân không khỏi cười nhạt, hắn kinh nghiệm già dặn, đã nhìn xuyên qua thủ đoạn của Trữ Y Y. Phải thừa nhận rằng, nữ tử này trời sinh đã hiểu cách lợi dụng tốt nhất vũ khí lợi hại đối phó với người khác phái. Chỉ một động tác nhỏ này đã thể hiện tư thái động lòng người, khiến Sở Vân không nhịn được rung động trong lòng.
Đây là kỹ xảo câu dẫn hạng nhất, phi thường mờ mịt mà lại hàm súc. Hiển nhiên đã từng trải qua khóa huấn luyện của nữ tử thanh lâu, mỗi một cử động nhỏ nhất đều khiến bản thân xinh đẹp rạng người, triển lộ vẻ đẹp tới tận cùng. Phối hợp với hình thể và khuôn mặt dụ hoặc, hầu như không có bất cứ thiếu nam nào có thể chống cự.
Rất không khéo chính là, Sở Vân là ngoại lệ trong đó.
– Không có ý tứ, Trữ học tỷ. Bộ dáng của ngươi đã dọa yêu thú của ta rồi!
Sở Vân nhàn nhạt mở miệng nói.
Trữ Y Y ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt lãnh tĩnh của Sở Vân, giống như hồ nước mùa thu không chút gợn sóng, nàng rất không tự chủ ngây người một lúc. Trong lòng không thể tưởng tượng được, cư nhiên có người coi thường mị hoặc của chính mình!
“Phần mỹ cảnh vừa rồi, ngươi từ trên cao nhìn xuống, thu hết vào trong mắt, không có một tia động tâm sao?”
Nàng rất muốn trực tiếp hỏi Sở Vân như vậy.
Nhưng nghe được câu nói của Sở Vân, trong lòng của nàng nghẹn một hơi thở.
Cái gì gọi là “dọa yêu thú của ta”, tướng mạo của ta rất giống quái thú sao? Có thể dọa được yêu thú?
Trong lòng căm giận bất bình, ngoài miệng lại nở nụ cười nhộn nhạo câu hồn phách người khác. Đôi môi anh đào của nàng nở nang, lại thêm son môi thơm ngát, có vẻ phấn nộn ướt át. Hàm răng sáng ngời như tuyết khép mở, thậm chí ngay cả thanh âm phun ra cũng mang theo hương khí.
– Y Y nhìn bộ dáng do dự của học đệ, nghĩ muốn trợ giúp học đệ một chút. Học đệ muốn cự tuyệt người ngoài nhìn dặm sao?
Đang khi nói chuyện, thể hiện rõ dáng dấp điềm đạm đáng yêu. Khiến đám thư sinh xung quanh cảm thấy hơi thở gấp gáp, huyết mạch sôi sục, hận không thể bật người dậy, ôm lấy Trữ Y Y vào trong lồng ngực, ôn nhu dỗ dàng một phen.
Sở Vân cũng hơi lui về phía sau một bước, giật chút khoảng cách với Trữ Y Y. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, trong lòng hắn không khỏi nghĩ tới một loại yêu thực tuyệt phẩm, tên là Mỹ Nhân Táng.
Mỹ Nhân Táng, hình như dương liễu xanh biếc, càng mềm mại phiêu đãng theo gió, hương khí thơm nồng có thể thấy được. Nếu như người khác hút vào loại hương khí này, có thể sản sinh ảo giác mỹ cảnh. Các loại mỹ nhân tuyệt sắc chen chúc tới, hoặc mị nhãn như tơ, hoặc lãnh diễm như băng, khiến bản thân chìm đắm trong đó không thể tự thoát ra được, hồn phách sẽ bị câu ra ngoài, bị Mỹ Nhân Táng hút sạch sẽ.
Thế gian này có rất nhiều thứ, càng là xinh đẹp lại càng nguy hiểm. Độc xà độc nhất vĩnh viễn là tiên diễm nhất, độc hoa độc nhất vĩnh viễn là diễm lệ nhất. Kiếp trước Sở Vân tìm tòi bí mật, loại chân lý như thế này đã thấm vào trong máu, tự nhiên lúc nào cũng không dám quên.
Hơn nữa linh tính của Thiên Hồ trác tuyệt, vô cùng mẫn cảm. Nó nhe răng gầm nhẹ với Trữ Y Y, càng nên đề phòng cẩn thận.
Sở Vân đã có hai kiếp làm người, ánh mắt độc đáo, đã nhìn ra được, Trữ Y Y biểu hiện vẻ ôn nhu dễ gần, trên thực tế đối với chính mình ôm địch ý vô cùng to lớn.
Đang suy nghĩ tới ký ức kiếp trước, Trữ Y Y năm lần tái giá, mỗi một lần không thoát khỏi kết cục phu gia bị thua phá sản, thế lực Trữ gia đảo mở rộng quy mô lớn. Thẳng cho tới cuối cùng, gả cho Trữ Thiên Vương, loại hiện tượng này mới không tiếp tục xuất hiện. Bản chất của nữ tử này như thế nào đã hoàn toàn có thể thấy được.