– Thưa ngài, gia tinh không có lương bổng gì hết! Tôi đã nói với nó rằng: “Dobby à, đi kiếm 1 gia đình tử tế nào đó mà ổn định lại đi.” Nhưng, Dobby thì còn đang bày ra đủ loại trò tinh nghịch, thiệt là không giống con 1 gia tinh chút nào! Nếu nó cứ nhong nhỏng đi quậy như vầy thì trước sau gì cũng sẽ bị đưa ra Bộ Chỉnh đốn và Kiểm soát sinh vật huyền bí thôi.
– Ờ, cũng đã đến lúc cho bạn ấy vui chơi thỏa thích chớ.
Winky nghiêm giọng nói với Harry, 2 bàn tay vẫn che kín khuôn mặt:
– Gia tinh không được phép vui chơi, Harry Potter à. Gia tinh phải làm những gì mà chủ nhân sai bảo. Như tôi đây, tôi đâu có thích ngồi trên ghế cao nhất đâu..
Winky liếc mắt về phía rìa khán đài và nén giọng xuống:
* * * nhưng ông chủ đã phái tôi đến khán đài danh dự thì tôi phải đến thôi, thưa ngài.
– Bạn sợ độ cao mà, phải không? Nhưng bạn vẫn rất trung thành với ông chủ.
Tôi lên tiếng, Winky đáp lại bằng giọng run run:
– Đó là nhiệm vụ dành cho Winky, 1 gia tinh ngoan. Ron rù rì hỏi:
– Vậy ra đó là 1 gia tinh. Tụi nó kì cục quá nhỉ?
– Dobby còn kì cục hơn nữa cơ. – Harry nhiệt thành đáp lại.
– Các cậu đến đây để coi Quidditch đấy nhé. – Eric lạnh lùng nhắc nhở.
Trước khi trận Quidditch diễn ra, nhiều người trong Bộ pháp thuật kéo tới, bắt tay và hỏi han Harry làm cho anh Percy có chút đố kị. Tôi ngồi đó mà cứ phải phiên dịch, còn Eric chẳng mảy may bận tâm. Lúc ông Lucius đến, tôi ném cho ông ta cái nhìn căm ghét khi dám khinh thường Hermione và còn dậm thật mạnh vào chân ông ta. Vì có ông Fudge ở đây, ông ta nhìn tôi, mặt hiện rõ: “Không chấp với trẻ con”. Hừ! Đợi đó! Tôi sẽ cho ông biết thế nào là lễ độ!
– Sonorus! (Âm vang)
Ông Bagman vung cây đũa phép lên, chĩa ngay vào cổ họng của mình để bắt đầu điều khiển buổi khai mạc trận Quidditch Cúp thế giới. Và rồi ông bắt đầu nói, át cả tiếng gầm vang rung trời chuyển đất phát ra từ cái sân vận động chật kín những phù thủy và pháp sư. Giọng của ông Bagman vang vọng bên trên tiếng hò reo của đám đông, dội lên từ mọi góc của các khán đài.
– Thưa quí bà và quí ông, xin được chào mừng! Chào mừng trận chung kết Cúp Quidditch thế giới lần thứ 422!
Khán giả hò reo và vỗ tay. Hàng ngàn cây cờ vẫy phất. Sự huyên náo lại càng huyên náo hơn khi hàng loạt khúc quốc thiều cùng vang lên và âm thanh xuôi ngược như chọi vào nhau. Cái bảng khổng lồ đối diện khán đài danh dự đã được lau sạch sẽ đến cái quảng cáo cuối cùng, và lúc này hiện ra trên bảng là dòng chữ:
BULGARIA: 0
ÁI NHĨ LAN: 0
– Và bây giờ, không cần vòng vo tam quốc nữa, cho phép tôi giới thiệu các phước thần linh vật của đội tuyển quốc gia Bulgaria!
Từ bên phải của khán đài, nơi ngồi kín rịt những cổ động viên khoác áo màu đỏ tươi, vang lên tiếng hò reo cổ vũ như sấm rền. Ông Weasley chồm tới trước trên ghế ngồi:
– Ba thắc mắc không biết họ đem tới cái gì.. AAAA!
Bỗng nhiên ông cởi phắt cặp kiếng ra và hấp tấp chùi nó vô tấm áo chùng của mình.
– Tiên nữ!
– Tiên nữ là cái gì vậy bác?
Câu hỏi của Harry được trả lời ngay khi hàng trăm tiên nữ lướt ra sân cỏ. Tiên nữ là những người phụ nữ đẹp nhất mà tôi chưa từng được thấy bao giờ.. chỉ có điều họ không phải.. không thể nào là.. người được.. Bởi lẽ, làn da trông như ánh trăng chiếu sáng mượt mà, hay mái tóc bạch kim bay phất phơ đằng sau họ khi không có chút gió nào thật quá vi diệu. Bỗng, 1 tiếng nói nhỏ cất lên:
– Không dễ thương bằng Daisy.
Tôi giật thót mình và quay sang Eric gương mặt vô cảm trước các tiên nữ. 1 giọng nói khác lại vang lên:
– Còn thua xa Daisy nhà ta..
Lần này là đến lượt Harry. Cậu nhắm mắt, tay khoanh lại, phán 1 câu xanh rờn như 1 chàng boss. Tôi chẳng thể nào hiểu nổi được! Tôi thì có gì chứ, trong khi có cả đống người đẹp trước mắt kia? Hết nhìn Eric rồi lại quay sang Harry, tôi không nói nên lời, sửng sốt chỉ tay vào các tiên nữ. Đầu óc 2 người họ bị gì vậy? Hay thật sự.. họ không phải con trai? Ể? Đừng nói vậy chứ! Ch-Chắc không phải đâu ha..
Ron lần này đích thực là đàn ông. Cậu có vẻ đang trong tư thế trông như thể sắp sửa lao xuống từ trên 1 tấm ván nhún bể bơi. Chỉ đến khi âm nhạc ngừng và tiếng gọi của Hermione vọng đến tai Ron, cậu mới như bị đông cứng lại, xấu hổ vì những điều mình vừa làm.
Tiếng của ông Bagman lại bắt đầu rống lên.
– Và bây giờ, xin quí vị vui lòng giơ đũa phép lên không trung để chào mời các linh vật của đội tuyển quốc gia Ái Nhĩ Lan trình diễn!
Tiếp liền sau đó, dường như có 1 ngôi sao chổi vĩ đại màu vàng kim và xanh lá quét qua sân vận động. Nó bay 1 vòng quanh sân vận động rồi chẻ ra thành 2 sao chổi nhỏ hơn, mỗi cái quét mạnh về phía các cột gôn ở 2 đầu sân đấu. 1 cầu vồng thình lình bắc ngang qua sân vận động, nối 2 quả cầu ánh sáng với nhau. Đám đông xúyt xoa hết “ô” đến “a” như thể đang chiêm ngưỡng lễ đốt pháo bông vậy. Bây giờ, cái cầu vồng đã mờ đi và 2 trái cầu sáng của 2 sao chổi lại hiệp thành 1 và lớn thêm lên. Chúng hình thành 1 cái vòm 3 lá lung linh, và cái vòm này dâng cao lên trên bầu trời xong lại bay vút qua các khán đài. Rồi, từ cái vòm xanh biếc ấy dường như đang rơi xuống một cái gì đó giống như một cơn mưa vàng óng ánh..
Khi cái vòm 3 lá bay qua khán đài danh dự, những đồng vàng trút xuống như mưa rào, dội vào đầu khán giả và ghế ngồi của họ. Ron hét toáng lên:
– Tuyệt vời!
– Mọi người ở yên đi. Vàng giả đấy, biến mất nhanh thôi.
Tôi nói lớn để nhắc nhở những người đang ngồi trên hàng ghế danh dự, và đặc biệt là Ron. Liếc nhìn lên cái vòm 3 lá, tôi nhận ra cái đó thực ra được hình thành bởi hàng ngàn con người râu rậm tí hon, mặc áo vét đỏ, và mỗi người cầm 1 ngọn đèn cũng tí hon màu vàng kim hoặc xanh lá. Ông Weasley nói lẫn trong tiếng vỗ tay dữ dội vang rần của đám đông:
– Quỷ râu rậm!
Cái vòm 3 lá vĩ đại tản ra, những con quỷ râu rậm tí hon đáp xuống sân cỏ, phía đối diện với những tiên nữ, rồi họ ngồi đó vắt chân hình chữ ngũ mà quan sát trận đấu.