Anh bóp lấy eo Giang Lục, ghé sát vào tai cậu thì thầm: “Về nhà em tự chịu hậu quả”
Mặt Giang Lục sầm sì, hận không thể đem Mặc Âu lắc lắc cho rụng luôn cái miệng.
Rõ ràng đã hợp tác với nhau là giữ bí mật rồi mà Âu tỷ không giữ lời.
Mặc Âu nhướn mày thách thức. Ai bảo nói xấu tỷ làm giề!
Tống Diệp thấy lời mình nói có chút mập mờ, vội vàng sửa lại: “Ý là vị kia giúp Âu tỷ xử lí mấy đám người bắt nạt tỷ ấy”
Giang Lục tròn mắt: “Cậu đùa à? Ai dám trêu chọc vào vị đại tổ tông này”
Tống Diệp cười cười: “Giúp một tay thôi! Chứ thật ra lúc đó người của bọn họ bị tỷ ấy chém đứt cả hai tai”
Giang Lục kiêu ngạo hất cằm: “Thế mới đúng là phong cách của Âu tỷ”
Mặc Âu thiếu kiên nhẫn cắt ngang cuộc trò chuyện: “Vào trong danh bạ tìm biệt danh tỷ đặt cho người đó đi”
Tống Diệp lập tức im bặt, nghe lời mở điện thoại lúc nãy Mặc Âu đưa cầm giúp.
Lướt lướt lướt….
Ồ! Tống Diệp dừng tay sững người trước số điện thoại đẹp có đặt một biệt danh… rất sến.
“Có phải là biệt danh “chồng yêu” không ạ?”
“Tốt! Đưa cho tỷ”
Giang Lục nhướn người nhìn lướt qua danh bạ muốn kiểm chứng.
Ai ngờ…
“ÂU TỶ!!!!”
Mọi người trong phòng đều bị tiếng hét bất ngờ này làm giật nảy mình. Tất cả mọi sự chú ý bây giờ lại chuyển về phía Giang Lục.
Mặc Âu ngoáy ngoáy tai: “Đệ định lấy tiếng hét làm vũ khí mới đấy à? Hét cái quái gì!”
Giang Lục chỉ chỉ vào cái điện thoại, cả ngôn ngữ thốt ra đều rối loạn: “Tỷ… tỷ… chồng yêu… kết hôn… là thật!”
Mặc Âu khinh bỉ nhếch môi: “Nói thừa”
Truy Bạch nhìn biểu hiện của Giang Lục không giống ra vẻ liền hỏi: “Thế nào?”
Giang Lục vẫn còn lâm vào cơn mộng mở miệng:
“Giữa tất cả các số điện thoại không biệt danh, có một số điện thoại vô cùng đẹp được đặt biệt danh rất nổi bật, chỉ là hai chữ ”Chồng yêu” đơn giản nhưng sức nặng lại vô cùng lớn”
Hàn Thiên Nhược nghe rõ mồn một từng từ từng chữ, không sót một chi tiết nào.
Cả thân thể như bị rơi xuống vực sâu không đáy, như lạc vào chốn u minh địa ngục.
Người anh lạnh toát hơn cả hầm băng ngàn năm.
Thì ra…
Cô chơi chán anh rồi thì lại thản nhiên mà cưới người khác, cũng không thèm nói với anh một tiếng.
Cô vẫn luôn chơi đùa anh như vậy…
Thật độc ác!