“Chu án thủ, Khánh Phong tửu lâu này là tiện nghi nhất, một gian phòng trọ cũng muốn hai mươi lượng bạc đấy, ai cũng nói ở đây đã không còn phòng trọ, mà cho dù có, chẳng lẽ ba người các ngươi muốn ở một gian? Chu án thủ thực sự là thoải mái a!” Lời nói của hắn đầy vẻ thô tục mỉa mai, lập tức khiến cho đám người đứng phía sau bật cười hô hố.
Tôn Cẩn đứng ở giữa, ánh mắt âm lãnh nhìn Chu Hoài Sơn. Hết lần này tới lần khác, mí mắt Chu Hoài Sơn cũng không thèm nhấc lên, nhìn cũng chưa từng nhìn chúng lấy một cái. Thấy tên học trò chắn ngang trước mặt mình, Chu Hoài Sơn liền nghiêng người sang tiếp tục đi lên phía trước.
Tôn Cẩn siết chặt nắm tay, nói với đồng bạn: “Chu án thủ có tiền a.”
Đồng bạn kia liền có vẻ bừng tỉnh đại ngộ đáp: “Đúng đúng, ta vậy mà lại quên mất, chuyện Chu án thủ chuyên hố người kiếm tiền a.”
Bọn chúng cố tình nói lớn, lập tức hấp dẫn một đám đông vây quanh chỉ trỏ bàn luận.
Ngay lúc tên học trì kia vừa giễu cợt xong, Chu Hoài Sơn đã quay sang túm chặt lấy cổ áo của hắn. Chu Thanh cũng không kịp ngăn lại.
Khuê nữ của Chu Hoài Sơn cũng đã mười sáu tuổi, tên tiểu tử thối này ước chừng cũng chẳng lớn tuổi hơn con gái hắn là bao nhiêu đâu. Tư thế kia, nhẹ nhõm nghiền ép, không chút khó khăn.
Tên nọ đang cười, bất thình lình bị kéo một cái, cả người lảo đảo, trợn mắt trừng Chu Hoài Sơn, quát: “Ngươi làm cái gì đấy? Buông ra!”
Hắn vung tay, muốn hất Chu Hoài Sơn ra. Nhưng trong chớp mắt hắn hất tay lên, cơ thể không biết bỗng nhiên bị cái gì đánh trúng, toàn thân tê rần, một chút khí lực cũng không có.
Chu Hoài Sơn nắm chặt lấy cổ áo hắn, khóe miệng giật giật, hung tợn nói: “Cái gì gọi là hố người kiếm tiền, tới, nói cho rõ.”
Toàn thân vô lực, tên học trò chó chút hoảng sợ trong lòng, nhưng ngoài miệng lại cười lạnh: “Các ngươi làm ra chuyện thương thiên hại lý còn không biết sao? Còn có mặt mũi hỏi ta?”
Chát! Chu Hoài Sơn giơ tay, tát một cái rõ kêu vào mặt hắn. Tiếng bạt tai thanh thúy lập tức hấp dẫn càng nhiều người tới vây xem.
Học trò nọ không thể ngờ, Chu Hoài Sơn lại dám động thủ đánh người.
“Ngươi dám đánh ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ngươi có biết đây là đâu không?”
“Ta không quan tâm ngươi là ai, nhưng ta quan tâm là ai bảo ngươi tới đây học theo chó sủa đấy. Hôm nay nếu ngươi nói rõ ràng thì coi như xong, nhưng nếu không nói cho rõ, thì ngày mai ngươi đừng nghĩ tới dự thi!”
“Ngươi làm cái gì đấy, đây là phủ thành, trong mắt ngươi không coi vương pháp ra gì rồi!” Đồng bạn bị đánh, còn bị uy hiếp, Tôn Cẩn nghiêm mặt trừng Chu Hoài Sơn.
“Mau thả người!”
Chu Hoài Sơn nắm lấy cổ áo tên học trò đáp: “Đọc sách thánh hiền, tới đây, ngươi nói cho ta biết, cái gì gọi là ta chuyên hố người kiếm tiền, ta hại ai? Ngươi ngậm máu phun người chẳng lẽ không cho người trong cuộc là ta đây hỏi rõ ràng sao?”
“Ngươi chưa từng hố tiền của Chu Hoài Hải sao?” Tôn Cẩn gằn giọng hỏi.
Chu Hoài Sơn liền bật cười.
“Quả nhiên là hắn, hay là, chúng ta ai cũng đừng đi thi nữa, bây giờ trở về huyện Thanh Hà, tìm người cha Chu Hoài Hải của kinh vệ doanh Chu Viễn ở kinh thành, đối chất cho rõ ràng, rốt cuộc là ta hố hắn tiền, hay là hắn trộm gà không thành lại mất nắm thóc.”
Nói xong, Chu Hoài Sơn quái gở nhìn chằm chằm Tôn Cẩn hỏi: “Ngươi dám không?”
Khóe mắt Tôn Cẩn run lên, hất lên ống tay áo, đáp: “Ta không nhàm chán như vậy!”
Chu Thanh liền nói: “Nếu ngươi không nhàm chán, thì đứng ở cửa tửu lâu chặn đường chúng ta làm gì? Ông chủ tửu lâu này thuê ngươi à?”
“Ngươi..”
Tôn Cẩn đang muốn đánh trả, ông chủ của Khánh Phong tửu lầu đã từ bên trong đi ra. Cửa ra vào một đống người chặn lại, thực sự khiến hắn vô cùng phiền chán.
“Các vị khách quan, hòa khí sinh tài, tất cả đều là người đến dự thi, bớt giận bớt giận, tâm bình khí hòa mới có thể kiểm tra ra thành tích tốt a.”
Nói rồi, ông chủ quay sang khách khí nở nụ cười với Thẩm Lệ: “Khách quan, ba gian phòng chữ Thiên của ngài đã chuẩn bị xong, nhanh chóng đi vào nghỉ chân một chút a.”
Nghe thấy là phòng chữ Thiên, ánh mắt đám đông vây xem ở cửa ra vào lập tức biến đổi. Đây chính là gian phong tốt nhất của Khánh Phong tửu lâu. Không nói đến việc tiền nhiều hay ít, có thể đặt trước đã là chuyện không dễ rồi.
Mấy tên đồng bạn đi cùng Tôn Cẩn sắc mặt cứng đờ, có người không khỏi thấp giọng hít một hơi lãnh khí, nói: “Mẹ của ta ơi, phòng chữ Thiên, thật quá trâu bò!”
Tôn Cẩn quay đầu trừng hắn một cái. Người kia hậm hực ngậm miệng.
Ông chủ nói xong với Thẩm Lệ, lại nhìn sang Tôn Cẩn.
“Mấy vị khách quan, các ngươi hình như không phải là khách của Khánh Phong tửu lâu ta, không bằng, cũng trở về tửu lâu của mình nghỉ ngơi một chút đi, chuẩn bị cẩn thận cho khảo thí ngày mai a.”
Lời này của ông chủ lập tức khiến cho đám người xây xem bật cười.
Khuôn mặt Tôn Cẩn đỏ lên, cảm giác xấu hổ giận dữ như cơn sóng lớn đổ ập xuống đầu hắn ngay trước mắt mọi người.
“Ngươi đi đường dương quan của các ngươi, chúng ta qua cầu độc mộc của chúng ta, Chu án thủ đừng có cố tình gây sự, chậm trễ chúng ta thi khoa cử.” Siết chặt nắm tay, Tôn Cẩn cơ hồ là nghiến răng nghiến rặn ra mấy lời này.
Chu Hoài Sơn vẫn túm lấy cổ áo kẻ kia, nói: “Xin lỗi!”
Sắc mặt tên học trò đỏ lên, cứng cổ trợn mắt nói: “Ta cũng không làm gì sai, dựa vào cái gì mà phải xin lỗi.”
“Tốt lắm..”
Không đợi Chu Hoài Sơn nói xong, Tôn Trạch Niên đã từ trong đám người chen lên