Tuy nhiên, sau khi cười khổ môt lúc, đối với địch ý nồng đậm của hai con sói này, Diệp Trần cũng không có quá để ở trong lòng, thuận miệng nói một câu “Không cần!” Sau đó ánh mắt đưa về phía trên đài đấu giá, bắt đầu quan sát.
Ước chừng khoảng hai mươi phút sau, Diệp Trần cũng không thấy có đồ vật gì đáng để mang ra đấu giá, hơn nữa lúc này hội đấu giá dường như cũng đã đi vào giai đoạn cuối, Diệp Trần không thể không lắc đầu, đang định sớm rời khỏi.
Đúng vào lúc này, một vật phẩm đấu giá mới, được đưa tới trên đài, trong nháy mắt đã hấp dẫn sự chú ý của hắn!
Đây là một cái chuông nhỏ đen thui, nhìn qua dường như bình thường không có gì lạ, nhưng dưới sự để ý của Diệp Trần, hai mắt lập tức trừng một cái, vẻ mặt hiện ra sự kinh hãi,
“Lại là Linh Thiết chế tạo ra pháp khí…không, chính xác mà nói, đây chẳng qua chỉ là một cái bán Linh khí mới đúng!”
Ở trong Tu Chân giới, Linh khí là sự tồn tại so với pháp khí bình thường có đẳng cấp cao hơn, được chế tạo từ Linh Thiết mà thành, hơn nữa có sự khác biệt lớn nhất với pháp khí bình thường ở chỗ, Linh khí đã sinh ra linh trí!
Sở dĩ Diệp Trần nói cái chuông nhỏ trước mắt này là bán Linh khí, cũng bởi vì nó mặc dù được chế tạo ra từ Linh Thiết, đã có tư chất trở thành Linh khí, nhưng còn chưa có hoàn thành bước cuối cùng, cho nên chỉ có thể coi là một nửa thành phẩm.
“Nếu như trải qua tay ta, luyện nó thành Linh khí phòng ngự chân chính, sau này lại để nó nhận dì Lam làm chủ, như vậy sau này cho dù là tông sư Hóa Kình hay người tu đạo có cảnh giới Thần Thông, cũng đừng hồng làm tổn thương dì Lam một chút nào!”
Vừa nghĩ tới đây, Diệp Trần lập tức rất phất chấn.
Như vậy, là có thể giải quyết triệt để vấn đề mà hắn đang lo lắng nhất.
Ngay tại lúc Diệp Thần đang suy nghĩ bay tán loạn, người bán đấu giá trên đài kia, đã phô bày chuông nhỏ kia cho mọi người xem một vòng, cất cao giọng nói:
“Các vị chớ có nhìn vật này không đáng chú ý, chủ nhân của vật này nói, vật này chính là trong mộ huyệt của tiên nhân như truyền thuyết nói, vật lấy ra, tuy rằng cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có người nào nghiên cứu ra cách sử dụng nó, nhưng cũng tuyệt đối là một bảo vật đáng giá cất giữ…”
Sau khi trải qua người bán đấu giá giới thiệu một phen, mọi người nhất thời nghị luận sôi nổi, tuy nhiên sau khi nghị luận xong, phần lớn người thi nhau lắc đầu, hiển nhiên không có người nào bằng lòng mua một cái pháp khí mà phương pháp sử dụng cũng không biết.
Nói một câu không dễ nghe thì, đã không có phương pháp sử dụng, vậy vật kia là đồ thật hay giả cũng không rõ ràng, ai mà biết đây có thực sự là đồ vật lấy ra từ trong mộ huyệt của tiên nhân hay không?
“Được rồi! Các vị chắc là cũng đã hiểu rõ rồi, bây giờ bắt đầu chính thức đấu giá, giá khởi điểm là 100 vạn!”
Xoạt!
Người bán đấu giá vừa báo ra cái giá tiền này, mọi người lập tức xì xào bàn tán, vốn hứng thú của mọi người không cao, nghe được cái giá tiền này, lập tức hoàn toàn từ bỏ cạnh tranh.
“Ai sẽ phí phạm một trăm vạn đi mua cái pháp khí không biết là thật hay giả không? Thực sự là buồn cười a!”
Đại Tráng nhịn không được mở miệng giễu cợt nói.
Tuy nhiên hắn vừa nói ra lời này xong, ở bên cạnh hắn, Diệp Thần đã giơ biển đấu giá trong tay lên,
“Ta ra 101 vạn!”
Bạch!
Khi Diệp Thần mở miệng, tất cả mọi người đồng lòng nhìn sang,
“Thực sự là có người ngu lắm tiền?”
“Thiếu niên này cũng không biết là công tử nhà nào? Thế mà bằng lòng bỏ ra 100 vạn để mua một cái đồ vật không biết là thật hay giả!”
“Nhân tài a!”
…
Chẳng những mọi người nghị luận sôi nổi, ngay cả đại Tráng và a Hổ ở bên cạnh, cũng không nhìn được châm chọc khiêu khích,
“Diệp huynh đệ, ta nói, ngươi thực đúng là đã không lên tiếng thì thôi, một tiếng hót lên lại làm kinh động lòng người a!”
“Thực sự không nhìn ra, hóa ra Diệp huynh đệ lại là người giàu có! Thế nhưng mà bỏ ra một trăm vạn đi mua một vật như vậy, có phải quá ngu chút hay không?”
Diệp Trần cười nhạt một tiếng, không để ý tới lời trào phúng của hai người kia một chút nào, hướng về phía người bán đấu giá trên đài kia, nói:
“Nếu như không có người cạnh tranh, đồ vật này chính là của ta, còn xin nhanh chóng tuyên bố kết quả đi!”
Người bán đấu giá kia thấy những người khác không có ý muốn cạnh tranh đấu giá, thế là đang định gõ chùy, lúc này đột nhiên lại vang lên giọng nói,
“Ta ra 200 vạn!”
Xoạt!
Toàn trường lại náo động một lần nữa, đang muốn mở miệng chế giễu, thế nhưng là sau khi đám người kia nhìn thấy người hô giá, sắc mặt mọi người lập tức thay đổi lớn, ai cũng không dám nói thêm câu nào.
P/S: Ta thích nào….các đạo hữu cứ ta thích với ủng hộ đều đều thì truyện này sẽ ra chương aa…