Lúc Quách Hàng nhìn thấy Hà Tịch, tay thì cầm đĩa cá, tay thì cầm đĩa rau. Cậu ta kích động hô lớn:
– Lớp trưởng!
Hà Tịch bị tiếng gọi làm cho giật mình, cô quay đầu, phát hiện đã nhiều năm vậy rồi, Quách Hàng cũng không còn giống chàng trai trong trí nhớ của cô nữa. Cô mỉm cười gật đầu:
– Hôm nay đến đây mong muốn được nếm thử tay nghề của ông chủ Quách. Ông chủ Quách không chê phiền chứ?
Cậu ta bật cười:
– Đã là lớp trưởng tất nhiên không phiền. Cậu muốn ăn món nào thì cứ nói tôi, tôi liền làm cho cậu.
Tử Lý nhìn cậu ta một lượt rồi đánh giá:
– Mở quán ăn có khác, béo lên không ít nhỉ! Hồi đi học tôi nhớ cổ tay cậu còn nhỏ hơn cổ tay tôi.
Quách Hàng đặt đĩa thức ăn xuống bàn, vừa chỉnh lại tạp dề vừa đáp:
– Cậu không mở quán ăn mà cũng béo đấy thôi.
Chỉ là một câu nói đùa vui, không ngờ lại khiến Tử Lý bóp nát lon nước trong tay.
Bỗng phía sau truyền đến tiếng cười lớn. Tống Đại Nghĩa thong dong đi đến khoác vai Tử Lý, ghé vào tai cô thì thầm:
– Bản thân có hơn ai đâu mà cũng nói người ta béo cho được. Chậc…chậc…
Tử Lý tức đến nghiến răng nghiến lợi, đang định phản đòn thì bỗng thấy tai hơi nhột. Hơi thở của cậu ta phả vào tai khiến Tử Lý rùng mình. Cô chạy tại ôm lấy Hà Tịch, miệng kêu:
– Kinh chết đi thôi! Tiểu Tịch nhìn tay tớ này…
Da gà da vịt nổi hết cả lên rồi!
Tống Đại Nghĩa còn muốn trêu chọc thêm một chút, Tử Lý thấy vậy liền hét lên:
– Tôi cảnh cáo cậu, cậu mà tới gần thêm chút nữa thì đừng có trách gót giày tôi nhọn đấy!
– Ghê gớm thế, đùa chút thôi mà!
Nếu không có Hà Tịch ngăn lại, Tử Lý nhất định đã chạy vào bếp tìm dao rồi.
– Đùa cái đầu nhà cậu!!!
…
Thêm một lúc, Âu Tuấn và mấy người nữa cũng tới.
Dương Minh chào hỏi qua loa với mọi người rồi mới ngồi xuống ghế. Hà Tịch thấy cậu liền cố ý lờ đi rồi chạy theo Quách Hàng vào trong bếp. Quách Hàng ngay lập tức “đuổi” cô ra ngoài.
– Trong này mùi dầu mỡ nồng nặc, con gái như cậu mò vào đây làm gì chứ!
Hà Tịch bất lực, chỉ đành tìm một góc lặng lẽ ngồi xuống, lại bị mọi người liên tục chất vấn vì sao lại biệt tăm biệt tích những ba năm, thật tình có chút khó trả lời, chỉ đành hướng mắt tới cần cứu Tử Lý. Tử Lý nhanh mồm nhanh miệng hỏi:
– Thầy chủ nhiệm đâu rồi? Đừng nói là các cậu quên gọi đấy nhé?
Lúc này họ mới để ý tới vấn đề này.
– Đúng vậy, thầy ấy đâu?
– Chúng ta hẹn 5 giờ chiều mà. Giờ đã là 6 giờ kém rồi đấy.
Âu Tuấn bất đắc dĩ lên tiếng:
– Sáng nay tôi có qua nhà thầy ấy, nhưng nghe nói nhà thầy ấy có chút chuyện, không thể tới được.
– Vậy sao? Tiếc thật đấy.
– Có chuyện riêng thì thôi vậy, nên thông cảm cho thầy ấy.
Món cuối cùng được bày lên, mọi người suýt xoa tay nghề của Quách Hàng mỗi năm đều có tiến bộ. Mùi thức ăn ngào ngạt khiến bụng dạ ai nấy cũng đều sôi sục.
Rượu bắt đầu được rót ra, Hà Tịch có cảm giác sắp không xong rồi. Ai nấy đều hướng về phía cô mà bày tỏ:
– Lớp trưởng! Ba năm rồi, hôm nay rốt cuộc cũng gặp lại cậu, phải uống cạn đấy nhé!
Hà Tịch hỏi một câu xuất phát từ tận đáy lòng mình:
– Chúng ta có thể uống nước ngọt không?
Cả đám cười rộ lên.
– Cậu nói xem?
Thôi không cần nói nữa, cô tự biết đáp án rồi.
Tại sao không thể ăn uống bình thường? Tại sao lại cứ phải có rượu? Ngồi nói chuyện tâm tình không phải là rất tốt hay sao? Cái thứ cồn này có gì ngon đâu chứ? Hà Tịch rõ ràng không biết uống rượu, thế nhưng không cách nào từ chối được.
Mỗi người một chén, cảm giác quen thuộc lại ùa tới. Cô không nhịn được mà ghé vào tai Tử Lý thì thầm:
– Giờ tớ có chút hối hận…vì đã theo cậu tới đây.
– Có hối cũng không kịp nữa. Mặt cậu đỏ hết cả lên rồi.
Đỏ hết lên rồi? Ừ, cô còn cảm thấy cả người đều nóng bừng. Thế là Hà Tịch cởi bỏ áo khoác, chỉ mặc mỗi một cái áo len mỏng. Cô ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt của Dương Minh. Ban nãy, cô nhớ là cậu không uống cùng cô chén rượu nào, không vì lý do gì ngoài việc cô cố tình lờ cậu qua một bên.
Dương Minh nhận thấy cô có phần lạnh nhạt hơn thường ngày, nhân lúc Tử Lý chạy tới ôn chuyện cũ với Tiểu Ni liền tới bên cạnh cô. Hà Tịch vờ như không thấy, vẫn chăm chú cười nói với Quách Hàng. Cậu lại rất kiên nhẫn, không hề xen ngang cuộc nói chuyện của hai người họ.
Rốt cuộc Quách Hàng cũng đi ra ngoài hút thuốc. Hà Tịch cắn môi, sau cùng giả vờ như đói bụng, bắt đầu gắp thức ăn đưa lên miệng.
Dương Minh càng khó hiểu. Lần trước gặp cô chạy xuống cổng trường mua khoai nướng, bọn họ vẫn rất tốt. Mặc dù lần ở sở cảnh sát, cả hai không nói với nhau lời nào, nhưng thái độ của cô không hề như thế này. Sao mới quay đi có mấy hôm, cô lại bắt đầu lạnh lùng thế?
– Hà Tịch, tôi…
Còn chưa kịp nói cho hết câu, cô đã bị Tử Lý kéo tới chỗ của đám con gái để chụp hình.
Hết cả một buổi, Hà Tịch thân thiện với tất cả mọi người, ngoại trừ chàng trai đang cau mày đứng ở cầu thang kia.
Ăn xong bữa cơm, người thì kêu bận phải đi ngay, người thì đã ngà ngà say. Mọi người bắt đầu tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy. Hà Tịch lúc đi xuống cầu thang liền không cẩn thận, suýt nữa là trượt chân té ngã. Dương Minh nhanh tay đỡ lấy cô, giúp cô giữ thăng bằng. Lòng thở phào nhẹ nhõm, cô thế mà chỉ nói với cậu hai từ cảm ơn rồi lại chạy theo Tử Lý.