“Vương gia, canh giờ không còn sớm, mời ngài về phòng nghỉ ngơi, không dám làm phiền Vương gia, tối nay ta ở thư phòng một đêm.”
Hạ lệnh đuổi khách trá hình, Quỳnh Nương cúi đầu, đọc sách trong tay.
Tuy nói ngoài mặt thong dong trấn định, nhưng sao lòng có thể bình tĩnh? Tuy nàng đã sớm đoán được nhân duyên với Sở Tà có lẽ sẽ như sương mai ngắn ngủi, không thể bạch đầu giai lão, nhưng không ngờ ngày thứ hai thành thân đã phải hòa li.
Nhưng như vậy cũng tốt, trước khi thành hôn là tình yêu quấy phá, che dấu mắt người. Bây giờ sớm thấy rõ không thích hợp, hai người tách ra, đều là chuyện tốt. Nàng cũng đỡ phải như kiếp trước, thẳng đến khi vào giếng mới thông suốt tỉnh ngộ.
Quỳnh Nương tự khuyên mình về điểm tốt của hòa li, nhưng Vương gia đã tức điên lên rồi!
Thôi gia Quỳnh Nương! Yêu nghiệt! Vô sỉ!
Hoá ra tiểu nương thong dong như vậy, xem hắn như tướng công hẻm đỏ mà dùng! Quả thật là lăn ra từ chợ búa, tướng công quán tìm niềm vui cho phu nhân quả phụ mà cũng biết!
Đây là đức hạnh gì? Nếu lần này thật sự hòa li chẳng phải là không kiêng kị gì sao, túi tiền không ít ngân phiếu, mang cái danh hòa li, tận tình đến tướng công quán tiêu khiển?
Một khi mà con người đã tức giận sốt ruột, suy nghĩ sẽ trở nên kỳ quái, Lang Vương chưa mở miệng đã bị sự tức giận trong đầu hận không thể rút kiếm chém người.
Thế là hắn vặn hai tay, thư hoà li đã viết tên họ của hai người biến thành vụn giấy bay tán loạn.
“Muốn hòa li? Nàng nghĩ mà hay!” Hắn duỗi hai tay, túm tiểu nương sau cái bàn ra, vác lên vai đi đến phòng ngủ.
Thật ra trong lòng Quỳnh Nương cũng tràn đầy lửa giận, bị hắn vác như vậy, không thể làm gì được, nàng duỗi chân hô: “Mau thả ta xuống!”
Lang Vương vài bước đi vào phòng, ném nàng xuống giường lớn, vừa thoát y vừa oán hận nói: “Nếu công phu của bổn vương giá trị ngàn vàng, không để cho di mẫu nuôi hưởng thụ, chẳng phải là bất hiếu sao?”
Sau đó lao thẳng tới, mãnh liệt hôn nàng.
Trong suy nghĩ của Quỳnh Nương, tức giận thì là tức giận, nàng và Thượng Vân Thiên cũng chỉ chiến tranh lạnh vài canh giờ.
Nhưng cãi nhau nóng hầm hập còn chưa xong đã hôn là đạo lý gì? Nàng lập tức cắn môi mỏng của hắn.
Lang Vương cũng không tránh, chỉ mặc nàng cắn loạn, nhưng tay cũng rất nhanh, chỉ chốc lát đã thực hiện được ý đồ xấu. Một mực hầu hạ tiểu nương, thoải mái thế nào tới thế nào…
Ầm ĩ một trận đến tận đêm khuya, Quỳnh Nương mệt đến nỗi mồ hôi thơm đầm đìa, không biết mình bị Lang Vương ôm trong ngực ngủ từ khi nào.
Tới ngày hôm sau, lúc nàng mở mắt ra, Lang Vương đã dậy lâm triều vì công việc tạm thời, tạm dừng kỷ nghỉ. Chỉ chừa một mình nàng trống rỗng trên giường lớn.
Đêm qua khắc khẩu, ngủ say một đêm xong thì đã có chút mơ hồ, không nhớ được nội dung khắc khẩu, nhưng vụn giấy hưu thư trên mặt đất lại tỏ rõ quả thực có một hồi khắc khẩu.
Lúc dậy ăn cơm, nàng hỏi Thúy Ngọc: “Vương gia có đề cập với hạ nhân các ngươi không cho ta ra cửa không?”
Thúy Ngọc đang bày biện đồ ăn sáng lên bàn, nghe vậy sửng sốt nói: “Nô tỳ không nghe thấy ạ, nhưng nghe thấy Vương gia phân phó đem xe ngựa tân trang mang lò xo mềm trong phủ cho Vương phi dùng, còn dặn dò nói mấy ngày nay mặt trời cực độc, người hầu theo ra cửa phải linh động, đừng để Vương phi phơi da thịt.”
Hôm qua nàng và vài nha hoàn nữa nghe thấy Vương gia và Vương phi khắc khẩu, tuy không biết nội dung khắc khẩu nhưng cũng lo lắng không thôi, thật vất vả đến nửa đêm, hình như hai người đã hòa hảo, lúc này tim nàng mới chậm rãi buông xuống.
Nhưng sau khi tiểu thư của mình trở về Thôi gia, hình như tính tình trở nên càng thêm nóng nảy, một trời một vực với phong phạm thục nữ Liễu gia dạy dỗ, vì vậy nàng mở miệng khuyên giải: “Tiểu… Vương phi, bây giờ ngài đã gả cho Vương gia, dĩ nhiên mọi chuyện phải thuận theo ý phu quân, nếu cứ trái với ý quân, lan truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ gánh chịu cái danh đàn bà đanh đá sao, đây phạm vào điều lệ thất xuất, tổn hại đến danh dự của ngài!”
Quỳnh Nương nhận bát cơm, nhàn nhạt mở miệng nói: “Phu quân là quân tử, phu nhân mới là thục nữ khéo léo. Hắn không quá phận, ta lười so đo với hắn, thế gian này có một số việc, cũng không phải ân cần là có thể giải quyết được…”
Nói đến đây, Quỳnh Nương bỗng nhiên khựng lại, hình như nàng đã nghĩ ra cách giải quyết giá thấp phá giá của Bạch thị rồi.
Vì thế ăn cơm xong, nàng vội vàng lên xe ngựa, chạy tới của hàng Thôi gia, tìm chưởng quầy nói: “Ba ngày sau, ngươi tìm vài người hầu, dựa theo tên tuổi trên danh sách mà đến các phủ trả lại tiền đặt cọc. Nếu các nàng hỏi nguyên nhân, ngươi liền nói cho bọn họ, lượng phấn nước này của Thôi gia tăng giá rồi, gấp năm lần giá ban đầu!”
Ban đầu Kiều chưởng quầy còn cẩn thận nghe, tới cuối cùng lại nghẹn họng nhìn trân trối, cẩn thận hỏi: “Chủ nhân, tiểu nhân không nghe lầm chứ? Giá cả ban đầu cao hơn Bạch gia, bây giờ gấp năm lần, còn trả tiền đặt cọc… đây, đây không phải là chờ đống hàng này ẩm mốc trong nhà kho sao?”
Quỳnh Nương không nói gì, móc ra một bản vẽ từ trong ngực nói: “Trấn Hoa Dương cách kinh thành năm trăm dặm có thợ thủ công họ Thẩm, tuy bây giờ chưa có tiếng nhưng tài nghệ khảm nạm tinh vi, am hiểu làm đồ đựng tinh xảo nhất. Ngươi bí mật đi đến đó, mời vị thợ thủ công đó chế tạo ra ba hộp son phấn theo bản vẽ này trước, sau này ta sẽ đặt hàng số lượng lớn, còn đá quý khảm nạm ta sẽ tự chọn.”
Kiều chưởng quầy chớp mắt, hơi hiểu ra, nhỏ giọng nói: “Chủ nhân, ngài muốn bồi tiền để làm như lấy gùi bỏ ngọc!”
Quỳnh Nương mỉm cười: “Làm chuyện lớn phải biết hi sinh! Nếu Bạch gia thích bán rẻ thì cứ để bọn họ bán giá rẻ, hàng của Thôi gia ta cao không thể víu… Ngày mai ngươi tìm một vài bà nương cao tuổi ở phường chợ búa, dung mạo càng xấu càng tốt, bảo bọn họ mặc cũ nát, đến cửa hàng Bạch gia mua son phấn, ai cũng phải thử dùng ngay ở đó, trát mặt thành mặt mèo hát tuồng, còn phải vui mừng mà khóc, khen ngợi son phấn của Bạch gia vừa rẻ lại còn tốt trước mặt khách đến mua hàng!”
Kiều chưởng quầy nghe mà xoắn lợi, nhưng nghĩ đến một đám bà nương nếp nhăn đầy mặt hát bài ca khen ngợi, hắn buồn nôn, đây đâu gọi là khen người? Loại khiêu khích trá hình này, sao hắn không nghĩ ra chứ?
Cuối cùng hắn giơ ngón tay cái: “Chủ nhân, cao, thật sự là cao!”