Tắm rửa xong, cậu mặc áo tắm dài màu trắng, tầm mắt nhìn thoảng qua cửa sổ, bên ngoài ánh mặt trời vừa lúc buông xuống, nghĩ đến chuyện sắp phải làm, sắc mặt cậu ửng đỏ.
Giống như có điểm quá nóng vội, chính là cậu khống chế không được.
Lúc Vương Nhất Bác hôn mê cậu nôn nóng lúc hắn nằm trên giường bệnh cậu thấp thỏm lo lắng, lúc hắn khôi phục cậu hưng phấn…..
Tâm cậu vẫn luôn không thể trầm tĩnh được, cảm thấy mối liên kết giữa hai người quá mỏng manh.
Tựa như muốn dùng thứ gì đó xác định.
Tùy tay buộc lại đai lưng, Tiêu Chiến ra khỏi phòng tắm ghé vào trên giường, duỗi tay kéo cái gối đầu ôm vào lòng tựa cằm lên, mở ra vòng tay cá nhân tìm hiểu tư liệu liên quan đến quá trình đánh dấu vĩnh viễn.
Mặc dù hai người đã trải qua lần đầu tiên, nhưng khi nhìn thấy tư liệu miêu tả kỹ càng tỉ mỉ, sắc mặt của cậu càng ngày càng hồng, trong lòng khiếp sợ không thôi, thật sự có điểm bạo.
Thân thể không chịu được khống chế có chút phản ứng, vấn đề này làm cho Tiêu Chiến phi thường quẫn bách.
Cậu nhanh chóng đóng vòng tay lại, mặt chôn trong gối mềm mại để giảm bớt sự xấu hổ, không thể tiếp tục xem được nữa.
Vẫn là nên tự mình cảm thụ, mỗi người sẽ có sai biệt bất đồng, không thể hoàn toàn lấy kết quả của người khác làm tham khảo.
Đang nghĩ ngợi, giường hơi hơi lún xuống, bên gáy bị một bàn tay mang theo nhiệt độ ấm áp bao trùm.
Giọng nói của Vương Nhất Bác từ tính mà ám ách truyền vào lỗ tai Tiêu Chiến: “Đừng nằm như vậy, sẽ nghẹt thở.”
Tiêu Chiến không đáp lại, chỉ quay đầu qua một bên nhìn Vương Nhất Bác, trên người hắn như cũ là áo sơ mi trắng và quần tây đen, hiển nhiên là mới từ phòng ăn lên đây.
Cậu dùng mũi ngửi ngửi, không ngửi được hương vị quen thuộc nên chỉ tay vào phần cổ của hắn:” Gỡ miếng dán cách ly ra đi.”
Vừa dứt lời, Tiêu Chiến cảm thấy vùng gáy cổ bị những ngón tay hơi mang vết chai mỏng ấn hạ, thân thể cậu khẽ rung lên, bả vai theo bản năng rụt lại, khoé miệng khẽ ngâm ra tiếng.
“Anh……” Đôi mắt Tiêu Chiến khẽ nhếch, trong mắt mang theo kinh ngạc, đuôi mắt đỏ lên.
Vương Nhất Bác thấp giọng nói: “Xin lỗi, đợi tôi một chút.”
Bàn tay của Vương Nhất Bác ở trên người của Tiêu Chiến vuốt ve, mỗi tấc da thịt bị chạm đến như có lửa đốt.
Tiêu Chiến chịu không nổi, muốn ôm hắn, lại bị hắn ngăn lại: “Chờ tôi tắm rửa một chút?”
Bỏ lại một câu, Vương Nhất Bác liền tiến vào phòng tắm, đóng cửa lại.
Đến bước này còn có thể bỏ đi tắm rửa? Tiêu Chiến quả thực bị buộc điên rồi, trong không khí mùi cam quýt bạc hà càng ngày càng nồng đậm.
Chờ đến không sai biệt lắm, thân thể Tiêu Chiến đã sớm ướt, trong mắt nhiễm tầng sinh lý nước mắt, trong mông lung nhìn cửa phòng tắm, bên trong vẫn còn nghe được tiếng nước rì rào.
Nắm tay đấm xuống gối, Tiêu Chiến đem mặt chôn xuống chiếc gối mềm mại.
Hỗn đản!
Quá đáng!
Chẳng lẽ mị lực cậu không đủ?
Mặt sau của Tiêu Chiến đều ẩm ướt đến không chịu nổi, vừa tức giận vừa nóng bức, cũng không biết Vương Nhất Bác còn tắm rửa bao lâu.
Phòng tắm lại lần nữa mở ra, mùi rượu vang đỏ nồng đậm phát tán trong không khí, nhanh chóng thổi quét qua toàn bộ căn phòng.
Đang nằm chôn mặt trên giường, đột nhiên cả người Tiêu Chiến bị vây quanh bởi một vòng tay ấm áp, cậu nguyên bản lên kế hoạch chờ Vương Nhất Bác ra tới, phải hướng hắn biểu đạt bất mãn, lúc này cả người lại mềm nhũn, cái gì cũng đều quên nói, chỉ nghĩ đem đối phương gắt gao cuốn lấy.
“Ưm…”
Khác với lần đầu tiên, lần này Vương Nhất Bác tốn nhiều thời gian mở rộng hậu huyệt giúp Tiêu Chiến hơn, nên lúc dương v*t đi vào cậu không cảm thấy đau đớn. Thế nhưng nước mắt sinh lý vẫn tự nhiên trào ra không khống chế được. Cậu vẫn giữ tư thế nằm úp sấp, hai gối quỳ chống xuống giường, mông vểnh cao lộ ra lối vào như gọi mời.
Vương Nhất Bác từ trên nhìn xuống hai cánh mông lớn cùng hậu huyệt đang mấp máy nuốt chửng dương v*t của mình, quá nhiều cảm xúc đến từ xúc giác và thị giác làm cho tinh thần cảm thấy vô cùng sảng khoái. Hắn chẳng biết diễn tả thế nào cho đúng, chỉ biết đơn giản mà chân thành gọi tên của đối phương hết lần này đến lần khác.
“Tiêu Chiến, Tiêu Chiến, Tiêu Chiến của tôi.”
“Ư…”
“Thật may mắn vì đã được em yêu.”
“Ah…”
Đầu óc Tiêu Chiến có chút hỗn loạn, bây giờ cậu đã thấm thía câu người ta hay nói “bị đâm đến mụ mị” là thế nào rồi. Phía sau bị dồn dập tấn công, lực eo của Vương Nhất Bác thật sự không thể khinh thường được, Tiêu Chiến cảm thấy hai cánh mông của mình chắc đã bị dập đến đỏ như hai quả cà chua chín.
Vừa nghĩ đến đây, Tiêu Chiến liền cảm thấy Vương Nhất Bác đang đưa tay xoa nắn nhào nặn mông của mình, khoái cảm đến dồn dập làm cậu chỉ biết rên rỉ những từ ngữ vô nghĩa.
“Chậm… chậm ưm…”
“Ai đã nói sẽ không khóc lóc cầu xin tôi mà, hửm?”
“Ư… “
“Thích không, Tiêu Chiến?”
“Thích… ưm… chậm… anh… ah…”
Tư thế này không thể thấy mặt nhau, Vương Nhất Bác đành phải giảm tốc độ cử động eo lật người Tiêu Chiến lại rồi mới tiếp tục dập vào bên trong lỗ nhỏ đang gắt gao cắn chặt kia.
dương v*t bên trong hậu huyệt xoay tròn theo động tác chuyển đổi tư thế, hai người cùng rên lên một cách thư sướng.
Lúc này vành mắt Tiêu Chiến đã đỏ ửng, cậu mơ màng nhìn thấy Vương Nhất Bác đang điên cuồng vì làm tình với mình, rõ ràng hắn cũng rất thích nhưng lại cố kìm nén, chối từ.
Đôi chân dài cuốn lấy thắt lưng, theo động tác đẩy đưa của Vương Nhất Bác mà cả người Tiêu Chiến giống như đang bồng bềnh trong sóng biển, cảm giác sung sướng chạy đều khắp cơ thể, đến tận những đầu ngón chân cũng chịu không được mà quắp lại.
Mãi cho đến khi Vương Nhất Bác ôm ghì lấy Tiêu Chiến phóng thích tinh dịch vào bên trong, sau đó một lần lại một lần làm cậu đến mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trên giường.
Trước lúc mất đi ý thức, Tiêu Chiến vẫn nhớ hình như mình đã quên mất điều gì đó rất quan trọng.