Đỗ Cửu thấy vậy bèn cau mày sau đó thầm lắc đầu, việc quan trọng như vậy mà lại rề rà vì chuyện nhi nữ tình riêng, tâm tính thế này thua cũng phải, nếu để người này thắng thì sao có thể đảm đương nổi trọng trách.
Mà trên thực tế đệ tử Võ Đang này đúng là thua thật, đệ tử Nga Mi bước lên ghế minh chủ võ lâm tên Du Hoài Vi, chính là mật thám do Nguyên Hòa đế an bài tới bảy phái lớn, lấy thân phận con gái chưởng môn một phái nhỏ bị ma môn hủy diệt, trọng thương chạy ra được đệ tử Nga Mi cứu, từ đó tiến vào Nga Mi tới nay cũng đã 10 năm.
Là vì minh chủ võ lâm hết sức phối hợp mà một loạt thủ đoạn phía sau của Nguyên Hòa đế mới có thể xuất ra được, cuối cùng nàng dẫn theo Nga Mi quy phục triều đình trở thành am ni cô của hoàng thất, là nơi thái hậu thái phi trong cung cùng các mệnh phụ cầu phúc tĩnh dưỡng, hương khói không ngừng.
Sau khi thân phận thật sự của Du Hoài Vi bại lộ khiến cho trên dưới võ lâm phẫn nộ, cái nhãn hồng nhan họa thủy, yêu nữ độc phụ gì đó rào rạt rơi lên người nàng, cho dù sau đó võ lâm bị dẹp yên thì vẫn có người xưng là đời sau tới Nga Mi tìm nàng trả thù.
Tiền căn hậu quả Du Hoài Vi trở thành thám tử trong cốt truyện cũng không nhắc tới, dù sau cũng là ký sự nên chỉ lấy góc nhìn của người xem ghi chép lại những gì xảy ra mà không miêu tả tỉ mỉ kỹ càng tâm lý của mỗi người.
Đỗ Cửu cũng không mấy tò mò, đơn giản thì chính là người có thù sâu hoặc là bị tẩy não khống chế gì đó, ngược lại còn khẽ xuýt xoa Nguyên Hòa đế có thể sắp xếp mật thám vào bảy phải lớn từ 10 năm trước, nói cách khác hắn ta vừa đối phó xong Nhiếp Chính Vương lấy lại quyền lực đã lập tức nghĩ tới chuyện ra tay với toàn bộ võ lâm rồi.
Mưu hoa âm thầm giăng tận 10 năm, sao có thể không thành công.
Giang hồ yên bình đã lâu lắm rồi, cũng an nhàn lâu chừng ấy năm thì làm sao chống đỡ được thế tới của kẻ thù đã chuẩn bị 10 năm.
Nhưng mà nói vậy thành Bạch Vân chắc hẳn cũng có mật thám Nguyên Hòa đế trà trộn vào, chỉ là sau này Bạch thành chủ quy phục quá dễ dàng nên cuối cùng cũng không cần xuất hiện, Đỗ Cửu cũng không biết là ai.
Nếu tính từ 10 năm trước, không kể tới dân chúng bình thường mà chỉ tính nha hoàn sai vặt đã ở 10 năm trong phủ cũng không hề ít, còn xét trong phạm vi gần thì nha hoàn Thanh Sương ở cạnh hầu hạ y vừa hay cũng tròn 10 năm.
Đỗ Cửu bỗng chốc có cảm giác rợn người, nếu thật sự Thanh Sương là mật thám thì kỹ thuật diễn và tâm lý quả thật quá vững, y cẩn thận lục lại trí nhớ vẫn không nhìn ra được chút vấn đề nào.
Y liếc nhìn Nguyên Hòa đế qua khóe mắt, thật sự khó mà nhìn ra một người có vẻ ngoài như cậu ấm ăn chơi giống Nguyên Hòa đế lòng dạ lại sâu tới vậy.
Vì vậy y có thêm một câu hỏi…
Quan hệ giữa Nguyên Hòa đế và Hắc thành chủ là thế nào.
Qua mấy lần tiếp xúc, trước kia còn cảm thấy Hắc thành chủ có ý với Nguyên Hòa đế nhưng y đi qua nhiều thế giới như vậy, hơn nữa hiện giờ bản thân đã hiểu được tình cảm nên càng hiểu một người khi thích một người sẽ có dáng vẻ thế nào, mà hiển nhiên Hắc thành chủ không như vậy.
Cho nên y đã hiểu lầm chuyện mà ký sự viết? Thật ra hai người chỉ đơn thuần là quân thần tương hợp vừa gặp đã thân? Nhưng y vẫn cảm thấy sai sai ở đâu đó, cứ thấy không ổn kiểu gì ấy.
Nhưng cho dù nói sao thì y dám chắc chắn quan hệ giữa hai người không đơn giản, hai kẻ bổ ra toàn màu đen vừa gặp đã tương thân tương ái, hình ảnh này nghĩ sao cũng cảm thấy đáng sợ hết hồn.
Chỗ này chắc chắn có mờ ám gì đó không thể cho người ta biết được.
Đỗ Cửu thầm có cảm giác rằng sở dĩ y không nhận ra được ai là Tần Cửu Chiêu có liên quan rất lớn tới chuyện không thể cho ai biết kia!
Đang lúc y thầm nghĩ thì trên sân truyền lại một đợt ồn ào, hóa ra là luận võ đã kết thúc rồi, đệ tử Nga Mi Du Hoài Vi giành được thắng lợi trở thành minh chủ võ lâm mới.
Đệ tử hai phái Nga Mi Hằng Sơn hoan hô, tiến lây vây quanh Du Hoài Vi.
Còn đệ tử Võ Đang không giấu nổi thất vọng, nhưng vẫn rất có phong độ chắp tay chúc mừng với người của Nga Mi.
Đỗ Cửu nhìn thoáng qua mấy chưởng môn phái lớn đối diện, quả nhiên mấy người công lực thâm hậu đều nhìn ra được chỗ không đúng, trong phút chốc bày ra đủ loại sắc mặt.
Lúc này quản gia nhanh chóng lên đài tuyên bố kết quả cùng nói lời tổng kết.
Đỗ Cửu cực kỳ lạnh nhạt đứng lên: “Kết thúc rồi, tại hạ cáo từ, các vị cứ tự nhiên.” Ngừng một lát lại nhìn về phía Hắc thành chủ, “Cùng đi chứ?”
Hắc thành chủ thắng cược nên mặt mày tươi tắn: “Tất nhiên.”
Đỗ Cửu bèn tiếp tới tự mình đẩy xe lăn giúp hắn, Nguyên Hòa đế phe phẩy quạt vui vẻ thoải mái bước theo.
Rời xa khỏi đám người Đỗ Cửu mới hỏi: “Chuyện gì?” Ý là chuyện thua cược phải đồng ý một việc kia là việc gì.
Hắc thành chủ ngồi đưa lưng về phía y nên y không nhìn thấy được vẻ mặt hắn, dường như hắn đang trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi đáp: “Không biết trong lòng Bạch huynh đã có ai chưa?”
Đỗ Cửu: “…” Mấy lời này hình như y đã nghe rồi thì phải, nên đừng bảo sau đó cũng sẽ là câu “Ngươi ta thấy được không” chứ?
“Cũng không có.” Cái kiểu trầm mê vào kiếm đạo không thể thoát như Bạch thành chủ thì người yêu là gì? Ăn được à?
Hắc thành chủ vội nói: “Nếu như vậy thì ta có một cô em họ, lâu nay mến mộ Bạch Huynh, không biết rằng huynh có thể tới thành Hắc Thổ với ta một chuyến gặp mặt nàng không?”
???
Đỗ Cửu sửng sốt, nếu y không hiểu lầm thì đây là đang làm mai à?
Dường như đoán được y sẽ ngơ ra, Hắc thành chủ giải thích thêm: “Bạch huynh không cần bận lòng nhiều, sức khỏe xá muội vốn yếu ớt nên không tiện ra ngoài, ta thấy nàng ấy cực kỳ tôn kính Bạch huynh mới nghĩ giúp nàng thôi, Bạch huynh chỉ cần gặp một lần là được rồi, còn về sau đó thì tất cả tùy duyên đi, xem như huynh tới thành Hắc Thổ du lịch một chuyến là được mà?”
Hù y giật cả mình.
Đỗ Cửu lập tức khẽ thở phào, y còn tưởng rằng hắn làm mai cho y thật đấy, tuy rằng biết được Tần Cửu Chiêu bị che lại chưa thức tỉnh nhưng chuyện như vậy vừa tòi ra đã khiến lòng y chả dễ chịu gì.
Suy cho cùng thì trong lòng y có tới 70% đã đoán Hắc thành chủ là Tần Cửu Chiêu.
Nhưng mà lời mời này của Hắc thành chủ đến cũng đúng lúc, y đang lo làm sao để tiếp xúc với hai người nhiều hơn đây, cứ như vậy thì có thể quang minh chính đại đi theo bọn họ cùng một đường rồi.
Y ra vẻ ngẫm nghĩ trong chốc lát rồi đáp: “Được, khi nào lên đường?”
Hắc thành chủ quay đầu lại, mặt mày rạng rỡ: “Hai ngày sau được chứ?”
“Được.” Đỗ Cửu gật đầu.
Vì vậy hai ngày sau ba người Đỗ Cửu, Hắc thành chủ và Nguyên Hòa đế ngồi xe ngựa lên đường đi tới thành Hắc Thổ.