Điềm Điềm đi đến căn phòng đó, vốn muốn chia điểm tâm cho mọi người cùng ăn thì cô lờ mờ nghe thấy tiếng của người phụ nữ.
Thật kì lạ, người phụ nữ thường xuyên đến nơi này nhất trước giờ không phải chỉ có mỗi cô hay sao.
Nhưng giọng nói này thật sự quen quá.
Điềm Điềm không chịu nổi nữa hé chút cửa sổ nhìn vào. Thì ra là Tiểu Nhi tỷ tỷ.
Điềm Điềm có chút lo lắng bất an, tim cô lúc này như bị nghẹn lại.
‘Tiểu Nhi, sao…sao tỷ ấy lại ở đây? Tỷ ấy đến tìm Tiêu Châu sao? Để làm gì cơ chứ?’
Trong đầu Điềm Điềm lúc này cứ như hiện lên 10 vạn câu hỏi vì sao, cô không biết cách nào để giải thích sự việc hiện giờ.
Cô định bước vào hỏi cho ra nhẽ, cô có tư cách để làm điều đó, nhưng không hiểu sao chân cô đột nhiên cứng như đá, hình như nó không muốn di chuyển, cô hoàn toàn đứng im bất động.
Chắc cô hiểu nhầm thôi, đúng, chắc do hiểu nhầm. Điềm Điềm tự trấn an mình như vậy.
Nhưng bỗng nhiên cô nhận ra bên trong phòng đó hiện giờ không có ai, chỉ duy nhất còn Tiểu Châu với Tiểu Nhi cùng với nhau, những binh sĩ khác sớm đã ra ngoài tập luyện rồi.
Bỗng cô nghe thấy tiếng của Tiểu Nhi nũng nịu với Tiểu Châu:
“Tôi thật sự nhớ lắm lắm rồi, muốn gặp ngay lập tức nên mới đến đây, cậu có thể nể mặt tôi chút được không?”
Tiểu Châu ái ngại nói:
“Cũng không phải là không được, nhưng phải tìm thời cơ thích hợp, đâu phải cứ thích gặp lúc nào cũng được, người ngoài nhìn vào, chẳng lẽ cậu không cần thanh danh luôn sao?”
“Xì, tôi không quan tâm.”
Nghe mấy lời này xong, Điềm Điềm đau lòng lấy tay bịt chặt miệng mình, ngăn lại những tiếng nấc trong cổ họng.
Phải, cô lúc này đã không kiềm lại được nước mắt của mình mà khóc nấc lên, tim cô như bị bóp nghẹt đau đớn gào thét.
Thì ra trước giờ chỉ là mình cô tự mình đa tình, Tiểu Châu thực sự không thích cô, người cậu yêu mãi là Tiểu Nhi.
Ngày hôm đó cậu nói là chịu trách nhiệm với cô, nó cũng chỉ là như nghĩa mặt chữ mà thôi.
Đúng vậy, Tiểu Châu đích thực là đang chịu trách nhiệm với cô, đơn giản chỉ là nhìn thấy cơ thể của cô nên đành phải chịu trách nhiệm. Cho dù với ai cậu cũng sẽ làm vậy thôi.
Vậy thì cô không cần, cái cô cần chính là tình cảm của cậu dành cho cô thực sự, chứ không cần cái thứ gọi là trách nhiệm ấy.
Cô biết, thời nay nam nhân mà nhìn thấy nơi riêng tư của nữ nhân là phải chịu trách nhiệm, hoặc nữ nhân được một nam nhân cứu thoát khỏi nơi nguy hiểm đều phải một lòng với đối phương hoặc là lấy thân báo đáp.
Nhưng cô chính là không muốn như vậy, tuy giữa cô và Tiểu Châu hiện giờ đã phát sinh đủ hai yếu tố trên, nhưng cô thực sự không muốn mấy lễ tiết gò bó ấy trói chặt một người không yêu mình bên cạnh.