Hứa Trúc Linh nghe thấy những chuyện mới mẻ liền không kìm được mà nổi lên hứng thú, cô lập tức bước tới hỏi bọn họ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Chào cô Linh”
“Hai người vừa nói về ai vậy?”
“Là vừa nãy, lúc chúng tôi đang kiểm tra sân sau thì phát hiện ra một cái lỗ chó do một thằng nhóc khoảng hai mươi tuổi đào. Nó tránh điểm mù của camera an ninh chui vào trong như vào chốn không người. May là chúng tôi đã bắt được nó trước khi nó kịp có hành động gì, chúng tôi đang định đưa nó đến để anh Thành Trung giải quyết”
“Lợi hại như vậy sao?”
Hứa Trúc Linh trợn tròn mắt, không khỏi cảm thán.
“Cũng không biết thằng nhóc này ngốc thật hay giả vờ ngốc! Chúng tôi sẽ đi xử lý, tuyệt đối không để bất cứ ai làm hại cô”
“Các anh đi đi, cẩn thận một chút, buổi tối sẽ thêm đồ ăn cho các anh.”
Ngộ nhỡ đó thật sự là một tên lưu manh không biết sống chết thì chắc chắn không thể bỏ qua cho nó, cũng vất vả cho mấy nhân viên bảo vệ này rồi.
Sau khi hai người họ rời đi, Hứa Trúc Linh lại tiếp tục nằm bò lên bàn một cách thoải mái.
Khí hậu ở đây rất dễ chịu, dù đã là mùa hạ nhưng cũng không quá nóng, gió nhè nhẹ thoảng qua, hoa hồng trong vườn đều đã nở rộ, tỏa hương thơm ngát.
Kết hợp cùng món trà hoa hồng này, đúng là chốn bồng lai tiên cảnh.
Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân rón ra rón rén liền không khỏi nhíu mày.
Lúc quay người sang nhìn, Hứa Trúc Linh chỉ thấy một người cậu bé mặc quần áo bệnh nhân đứng trước mặt mình.
Đôi chân dài trắng trẻo đẹp đẽ!
Không đúng, đây là những từ miêu tả con gái cơ mà.
Nên là… một thiếu niên tuấn tú nhanh nhẹn đi.
Ngay cả khi cậu ta đó đang mặc một bộ quần áo bệnh nhân xanh trắng trông hơi ủ rũ thì điều đó cũng không thể che giấu được hơi thở hồn nhiên, trong sáng trên người.
Rõ ràng trông cũng không còn nhỏ nữa, nhưng trên người cậu bé lại toát ra hơi thở của một đứa trẻ con.
Cậu ta không nhìn Hứa Trúc Linh mà lại nhìn chằm chằm vào tách trà trên tay cô, liên tục nuốt nước miếng.
Hứa Trúc Linh bối rối tự hỏi liệu đây có phải là bệnh nhân tình cờ chạy đến sân sau hay không?
Cậu ta đi về phía Hứa Trúc Linh, cuối cùng đứng trước mặt cô, căng thẳng nhìn ấm trà trên bàn.
“Cậu muốn uống…”