Mà có trăm năm này, Thần giới Ngũ Tông đã thiết lập tốt đường nối cho Thần linh hạ giới, vậy thì sát trận đệ nhất thiên hạ thì đã làm sao, giết không được cũng có thể nhốt lại, trục xuất, để hắn trơ mắt nhìn sinh linh trong thế giới này bị luyện hóa thành đan.
Vì lẽ đó, nàng hận Lăng Hàn, thậm chí vượt qua Mã Đa Bảo.
Lăng Hàn không đáp, chỉ nhìn về phía xa nói:
– Tu La Ma Đế, nếu đến rồi, hà tất đông trốn tây nấp?
– Ồ, ngươi một Thiên Nhân Cảnh nho nhỏ, là làm sao phát hiện ra bản tọa?
Thân hình của Tu La Ma Đế hiện ra ở phía xa, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ngươi một thân tà vị, ở ngoài trăm dặm ta cũng có thể nghe được, tìm ra ngươi có gì khó?
Đây đương nhiên là chém gió, trên thực tế là bởi vì hắn nắm giữ quốc thế, chỉ cần đồng ý, mọi cử động của quốc gia có thể thông qua Đồ Đằng trên mỗi thành thị tiến hành giám sát.
Chỉ là nhân lực có hạn, hắn cũng không thể phân tâm như vậy, tẻ nhạt đến đi thăm dò xem việc riêng tư của những người khác. Nhưng Hoàng Đô có thân nhân bằng hữu của hắn, hắn tự nhiên phải nhét vào trong lòng bàn tay của mình.
– Hừ, chỉ là một Thiên Nhân Cảnh, kém bọn ta không biết bao nhiêu, ta ngược lại thật muốn nghe một chút, ngươi có cái gì có thể chạy thoát?
Tiêu Diệu Nhan cười lạnh.
Nàng cực kỳ hận Lăng Hàn.
– Tiểu tử, ngoại hình của nữ nhân này không tệ, bắt tới làm thị nữ cho Thỏ Gia!
Con thỏ ở phía dưới kêu lên, hèn hạ không thôi.
Tiêu Diệu Nhan giận tím mặt, nhưng nhìn lướt qua con thỏ, không khỏi nói:
– Hậu nhân của Tông Thanh Y?
– Tông Thanh Y cái gì, phải gọi lão tổ tông!
Con thỏ lập tức quát lên.
Khuôn mặt của Tiêu Diệu Nhan co giật, nhưng không phản bác. Tông Thanh Y ở Thần giới cũng là tồn tại cực kỳ ghê gớm, bởi vậy Ngũ Tông mới sẽ mở ra một con đường, không có ra tay với đời sau của hắn, bằng không con thỏ nhất mạch đã sớm tuyệt diệt.
Nàng bỏ mặc, chỉ nhìn chằm chằm Lăng Hàn nói:
– Tuy thể phách trân kim cấp mười mạnh mẽ, nhưng chỉ cần lọt vào trong tay ta, có thừa biện pháp luyện hóa ngươi!
– Nói đến trẫm cũng có chút sợ sệt.
Lăng Hàn cười ha ha.
– Các ngươi tàn hại sinh linh Hạ giới, phát điên đến luyện một giới thành đan dược, hôm nay liền chém thủ cấp của các ngươi, để an ủi các đời tiên dân.
– Tiểu tử, không nên a, lưu nữ nhân này lại làm thị nữ cho Thỏ Gia, nam có thể làm thú cưỡi cho Thỏ Gia, tốt nhất hai cái đều lưu lại!
Con thỏ lại chen lời nói.
Tiêu Diệu Nhan tự nhiên không nhìn con thỏ, nói:
– Các ngươi hái linh dược, giết yêu thú, lẽ nào không phát điên?
– Ha ha ha ha!
Lăng Hàn cười gằn.
– Lại so sánh đồng loại với yêu thú, ta xem ngươi cũng lãnh huyết đến cực hạn a!
– Đồng loại?
Quan Dương lấy ánh mắt xem thường đảo qua toàn bộ Hoàng Đô, sau đó hỏi ngược lại.
– Các ngươi cũng xứng?
Vậy thì không có gì để nói!
– Đến đây đi, ngày hôm nay ba người các ngươi đừng nghĩ chạy đi một cái, khỏi gây hậu hoạn a!
Lăng Hàn lạnh lùng nói, Tiêu Diệu Nhan và Quan Dương nắm giữ sức chiến đấu Phá Hư mười tám tinh, uy hiếp không thể nghi ngờ là lớn nhất, hiện tại giải quyết bọn họ, vậy những người còn lại đều không đáng lo lắng, Bát Vương đủ để xử lý.
—————