Diệp Thành vừa di chuyển thì người của nhà họ Dương từ ba hướng khác đã vây lại một chỗ, bọn họ lao vào rặng núi, sát khí ngút trời, khí thế được liên kết lại với nhau tạo ra ảnh hưởng không hề vừa.
“Nhà họ Tô, các người nợ ta một mối ân tình”, Diệp Thành liếc nhìn về phía sau, tốc độ tăng nhanh hơn.
Và Diệp Thành nói rằng nhà họ Tô nợ hắn một mối ân tình há chẳng phải vì hắn mà dẫn tới cảnh bị chặn đứng thế này, nếu như người nhà họ Tô muốn đột phá vòng vây ra ngoài thì khả năng sống sót sẽ cao hơn.
Rầm! Đùng!
Phía sau, kẻ mạnh ở cảnh giới Không Minh tầng thứ chín của nhà họ Dương không ngừng ra tay khiến từng ngọn núi sụp đổ.
Cứ vậy, một bên đuổi một bên chạy khiến màn đêm đen kịt trở nên náo loạn.
Mãi tới khi trời sáng, Diệp Thành mới lê thân xác đẫm máu ra khỏi hang động, có điều cũng may, cuối cùng hắn cũng thoát được khỏi vòng vây của đám người nhà họ Dương khiến những tên đuổi theo bị tổn thất nghiêm trọng.
“Đợi đấy cho ta”, sau khi tìm một sơn động, Diệp Thành chuồn vào trong, miệng hắn còn nhét vài viên đan dược để nhanh chóng trị thương.
Lúc này, trong đại điện của nhà họ Dương ở Vân Tàng Sơn, bầu không khí vô cùng căng thằng.
“Rốt cục là ai?”, gia chủ nhà họ Dương là Dương Thiên Ưng nạt nộ làm rung chuyển cả đại điện.
“Là…là Tần Vũ, tên xếp thứ năm mươi trên bảng xếp hạng Phong Vân…”
