Tư Đồ Hạo Thiên cũng không tính toán phái mấy khôi lỗi Sát Lục xuất chiến. Mạnh nhất trong bọn họ, cũng chỉ mạnh hơn đồng tử áo đỏ một chút. Căn bản không đối phó được Lâm Minh, hắn không muốn tích lũy khí thế của đối phương nữa.
Chỉ có Đại ma sứ cũng không cúi đầu, thản nhiên cùng Tư Đồ Hạo Thiên nhìn nhau. Từ ánh mắt của đối phương, Tư Đồ Hạo Thiên cũng không phát hiện sợ hãi mà là vẻ kiên quyết. Đại ma sứ cũng không phải là những khôi lỗi Sát Lục kia, hắn mới hơn 70 tuổi, có một phần hy vọng sẽ đánh sâu vào Thần Hải. Đối mặt với chiến đấu phải chết, hắn còn có thể giữ vững phần thản nhiên vô cùng khó được này.
– Ma Nhất, ngươi tựa hồ có ý ra sân?
Tư Đồ Hạo Thiên hỏi.
Đại ma sứ hai tay ôm quyền:
– Nếu như bệ hạ cần, hạ thần cũng sẽ xuất chiến.
– Sao? Ngươi không sợ chết ư?
– Hạ thần đối mặt Lâm Lan Kiếm nhiều lần thất bại. Hạ thần sợ chết, nhưng vẫn sợ phá hủy niềm tin của mình hơn.
– Tốt!
Tư Đồ Hạo Thiên lộ vẻ tán thưởng. Võ giả tập võ đầu tiên cần phải có võ đạo chi tâm kiên định. Như Tư Đồ Bạch, đồng tử áo đỏ gặp phải đối thủ cường đại không chịu được như thế căn bản đừng nghĩ đến cảnh giới cao hơn. Cho dù tư chất Tư Đồ Bạch vượt qua Đại ma sứ, nhưng thời điểm hắn đánh sâu vào Thần Hải, tất nhiên bởi vì nội tâm hắn sinh ra sợ hãi với Lâm Minh mà gặp gỡ tâm ma. Một cái tâm ma hình thái như Lâm Minh có lực lượng vô thượng. Rất có thể ở thời điểm Tư Đồ Bạch độ tâm ma trực tiếp sẽ khiến hắn tẩu hỏa nhập ma.
Muốn bước vào con đường võ đạo cao hơn phải có tín niệm kiên định. Bởi vì lúc truy tìm đến võ đạo đỉnh phong vốn sẽ phải gặp hiểm trở vô cùng.
Tư Đồ Hạo Thiên không tính toán phái Đại ma sứ xuất chiến. Ánh mắt của hắn chuyển dời đến trên người Tư Đồ La Sát. Giống như trước, ở trong mắt đối phương thấy vẻ kiên nghị. Thấy Tư Đồ Hạo Thiên nhìn sang lần thứ hai, Tư Đồ La Sát chờ lệnh lần nữa:
– Bệ hạ, xin cho La Sát xuất chiến!
Tư Đồ La Sát bất đồng cùng những người khác. Mặc dù sắc mặt hắn ngưng trọng, nhưng quả thật có lòng tin thắng Lâm Minh. Đối với hắn mà nói cũng không phải là chiến đầu hẳn phải chết, hắn không giống cùng những người khác, là tuyệt đại thiên kiêu Tu La thần quốc dốc toàn lực bồi dưỡng. Hắn không cần xử lý bất cứ chuyện gì. Nhiệm vụ duy nhất chính là tu luyện, hắn có khả năng thật lớn trong vòng 20 năm đánh sâu vào cảnh giới Thần Hải.
– Thật là oan nghiệt…
Tư Đồ Hạo Thiên nặng nề thở ra một hơi. Tư Đồ La Sát là người nổi bật trong đám khổ tu sĩ. Giá trị của hắn có thể trên phân nửa đại năng Thần Hải. Một khi hắn chết, tuyệt đối là tổn thất lớn của Tu La thần quốc.
Tư Đồ Hạo Thiên thở dài trong lòng. Sớm biết như thế, hắn tuyệt đối sẽ không kết thù cùng Lâm Minh. Hiện tại, Tu La thần quốc cũng đã thành thế cưỡi hổ khó xuống.
Để cho hắn một cái cường giả Thần Hải, đường đường là Tu La Thần Hoàng đi theo một cái tiểu bối Mệnh Vẫn kỳ cầu xin tha thứ trước mặt mọi người. Vậy sẽ là một chuyện vô cùng hoang đường. Nhưng nếu như vậy có thể giải quyết quẫn cảnh của Tu La thần quốc, như vậy Tư Đồ Hạo Thiên cũng vẫn có thể làm. Nhưng mấu chốt là hiện tại hòa hoãn mâu thuẫn cũng không có ý nghĩa.
Hiện tại thừa nhận thì thật ra đồng đẳng với nhận thua. Đồng nghĩa với Tu La thần quốc dùng toàn bộ nội tình cũng đấu không lại Lâm Minh. Tiêu mất quốc uy là một mặt, mấu chốt là Lâm Minh thật khả năng tiêu tan hiềm khích lúc trước? Đến lúc hắn thành thiên hạ đệ nhất nhân sẽ không trả thù Tu La thần quốc?
Phải biết rằng Tu La thần quốc mấy lần bức Lâm Minh đến tuyệt cảnh. Đổi lại Tư Đồ Hạo Thiên đặt mình vào vị trí của Lâm Minh, cũng sẽ không từ bỏ ý đồ.
…
– Làm cái gì? Làm sao Tu La thần quốc còn không có phái đối thủ tiếp theo?
Kể từ khi Lâm Minh chiến thắng đồng tử áo đỏ. Cả thảy một khắc đồng hồ, Tu La thần quốc, Thần Hành Chu không có nửa điểm động tĩnh. Thế nhưng lại không có kẻ nào xuất chiến…
– Phái! Phái! Phái cái đầu ngươi á, vừa rồi người kia là quốc sư Tu La thần quốc! Quốc sư đều chết. Hai chiêu đã bị Lâm Lan Kiếm giết chết. Xuất tràng liên tục đều không sống quá năm tức, tiểu tử kia căn bản là quái vật. Người nào đi tới, người đó chết, còn đánh cái trứng. Ta thấy cao thủ Mệnh Vẫn của Tu La thần quốc đã sợ, lát nữa nên chạy về nhà ngủ.
Nói chuyện là một Hoàng tử Đại Dã thần quốc. Miệng đầy tục khí bất quá ỷ vào bối cảnh của mình, hắn cũng không sợ nói năng đắc tội Tu La thần quốc.
– Có thể, bằng không tại sao lại trì hoãn một khắc đồng hồ. Phải biết rằng, thời gian càng lâu, đối với Lâm Lam Kiếm càng có lợi. Cứ tiếp tục như vậy, Lâm Lan Kiếm sẽ khôi phục đến trạng thái đỉnh phong!
– Không hiểu con mẹ nó cũng đừng chít chít méo mó. Càng lâu đối với Lâm Lan Kiếm càng có lợi, ánh mắt ngươi mù sao? Chẳng lẽ ngươi không phát hiện Lâm Lan Kiếm chiến hai mươi mốt tràng cũng không có tiêu hao gì. Ngược lại tích lũy lên sát khí lực trường. Hiện tại đi tới càng bị đánh chết nhanh hơn. Có một người chết một người, có hai cái chết một đôi!
Võ giả có thể có mặt ở đây phần lớn là các lộ hào kiệt. Cho dù tu vi thấp, tất cả đều là thế hệ trẻ tuổi của đại tông môn, nhãn lực tự nhiên không phải bình thường.
Một cái thanh niên không tới 30 tuổi, mới vừa phá nhất trọng Mệnh Vẫn chiến võ giả của Tu La thần quốc không người nào dám chiến. Này là bực nào quyết đoán! Hơn hai mươi tràng xa luân chiến, võ giả xuất chiến kém cỏi nhất cũng là hạng 167 Thiên Mệnh Bảng. Càng mạnh hơn là Top 50, bị Lâm Minh đánh chết toàn bộ. Hơn nữa không chỉ như thế, Lâm Minh căn bản không có tiêu hao gì. Ngược lại tăng sát khí lên xông thẳng trời cao, dẫn dắt thiên địa đại thế!
Hiện tại đối mặt Lâm Minh trên lôi đài. Cho dù là danh túc ngũ phẩm tông môn cũng cảm thấy kinh hồn táng đảm, da đầu tê dại.