Một tay Lý Ỷ La túm lấy Tần Chung ném qua bên cạnh, hung tợn nói: “Đây là chàng tự chuốc lấy đấy nhé!”
“Ừm, ta tự chuốc lấy~~~” Hai mắt Tần Chung ướt át, còn liếm liếm môi.
Lý Ỷ La: “……” Đồ mất nết này, nàng đường đường là một tiểu cô nương mà bây giờ bị xem thành một tên đàn ông lưu manh.
Lý Ỷ La siết nắm đấm phát ra tiếng kêu răng rắc.
Tần Chung run lên, càng tăng thêm vẻ ướt át trong mắt.
Chốc lát sau, trong phòng vang lên tiếng thở dốc nặng nề của Tần Chung, ngay khoảnh khắc phóng ra, Tần Chung gầm lên một tiếng bên tai Lý Ỷ La.
Lý Ỷ La: “……..” Giỏi ghê chưa! Tần Tiểu Chung uống say rồi liền buông thả bản thân.
Lý Ỷ La lau khô tay mình, vỗ vỗ lên gương mặt còn đang mơ màng của Tần Chung: “Dậy đi, mau đi tắm!”
Tần Chung mở to mắt: “Ngủ?”
“Ngủ!”
Tần Chung thầm than thở, giả say mà vẫn không thực hiện được ý đồ. Hắn dịu dàng duỗi tay tới: “Nương tử, hiện tại ta đã là người của nàng, nàng nhất định phải chịu trách nhiệm với ta~~~”
Khoe miệng Lý Ỷ La co rút, liền đẩy Tần Chung ra, nhìn bộ dạng này của Tần Chung chắc chắn không thể tự mình đến phòng tắm rồi, nàng đánh phải mang cái thùng lớn vào phòng, đổ đầy nước, lột sạch đồ Tần Chung ra rồi ném hắn vào thùng.
“Nương tử….”
“Gì?” Lý Ỷ La cầm khăn kỳ cọ cho Tần Chung.
“Nương tử….”
“Hửm?”
“Nương tử….”
Lý Ỷ La không trả lời, đúng là không thể ngờ được, Tần Chung say rượu chẳng những biến thân thành tiểu tiên nữ, mà còn thích lảm nhảm.
Hôm sau, lúc Lý Ỷ La thức dậy, Tần Chung vẫn còn nhắm mắt. Lý Ỷ La rờ trán Tần Chung xem xét, thấy hắn không sốt mới thở phào nhẹ nhõm. Chuyện giúp hắn tắm rửa tối qua, nàng không muốn nhớ lại, mệt tim quá. Sau khi lên giường, Tần Chung không chịu ngủ, cứ lôi kéo nàng hỏi này hỏi nọ luyên thuyên không ngừng.
Lý Ỷ La nhéo chóp mũi Tần Chung: “Tiểu lưu manh!”
Chờ Lý Ỷ La vừa ra khỏi phòng, Tần Chung liền mở mắt, nhớ lại những chuyện hoang đường tối qua, hắn giơ tay lên tự bịt mắt mình, sau đó lại nhỏ giọng cười ra tiếng, hắn đúng là hết thuốc cứu.
Lát sau, Lý Ỷ La trở lại, thấy Tần Chung đã thức thì vội hỏi: “Tướng công, chàng dậy rồi à? Có thấy đau đầu không?”
Tần Chung bóp bóp trán mình, nhíu mày nói: “Ỷ La, ta làm sao vậy?”
“Chàng uống say.” Lý Ỷ La bước tới, chọt vào trán Tần Chung: “Ta đã nói gì với chàng hả? Có phải ta đã dặn chàng là không được uống say hay không? Uống ít không sao, uống nhiều sẽ hại thân.”
Tần Chung ừm, rồi nắm chặt tay Lý Ỷ La: “Là ta không tốt, sau này ta không uống rượu nữa.”
Lý Ỷ La cũng biết, lúc xã giao không thể không uống chút rượu. Nàng vốn định lấy chuyện hôm qua ra giễu cợt Tần Chung, nhưng ngẫm nghĩ lại, Tần Chung như vậy còn không phải tại nàng sao? Trong lòng bỗng thấy hơi có lỗi, lời cười cợt đến bên miệng lại không cách nào thốt ra.
Ăn sáng xong, Tần Chung đang nghĩ hôm nay có thể ở nhà nghỉ ngơi một bữa thì Lý gia bỗng phái người đến.
Người là do Lý chủ bộ phái đến, nói trong nhà chuẩn bị tiệc rượu, gọi hai con rễ về nhà ăn mừng.
Tần Chung và Lý Ỷ La nhìn nhau một cái, hai người thu nhập sơ qua một chút rồi ngồi xe ngựa đến Lý phủ.
Tới Lý phủ, thái độ của hạ nhân khi thấy bọn họ lần này khác hẳn lần trước. Quản gia ân cần bước tới, miệng cười tươi nói: “Nhị tiểu thư, nhị cô gia, lão gia và phu nhân đang chờ bên trong, bảo tiểu nhân ra cửa chờ hai người.”
Lý Ỷ La cười: “Lý quản gia, lần này ông không đón tỷ tỷ?”
Lý quản gia cười sượng sùng, có hơi xấu hổ.
Lý Ỷ La thấy thế cũng không nói gì nữa, đều là hạ nhân, làm việc theo lệnh chủ. Có điều dáng vẻ trước sau cung kinh này của Lý quản gia đúng là thú vị. Lần trước, khi bọn họ đến, Lý quản gia không nói câu nào với Tần Chung, cả quá trình chỉ chiêu đãi Vương Bác Quân.
Đi theo Lý quản gia vào đại sảnh, Lý chủ bộ và Lý phu nhân đang ngồi trên chủ vị, Vương Bác Quân và Lý Nguyệt Nga cũng đã tới.
Lý chủ bộ vừa thấy Tần Chung liền đứng dậy, tươi cười tiến lên: “Hiền tế nhiều ngày bận rộn, ta nghĩ hôm nay con và Bác Quân chắc đã được rảnh rỗi, nên mới gọi hai đứa về một chuyến. Đều là người một nhà, cứ tùy tiện trò chuyện, không cần câu nệ mấy lời nói ngoài mặt làm gì cho xa cách.”
Lý Ỷ La thầm hừ một tiếng trong lòng, lão già này canh thời gian cũng chuẩn ghê nhỉ, biết hôm nay người ta rảnh rỗi. Còn nói đừng câu nệ lời nói ngoài mặt, chẳng lẽ ông ta còn có lời gì trong lòng muốn nói à?
Tần Chung cười ôn hòa, chắp tay với Lý chủ bộ: “Nhạc phụ!” Rồi nhìn sang Lý phu nhân: “Nhạc mẫu!” Từ đầu đến cuối không hề tiếp lời Lý chủ bộ vừa nói.
Lý phu nhân cầm khăn chặm chặm khóe miệng mình, cười cười nói: “Sáng sớm ta đã căn dặn nhà bếp chuẩn bị, muốn nấu một bữa ngon, chờ các con trở về.”
Lý chủ bộ dẫn Vương Bác Quân và Tần Chung đi ra phía trước. Lý phu nhân, Lý Nguyệt Nga và Lý Ỷ La thì ở phía sau.
Lúc đi, Tần Chung không yên tâm cứ quay đầu nhìn lại, Lý Ỷ La vẫy vẫy tay với Tần Chung, ý bảo không có việc gì.
Lý phu nhân mỉm cười ngoài mặt, nói: “Ỷ La, ta tìm mối hôn sự này cho con tốt chứ? Nhìn xem, nhị hiền tế vừa có bản lĩnh, vừa thương con như vậy còn gì!”
Lý Ỷ La gật đầu: “Đúng vậy! Trong lòng mẫu thân đại nhân ngài chắc đang tức lộn ruột rồi nhỉ.”
Mặt mày Lý phu nhân đanh lại, hạ thấp giọng: “Con nói cái gì, mẹ nghe không hiểu.”
Lý Ỷ La cười cười: “Nghe hiểu hay không không quan trọng, quan trọng nhất là đừng làm ra chuyện hồ đồ.”
Tần Chung lại quay đầu lại lần nữa, Lý phu nhân vội trưng ra gương mặt tươi cười: “Nhìn xem con nói cái gì kìa, ta đối với con cũng như đối với Nguyệt Nga, ta còn có thể làm chuyện hồ đồ gì chứ?”
Lý Ỷ La thở dài: “Giữa chúng ta chỉ là bằng mặt không bằng lòng, trong lòng đều hiểu rõ hà tất còn giả vờ, bà không mệt à?”
Lý phu nhân siết chặt khăn tay: “Không sai, trong lòng ta đúng là không thoải mái, không ngờ tốn bao công sức cuối cùng lại để cho ngươi được lợi.”
Lý Ỷ La nhướng mày: “Ai bảo ta may mắn!” Nàng cong môi cười: “Nhưng nói đi nói lại, đúng thật là ta nên đa tạ mẫu thân đại nhân ngài.”
“Tức chết ta mà….” Chờ gia yến kết thúc, Lý Ỷ La và Tần Chung đi rồi, Lý phu nhân lập tức kéo Lý Nguyệt Nga về phòng mình.
Không có người ngoài, Lý phu nhân không cần che giấu, bà ta không ngừng ấn tay lên lòng ngực phập phồng của mình.
Lý Nguyệt Nga rót chung trà cho Lý phu nhân: “Mẹ, tức giận hại thân.”
Lý phu nhân uống ngụm trà, không nhịn được nói: “Tại sao chứ? Tại sao Bác Quân lại thi kém hơn con ma bệnh kia? Không phải con luôn đốc thúc Bác Quân đọc sách à? Tại sao lại thành ra như vậy?”
Lý Nguyệt Nga chẳng thèm nhíu mày lấy một cái: “Bác Quân không am hiểu khoa vật thật, mà con đối với khoa vật thật cũng chỉ tạm miễn cưỡng mà thôi.”
Lý phu nhân im lặng một lúc, chuyện của người đọc sách, bà ta không biết gì nhiều, chỉ đành thở dài: “Thái độ của nha đầu kia hôm nay thế nào, con cũng thấy rồi đó. Quả thật kiêu căng hết mức! Vốn dĩ chúng ta đã đạp nó dưới lòng bàn chân, bây giờ thì hay rồi, nó ngược lại còn cười nhạo mẹ. Con nhất định phản đôn đốc Bác Quân, tranh thủ trong khoa thi kế tiếp, đánh bại Tần Chung.”
Lý Nguyệt Nga nghe xong, bàn tay hơi khựng lại, rồi gật gật đầu.
__________
Tác giả có lời muốn nói:
Về sau, Tần Chung vuốt đầu một đám nhóc tỳ, thổn thức mà nói: “Năm xưa, vì để các con được sinh ra, cha đúng thật là đã dùng hết mọi thủ đoạn.”