Nhưng nào ngờ, Hoắc Vũ Hạo lại như bị mất đà trượt một cái vụt qua khỏi người cô bé, một cước này của Vu Phong lại hụt rồi, vạt áo trước ngực của Hoắc Vũ Hạo vì xẹt qua Long Chi Hỏa đang bao bọc Vu Phong mà cháy xém. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tinh Thần Tham Trắc không phải vạn năng, hắn chỉ có thể dùng nó để suy nghĩ biện pháp ứng phó và dốc toàn lực chiến đấu mà thôi.
Vu Phong đá hụt một cái tương đương với việc đã quay lưng về phía Hoắc Vũ Hạo. Hoắc Vũ Hạo đưa hai tay chộp lấy Vu Phong, đồng thời cũng cố nén sức nóng từ Long Chi Hỏa, chân trái giơ lên đá mạnh vào lưng Vu Phong, khiến cô bé bị chúi về trước lảo đảo cả người.
Bất quá lúc này Hoắc Vũ Hạo cũng phải buông Vu Phong ra, vì Vu Phong có Long Chi Hỏa hộ thể quả thật không phải chuyện đùa, cơ thể cô bé nóng hừng hực, hơn nữa hắn cảm thấy mọi chuyện có gì đó không đúng.
Vì chổ hắn nắm lấy, dường như căng cứng rồi đẩy tay hắn ra. Chuyện xảy ra bất ngờ khiến hắn không kịp phản ứng chỉ có thể tóm đại vạt áo, à không, nói chính xác là quần…
Chiếc quần bị hắn kéo mạnh lộ ra một cái nội y màu trắng be bé và da thịt trắng nõn đầy sức sống.
Tích tắc, Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn ngẩn ngơ khiến một cước hắn đá ra cũng giảm lực xuống đáng kể.
Vu Phong lảo đảo ở phía trước, hai tay vội vàng nắm lại quần, cô bé tức giận muốn bốc khói, lập tức ngồi xuống, chân phải quét nhanh về phía sau.
Cái tên chết tiệt này… dám làm việc xấu hổ này, đúng là đồ bại hoại. Hoắc Vũ Hạo cũng phản ứng nhanh không kém, tuy hắn đang nhắm mắt nhưng có Tinh Thần Tham Trắc, thật ra cũng không khác mấy.
Hắn gần như buột miệng nói:
– Ta không thấy gì hết.
Sau đó một cước của Vu Phong đã tới trước mặt.
Lúc này Hoắc Vũ Hạo có muốn tránh cũng không kịp nữa rồi, đành sử dụng Huyền Ngọc Thủ đỡ một kích này.
Sức mạnh của Vu Phong cũng thuộc dạng có tiếng, huống chi lúc này cô bé đang sử dụng hồn lực phụ trợ nữa. Hoắc Vũ Hạo cảm thấy dường như bị một cái bàn ủi thật lớn đập thẳng vào ngực, cả người ngã lăn xuống đất.
Hai tay được Huyền Ngọc Thủ bảo hộ thật ra cũng không bị thương tổn gì nặng, nhưng một cước này quá mạnh, chỉ bằng mỗi sức của cánh tay, hắn hoàn toàn không thể hóa giải hết nổi. Mu bàn tay đập thẳng xuống đất, Hoắc Vũ Hạo cảm thấy đầu óc choáng váng, máu mũi chảy xuống.
Những người ngồi xem bên ngoài thấy một màn này thật muốn hỏi hắn bị ngã hay vì thấy cái không nên thấy mà giờ lại bị chảy máu mũi rồi?
Sau khi đá trúng Hoắc Vũ Hạo một cái, cuối cùng Vu Phong đã giữ được quần của mình. Cô bé tức giận đến nỗi không khống chế được cảm xúc nữa, đá mình thì đá, sờ thi sờ, lại còn kéo quần ra xem…
– Hoắc Vũ Hạo, đồ khốn kiếp.
Ánh sáng màu đỏ bao phủ cả người Vu Phong càng lúc càng sậm màu, Hồn Kỹ thứ hai Long Chi Nộ đã xuất hiện, cả người cô bé vù một cái đánh thẳng về hướng Hoắc Vũ Hạo, rất giống với kiểu không chết không ngừng.
Ngay lúc này, Hoắc Vũ Hạo rốt cục cũng mở mắt. Còn Vương Ngôn ở bên cạnh đang định ra tay, thì thấy hai tròng mắt của hắn phát sinh biến hóa liền dừng bước.
Hai tròng mắt của Hoắc Vũ Hạo đã biến thành màu vàng, cho dù trước bóng người đỏ hồng của Vu Phong cũng không chút yếu thế.
Vu Phong đang trong cơn phẫn nộ và đồng thời sử dụng hai cái Hồn Kỹ nên cô bé hoàn toàn quên mất năng lực công kích thật sự của Hoắc Vũ Hạo.
Mãi đến khi tâm thần của mình bị một cái gì đó như cây kim nhỏ châm vào, Vu Phong mới giật mình hoảng hốt. Luồng ánh sáng đang bao bọc cơ thể cô bé cũng giảm bớt vài phần. Linh Hồn Trùng Kích đập vào khiến cô bé cảm thấy đau đớn, theo bản năng ôm chặt lấy đầu.
Hoắc Vũ Hạo nhân cơ hội này nhảy lên cao, đánh thẳng về phía Vu Phong. Hai tay nhanh chóng tóm lấy vạt áo của cô bé, hắn định mượn thế vật ngã Vu Phong.
Nhưng, không phải hắn tính toán không chính xác hay xuất thủ không đúng lúc, mà là hắn đã coi thường uy lực của Long Chi Nộ, càng không nhớ đến chuyện ban nãy cánh tay của mình đã bị Vu Phong đánh bị thương.
Tay hắn vừa chạm vào liền bị một luồng nhiệt khủng bố quét tới, Hoắc Vũ Hạo cảm thấy như mình vừa chạm phải một mặt trời thu nhỏ, hơi nóng không ngừng đập thẳng vào mặt, hai vạt áo phía trước của hắn đã bị cháy rụi, từng cơn đau nhức từ hai bàn tay truyền đến khiến hắn theo bản năng liền buông thứ đang nắm ra.
Thật sự Vu Phong vẫn rất sợ Linh Hồn Trùng Kích, nhưng cô bé hoàn toàn không để ý đến nó nữa, sau khi tránh được một kích kia liền lập tức dùng bả vai đánh vào ngưc Hoắc Vũ Hạo, đẩy hắn văng ra ngoài.
Lần va chạm này nặng hơn những lần trước rất nhiều, tuy lồng ngực của hắn đã được hồn lực bảo vệ nhưng luồng nhiệt truyền qua từng thớ thịt của hắn đi thẳng vào bên trong cơ thể khiến hắn đau đớn phun ra một ngụm máu tươi, cả người đứng không vững suýt chút nữa ngất xỉu.
Hai tay Vu Phong ôm chặt lấy đầu ngồi xổm dưới mặt đất, không ngừng rên rỉ đầy đau đớn. Linh Hồn Trùng Kích của Hoắc Vũ Hạo đâu phải là thứ đơn giản, từng tia máu chảy ra từ mũi của cô bé, nhưng so với Hoắc Vũ Hạo thì đỡ hơn nhiều.
Kết thúc rồi. Vương Ngôn thầm than trong lòng một tiếng. Tuy rằng Hoắc Vũ Hạo bị đánh bại nhưng hắn bại trong vinh quang, với tu vi của hắn mà có thể làm bị thương được Vu Phong đã đủ để kiêu ngạo, thứ hắn am hiểu là khống chế và phụ trợ mà. Không ngờ về mặt cận chiến hắn cũng có thiên phú như thế.
Nhưng… thật sự đã kết thúc sao?
Vu Phong hai tay ôm đầu, từ từ đứng lên, cơn đau khiến cô bé không thể điều khiến dao động hồn lực trên người nữa. Sỉ nhục, một sự sỉ nhục kinh khủng.
Cơn đau đầu dần dần dịu xuống, Vu Phong thấy bên cạnh Vương Ngôn đã xuất hiện bên cạnh hai người, chỉ sợ hôm nay không thể tiếp tục công kích Hoắc Vũ Hạo nữa rồi, nhưng cơn giận dữ trong lòng cô bé vẫn không sao nguôi được, cô bé phát điên lên quát to:
– Hoắc Vũ Hạo ngươi chờ đó, ngươi còn ở lớp Một một ngày, ta sẽ nhằm vào ngươi một ngày, đến khi nào ngươi cút khỏi học viện Sử Lai Khắc mới thôi.
Đúng lúc này, đột nhiên Hoắc Vũ Hạo từ từ đứng dậy, khi hắn đứng thẳng lên được thì mọi người giật mình phát hiện, hai mắt của hắn đã xuất hiện từng tơ máu, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào Vu Phong, giống hệt như dáng vẽ một con mãnh hổ nhìn chằm chằm con mồi. Bị ánh mắt khủng bố này khóa chặt, Vu Phong không kìm được mà rùng mình một cái.
– Ta chưa có thua!
Giọng nói của Hoắc Vũ Hạo đã khàn đặc, nhưng lại chứa đầy sự kiên định bất khuất. Đúng vậy, hắn chưa có thua, chỉ cần hắn còn một chút sức lực, tuyệt đối hắn sẽ không nhận thua. Chính sự bướng bỉnh và chấp niệm này mới có thể chống đỡ được hắn, cả người đau đớn lại còn bị đối thủ không ngừng vũ nhục khiến cơn giận trong lòng hắn không ngừng phun trào.
Mà cũng ngay lúc này, cả người hắn đột nhiên run rẩy, ngay sau đó, những tia máu màu đỏ trong mắt hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một màu sắc âm u đầy hơi thở chết chóc, màu xám!
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 85: Ta còn chưa có thua!