Nhỏ vẫn cứ ôm lấy,nhưng cố gắng không rơi nước mắt,sâu trong thâm tâm nhỏ thực lòng biết ơn từ tận đáy lòng. Mạc Uyên cũng đi lại từ lúc nào, con bé nhìn mà cũng cảm thấy cảm động,mất đi anh trai mình nhỏ không hề trách nó cũng chưa từng ghét bỏ nó đổi lại càng cảm thấy thương nó,ông trời cũng không đến nỗi mang cả người chị đáng thương này của nó đi.
– Thôi nào,hai mẹ con bà không định để con bé ra ngoài tổ chức hôn lễ sao?- Ông Quách đi lại,ông luca nào cũng tỏ ra nghiêm nghị nhưng nó cảm nhận được ông cũng vô cùng quan tâm đến nó.
– Cha!!- nó gọi tên ông rồi nở một nụ cười tươi,sau đó để Uyên kéo chiếc khăn trùm đầu lên.
Bên ngoài,khách mời cũng không nhiều,ngoài gia đình nó cùng những khách mời của cha thì toàn là bạn bè của Thần,cùng hai anh em Khanh Linh.
“Đừng căng thẳng quá,hãy hít thở thật đêu” cha chấn an nó,ông thấy nó hồi hộp nắm vào chân váy khi bước khỏi cửa phòng khách sạn,bên ngoài một khuôn viên rộng lớn,rất nhiều loại hoa đủ màu sắc,con đường được lát gạch đỏ.
Nhỏ khẽ gật đầu khoăcs tay cha ra ngoài,trước mặt nó một lễ đường xa hoa được chuẩn bị ngay khu trung tâm của hòn đảo phía xa là bờ biển xanh ngắt,ánh mắt chúc phúc của những người xung quanh dành cho nó. Trước mặt nhỏ là người con trai ấy,Thần mặc một bộ vest đen tây phục được đặc biệt thiết kế bởi nhà thiết kế nổi tiếng thế giới,mái tóc đen nước da trắng mịn trông anh giống như một vị hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích,khi bắt gặp ánh mắt người con trai đó từ khi nhìn thấy nó đã luôn dõi theo,nhỏ đã không hề hối hận khi chọn anh,nếu cuộc đời này điều may mắn nhất đối với nó có lẽ là gặp đươc người con trai này. Bước bên cạnh cha,dù bước chân từ từ nhưng trái tim nó vốn đã nhảy ra ngoài lồng ngực hướng về phía người con trai đó mất rồi.
Bước đến nơi,Thần lịch sự đưa tay ra trước,cử chỉ vô cùng ưu nhã,để nó đặt lên,anh nhẹ nhàng dìu nó lên bậc thềm,hai tay nó đặt lên tay anh,hai ánh mắt trao cho nhau,giờ phút khi vị giáo mục cất lời hẹn ước giữa hai người,Thần vẫn chăm chú nhìn nó,anh khẽ nắm chặt lấy tay nó,khoé miệng khẽ mỉm cười hạnh phúc.
“Lâm Anh Thần,con có nguyện cùng người vợ của con sống đến hết cuộc đời này,cùng nhau vượt qua khó khăn,bảo vệ che chở cho cô ấy,yêu thương cô ấy bằng tất cả những gì con có không?”
– con nguyện ý!!
“Đường Thiên Hy,con có nguyện cùng người chồng của con sống đến hết cuộc đời này,cùng nhau vượt qua khó khăn,chăm sóc,ở bên anh ấy,hết lòng vì anh ấy bằng tất cả những gì con có không?”
– con nguyện ý!!!- nó khẽ gật đầu,cảm động nhìn anh ấy
– vậy từ giờ phút này các con chính thức trở thành vợ chồng,cùng yêu thương che chở nhau hết cuộc đời này,ta chúc hai con trăm năm hạnh phúc,mãi mãi bên cạnh nhau!!!
Lúc này cả hai cùng trao nhẫn cho nhau,Thần ôm nó vào lồng ngực mình,dịu dàng đặt một nụ hôn ấm áp lên trán,rồi từ từ cúi xuống đặt lên môi nó một nụ hôn ngọt ngào,anh ôm nó trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc đời,trong tiếng hò reo chúc phúc của tất cả mọi người có mặt tại lễ cưới.
“Từ giờ anh sẽ không xa em nữa,
Từ giờ em sẽ không xa anh nữa…” cả hai cứ thế ôm lấy nhau không rời,cảm nhận từng nhịp đập nơi con tim người còn lại,để biết rằng họ đã mãi mãi thuộc về nhau kể từ giây phút này,trải qua bao nhiêu sóng gió hận thù cuối cùng tình yêu của cả hai đã vượt qua tất cả để được ở bên nhau…