Thư kí ngồi cạnh thấy vậy không tò mò thêm nữa, khi này mới hỏi bông đùa một câu.
“Đó là cháu của sếp ạ?”
Minh nhìn thư kí, rồi gật đầu.
“Cháu gái”
Minh nhìn gương mặt hồng hồng của Quế Chi. “Từ nhỏ nó đã thân với tôi rồi”.
Thư kí nhìn dáng người nhỏ nhắn của Quế Chi, tay cô còn đang nắm lấy áo của sếp không muốn buông ra như tìm kiếm sự che chở, sếp cũng không ngại gì, cứ vậy ôm hờ cô, để cô ngủ say sưa, chẳng khác gì bố đang ôm con gái thì suy nghĩ gì cũng biến mất. Thư kí mới nói.
“Cô ấy trẻ quá, hai người chẳng giống chú cháu tẹo nào”.
Minh nghe vậy không hề nói gì, thật ra vai vế trong nhà, có cách một hai tuổi thì chú vẫn là chú, không thể mở miệng gọi anh. Huống chi anh còn hơn Quế Chi tận ba thế hệ.
“Ai cũng nói vậy cả, nhưng con bé vẫn là cháu tôi”.
Minh đỡ má Quế Chi, tránh cô nhiễu nước miếng lên âu phục của mình. Quế Chi đang ngủ say, chẳng hiểu sao nghe thấy câu này, lầm bầm.
“Hừ, ai muốn làm cháu chú chứ”.
Minh buồn cười không thôi, anh luồn tay vào tóc Quế Chi, rồi hơi đờ ra, nhớ Quế Chi trước kia có một mái tóc dài, mỗi khi chọc ghẹo cháu mình, anh thường vuốt tóc Quế Chi như vậy. Chẳng biết từ bao giờ, Quế Chi lại đam mê với tóc ngắn cá tính, may mà chỉ cúp A ngang cằm, thiếu điều cắt tóc tém nữa thôi. Minh hơi nhéo mũi Quế Chi, lực vừa phải nhưng Quế Chi vẫn lắc lắc đầu.
“Say một chút không thèm nhận chú nữa cơ. Uổng công bình thường chú đối xử tốt với cháu như thế”.
Minh từ nhỏ đã chăm sóc Quế Chi, nên tình cảm với cô chẳng thua kém gì bố mẹ Quế Chi, có khi anh còn thấy bố mẹ còn không cưng chiều cô bằng mình, thiếu điều để Quế Chi leo lên đầu mình ngồi mà thôi. Vậy mà Quế Chi vẫn rất sợ anh, chưa từng cãi lời hay phản lại, nên Minh càng thương Quế Chi hơn. Điều đó không có nghĩa, mới đi bar say một hồi, Quế Chi không biết anh là ai cũng thôi đi, còn không muốn nhận anh.
“Chú đối xử với cháu như vậy chưa đủ tốt hả? Con bé nhẫn tâm”.
Quế Chi không chịu thua, nghe vậy thì hơi chun mũi, thì thầm cho mình anh nghe.
“Chú nào có thương yêu gì cháu, chú mới nhẫn tâm.”
Minh không chấp người say, nhưng Quế Chi suốt một đoạn đường về, cứ mắng anh không nhẫn tâm thì là không có tim. Không yêu thương gì cô hết, chỉ biết phớt lờ cô đi. Minh nghe mà rối rắm không thôi, không biết mình đã làm gì sai để Quế Chi nói mình đến nông nỗi này.Vậy là suốt chặng đường về, trong xe yên tĩnh đến độ nghe thấy được cả tiếng gáy nhỏ nhỏ của Quế Chi. Chốc chốc cô giật mình dậy, lại nghe thấy cô lẩm bẩm gì mà.
“Chú nào có thương gì cháu.”
Ban đầu Minh còn đáp lại một hai, lâu dần thôi kệ con ma men trong lòng, muốn nói gì thì nói, thích mắng gì thì mắng.
Đến nỗi khi về trước cổng nhà rồi, Minh vẫn còn thoáng nghe thấy Quế Chi hát hò.
“Người ta có thương gì mình đâu…”
Minh khóc không được, cười cũng chẳng xong, vừa bế cô vào trong phòng vừa gật đầu.
“Rồi rồi, chú sai rồi được chưa. Lần sau đừng uống nữa. “
Minh bế Quế Chi vào trong, thư kí mới đi cùng tài xế quay về, bật cười.
“Tổng giám đốc tốt với cháu gái của anh ấy ghê ấy”.
Tài xế làm việc với Minh đã lâu, hiển nhiên biết được Minh cưng cô cháu gái nhỏ này thế nào, anh cũng gật đầu cười với thư kí.
“Em mới làm nên chưa biết cô Chi thôi, em ấy là cháu gái của anh Minh, sếp cưng em ấy lắm, sếp năm nay ngoài ba lăm rồi, chưa có gia đình gì, nhưng phải cạnh cô Chi mới thấy, anh ấy rất biết cách chăm sóc người khác. Nghe đâu từ nhỏ sếp đã cạnh Quế Chi rồi, nói là chú cháu, chẳng bằng nói là bố con cũng không ngoa đâu.”
Thư kí gật gù, trong lòng nhớ kĩ một người tên Quế Chi. Cô vốn là thư kí riêng của sếp, hiểu hết các mối quan hệ quan trọng của sếp cũng là một kĩ năng làm việc. Tài xế không nói gì nữa, chuyển bánh chạy bon bon về phía
thành phố đang ngủ.
***
Trong không gian thưa vắng, Kỷ Nhiên nghe thấy giọng nói của Trì Tuyết từ phòng tắm truyền đến, chẳng biết cô có gì vui vẻ, mà vào phòng tắm nửa tiếng rồi vẫn còn hát từ nhạc Việt đến nhạc Trung. Nghĩ đến dáng vẻ say túy lúy của Trì Tuyết hôm nay, Kỷ Nhiên lại thấy không vui mấy, anh ngồi trên giường một lúc, đến khi nhìn thấy Trì Tuyết đứng sau cảnh cửa phòng tắm, từ từ đi ra.
Miệng khe khẽ hát, hai má đỏ au. Có thể uống hơi nhiều, nên bây giờ cô chẳng phân biệt rõ đây là đâu, cứ hưng phấn hát hò liên miên không dứt. Kỷ Nhiên đau đầu không thôi, đã thấy Trì Tuyết ngồi xuống cạnh mình, mặc áo ngủ dài ngang đùi, tóc còn ướt đẫm nước.
“Em có biết anh là ai không?”
Kỷ Nhiên nhéo má cô, niết một chút, khiến
má đã đỏ càng thêm hồng. Trì Tuyết nhìn Kỷ Nhiên một đỗi, sau đó là mỉm cười lắc đầu.
“Không, anh là ai vậy?”
Kỷ Nhiên đau đầu không thôi, giọng nói chắc chắn.
“Em say rồi”.
“Em không say!”
Trì Tuyết phản bác, cô nào say, nếu say làm sao biết anh đang ngồi cạnh mình, còn có cảm giác yên tâm như thế này chứ. Tất nhiên, kẻ say không biết mình say, ai nói gì cũng không nhận mình đã say rồi. Kỷ Nhiên không thèm đáp, cầm khăn bông thấm bớt nước trong tóc ẩm. Trì Tuyết ngồi không đáp gì, cảm nhận sự dịu dàng của anh truyền từ tóc đến.
Kỷ Nhiên thấy cô dịu ngoan không nói chẳng rằng, chỉ chuyên tâm lau tóc cho cô. Đến khi tóc cô hoàn toàn khô rồi, anh mới đứng dậy khỏi giường đi cất khăn bông. Quay lại đã thấy Trì Tuyết ngã lưng xuống giường, tóc xõa dài trên chăn nệm, cô hơi nhắm hờ mắt, gương mặt đỏ au.