Hơn nữa anh ta đi theo Tư lệnh Tiêu mấy năm, trước giờ chưa từng thấy dáng vẻ này của ông ấy, rõ ràng nét mặt nghiêm túc, lại muốn làm ra biểu cảm đôn hậu hiền từ.. nhìn sao cũng thấy kỳ quặc.
Nhưng mà anh ta không dám nói ra lời này, nếu bị Tư lệnh Tiểu biết được thì khi về anh ta sẽ thảm lắm.
Đồng Tuyết Lục nói: “Đến lúc đó rồi tính a.”
Mua tứ hợp viện tất nhiên là được, nhưng chuyển nhà rất phiền phức, hơn nữa chỉ e rằng không có hàng xóm tuyệt vời như bà nội Thẩm.
Những ngày qua thật may là có Ngụy gia, không thì một mình cô thực sự chẳng chăm sóc nối 3 anh em.
Tư lệnh Tiêu thấy nét mặt hờ hững của cô, trong lòng càng cảm thấy cô hiếm có.
Nếu người bình thường biết mình có ông nội làm Tư lệnh thì đã sáp lại lấy lòng từ lâu rồi.
Nhưng cô vừa gặp mặt đã không sợ quyền thế, còn chất vấn mình ‘tôi là cha của ông’, tính nết nóng nảy thế này cũng giống mình thật!
Nhưng cô càng không đòi hỏi, ông ấy càng muốn bù đắp cho mấy anh em bọn cô.
Mạn Chi chết rồi, con trai và con dâu cũng không còn, chỉ còn lại mấy đứa cháu trai cháu gái thôi, ông ấy nhất định phải chăm sóc cho bọn nó thật tốt.
Hiện tại chức vị của ông ấy vẫn còn bên khu vực Tây Bắc, muốn chuyển sang đây chỉ sợ không dễ.
Nhưng mà có không dễ đi nữa thì ông ấy cũng phải chuyển sang, cùng lắm là không làm Tư lệnh thôi!
Năm đó sau khi chia xa với Mạn Chi, ông ấy đã mất hết ý chí, về sau còn bị tốn thương mệnh căn của đàn ông trên chiến trường nữa.
Ông ấy cũng đã thành ra thế này, đương nhiên không thể kết hôn hại người khác, tất nhiên ngoại trừ nguyên nhân này thì cũng do trong lòng ông ấy vẫn không thể quên được Mạn Chi.
Ông ấy còn tưởng rằng đời này mình sẽ cô độc đến cuối đời, không ngờ sắp già còn xuất hiện mấy đứa cháu trai cháu gái, là ông trời thương tiếc ông ấy.
– — Chỉ tiếc là Mạn Chi không còn nữa.
Đồng Tuyết Lục đến tiệm ăn một chuyến trước, thấy tiệm ăn vẫn ổn thì mới về nhà.
Mọi người ở tiệm ăn thấy cô ngồi xe hơi đến và lại ngồi xe hơi đi thì ngạc nhiên đến mức không ngậm được miệng.
Quản lý Đồng của bọn họ đúng là càng ngày càng lợi hại, không chỉ nâng cấp tiệm ăn, thành tiệm ăn hạng nhất, giờ đây còn ngồi xe hơi đi đi về về.
– — Thật khiến người ta vừa khâm phục vừa hâm mộ.
===
Trở về nhà, Đồng Gia Tín vẫn chưa về.
Đồng Tuyết Lục nói với Đồng Gia Minh về chuyện ông nội ruột ở trước cửa số.
Trước đó Đồng Gia Minh đã biết một vài chuyện, nhưng tiêu hóa cả buổi trưa mà vẫn còn sợ hãi.
Đồng Tuyết Lục nói: “Em nghĩ thế nào? Có muốn nhận người ông nội này không?”
Đồng Gia Minh im lặng đôi chút rồi nói: “Em nghe theo chị.”
Đồng Tuyết Lục cảm thấy kể từ sau khi bị bệnh lần đó, dường như cậu càng thêm ý. lại vào mình.
– — Chẳng lẽ ông trùm thương nghiệp bề ngoài thánh thiện nội tâm hiểm ác trong tương lai, lại bị cô xử gọn như thế sao?
– — Đó thực sự là điều đáng vui và bất ngờ ngoài mong đợi.
Cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Thôi được, vậy chúng ta nhận đi.”
Đồng Gia Tín cũng nghe theo lời của anh 2 cậu ta, miễn là Đồng Gia Minh không có ý kiến, đương nhiên cậu ta cũng không có ý kiến.
Thật ra ban đầu Đồng Tuyết Lục có hơi bài xích Tư lệnh Tiêu, bởi vì ông ấy là ông nội nuôi của Tôn Mạn Nhu.
Tuy nhiên vừa rồi thấy ông ấy không thiên vị Tôn Mạn Nhu, cũng không xảy ra tình thế khó xử, cuối cùng cũng loại bỏ được điều khúc mắc trong lòng cô.
Tư lệnh Tiêu ngồi ở phòng khách, tâm trạng cực kỳ thấp thỏm.
Kể từ sau khi ông ấy lên làm Tư lệnh, đã rất lâu rồi chưa thấy bất an đến thế, nhưng lần này ông ấy lại đứng ngồi không yên như kiến bò trên chảo nóng.
Đồng Tuyết Lục đi vào, trông thấy ông ấy đã đổ mồ hôi lạnh đầy đầu thì không khỏi hết hồn: “Ông nội, ông không sao đó chứ?”
“Ông không…”
Tư lệnh Tiêu nói được nửa chừng thì đôi mắt mở to: “Cháu vừa mới gọi ông là gì?”
Đồng Tuyết Lục cười bảo: “Cháu gọi ông là ông nội, sao ông lại đổ mồ hôi đầy đầu thế kia?”
Tư lệnh Tiêu lập tức vui sướng ngất ngây, nếp nhăn nơi khóe mắt kéo thành một đường: “Ha ha ha, ông không sao cả, cháu gọi ông là ông nội, ha ha ha, ông có cháu gái rồi!”
Tư lệnh Tiêu cười, mũi và đôi mắt bắt đầu cay cay.
Nhưng vì để không xấu mặt trước mặt cháu gái, ông ấy cố kìm nén nước mắt: “Tốt tốt, nói vậy các cháu đều đã bằng lòng nhận ông là ông nội rồi ư?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu, lại vẫy vẫy tay gọi Đồng Miên Miên lại đây: “Miên Miên, đây là ông nội của chúng ta, mau gọi ông đi.”
Từ nãy đến giờ Đồng Miên Miên luôn nấp sau cánh cửa lẳng lặng quan sát ông cụ xa lạ trước mặt này, trông thấy dáng vẻ ông ấy rất hung dữ nên cô bé cũng không dám lại đây.
Lúc này nghe thấy chị gái gọi ông ấy là ông nội, cô bé sáp lại thì thầm nói vào tai chị gái: “Chị ơi, ông ấy có đánh Miên Miên không ạ, trông ông ấy hung dữ quá à!”
– — Trông ông ấy rất hung dữ
Tư lệnh Tiêu nghe thấy lời nói của cháu gái thì trong lòng lập tức sốt ruột, cố gắng cong khóe miệng nở ra một nụ cười mà tự ông ấy cho là ‘hiền từ’.
Đồng Miên Miên xoay đầu sang, đúng lúc đối diện với nét mặt dữ tợn của ông ấy thì ‘òa’ một tiếng bật khóc: “Em không cần ông nội đâu, ông nội đáng sợ quá!”
Tư lệnh Tiêu: “…”
Khó khăn lắm mới dỗ được cục bột nhỏ, Đồng Tuyết Lục lấy 2 viên kẹo bảo cô bé vào phòng sách chơi với Nguyệt Bính, sau đó cô mới hỏi chuyện mà mình quan tâm nhất.
“Ông nội, vừa rồi ông đối xử với Tôn Mạn Nhu như thế có vấn đề gì không ạ? Mặc dù cô ta chỉ khóc lóc 2 tiếng, nhưng để người khác biết, phải chăng sẽ nói ông vong ân phụ nghĩa?”
Tư lệnh Tiêu xua tay: “Mấy năm qua Tôn gia dựa vào ông kiếm được rất nhiều lợi ích, chỉ cần bọn họ không làm đến mức quá đáng, ông cũng mắt nhắm mắt mở. Như con trai cả Tôn gia đấy, nếu không phải quân đội xem quan hệ của ông thì cậu ta cũng sẽ không được thăng chức nhanh như vậy!”
Hơn nữa năm đó vừa bình phục, ông đã mua rất nhiều thứ để tặng cho Tôn gia, phải trả ơn thì cũng đã trả xong xuôi từ lâu rồi.
Đồng Tuyết Lục nghe vậy mới yên tâm: “Vậy chuyện của bà nội ruột cháu thì sao? Cháu cảm thấy chuyện khi ấy không đơn giản như vậy.”
Tư lệnh Tiêu nhìn cô một cách tán thưởng: “Cháu yên tâm, ông sẽ xử lý tốt chuyện Đồng gia ở quê!”
Năm đó Đồng Mạn Chi chết có oan hay không, với lại chuyện 2 nhà Đồng Tạ mơ tưởng muốn giả mạo chuyện con trai mình lần này, ông ấy sẽ tính sổ hết từng chuyên một với bọn họ.
Đồng Tuyết Lục thấy ông ấy không phải người chịu bị ức hiếp, lập tức càng yên tâm hơn.
===
Sau khi Ngụy gia biết Tư lệnh Tiêu và mấy anh em Đồng Tuyết Lục nhận nhau thì cũng cảm thấy vui vẻ thay bọn họ.
Thẩm Uyển Dung: “Hồi đó lần đầu tiên tôi gặp Tuyết Lục đã cảm thấy con bé rất quen mặt, sau đó nhớ ra giống với bà cụ nhà ông, chỉ là lúc ấy không ngờ rằng con bé lại, là cháu gái ông!”
Nếu biết từ đầu, bà ấy chắc chắn sẽ nói sớm, Đồng Tuyết Lục cũng không cần cực khổ như thế.
Tư lệnh Tiêu cũng cảm thấy bùi ngùi: “Có ai nghĩ đến đâu.”
Ngụy Chí Quốc: “Chuyện nhận tổ quy tông không thể qua loa như thế được, ngày mai phải đãi mâm cỗ ăn mừng mới được.”
Tư lệnh Tiêu nói: “Chuyện nhân tố quy tông tôi từng nghĩ rồi, mấy đứa nó phải tách biệt khỏi đám người quê Đồng gia, nhưng mà tôi không muốn để 2 đứa nhỏ đổi họ, vẫn theo họ bà nội tụi nó.”
Ngụy Chí Quốc và Thẩm Uyển Dung nghe thấy vậy thì đều giật mình.
Ngụy Chí Quốc nói: “Ông nghĩ kỹ rồi à?”
Mặc dù ông ấy là người thương vợ, nhưng thời buổi này chỉ có đàn ông ở rể mới để thế hệ đời sau theo họ vợ.
Tư lệnh Tiêu nói: “Nghĩ kỹ rồi, những năm qua tôi không biết tới sự tồn tại của tụi nó, lại chưa từng nuôi tụi nó, khi tụi nó xảy ra chuyện và cần đến tôi mà tôi cũng không ở bên cạnh. Bây giờ tụi nó chịu nhận tôi là ông nội thì tôi đã rất mãn nguyện rồi.”
Trong lòng ông ấy cảm thấy có lỗi với Đồng Mạn Chi, vậy nên muốn dùng cách này để bù đắp.
4 đứa cháu trai cháu gái, 2 đứa theo họ ông ấy và 2 đứa vẫn họ Đồng như cũ. như thế thì huyết thống của 2 nhà đều có người kế tục.
Ngụy Chí Quốc suy nghĩ một chút: “Nếu ông đã quyết định rồi, vậy cứ làm theo cách nghĩ của ông đi.”
===
Ngày hôm sau, Tư lệnh Tiêu bèn nói suy nghĩ này với mấy anh em Đồng Tuyết Lục.
Sau khi Đồng Tuyết Lục nghe xong thì hơi giật mình, nhưng ấn tượng đối với người ông nội Tư lệnh Tiêu này lại tốt hơn đôi chút.
Sau khi mọi người bàn bạc, quyết định để 2 đứa Đồng Gia Minh và Đồng Miên Miên, đổi thành họ Tiêu, còn Đồng Tuyết Lục và Đồng Gia Tín sẽ giữ nguyên họ ban đầu.
Bởi vì Tư lệnh Tiêu phải vội về Tây Bắc, mà mấy anh em Đồng Tuyết Lục vẫn còn trong gia phả quê Đồng gia, vậy nên không mở tiệc chiêu đãi. Ông ấy dự định đợi sau khi phân rõ ranh giới với quê Đồng gia mới ăn mừng.
===
Sau khi Tư lệnh Tiêu rời đi, Ôn Như Quy bên này cũng chuẩn bị về căn cứ.
Khi Đồng Tuyết Lục tiễn anh lên xe thì chợt nghĩ đến một chuyện.
Ở trong sách, mấy anh em Đồng gia không hề nhận nhau với Tư lệnh Tiêu, từ đầu đến cuối trong sách cũng chưa từng xuất hiện nhân vật Tư lệnh Tiêu này.
Giống vậy, từ đầu đến cuối cũng chưa từng xuất hiện nhân vật Ôn Như Quy này.
Cô đột nhiên rất tò mò, ở trong thế giới song song đó, Ôn Như Quy không gặp gỡ cô sẽ kết hôn với ai.
Ôn Như Quy nhận thấy ánh nhìn của cô, lỗ tại anh hơi đỏ: “Trên mặt anh có vết bẩn à?”
Đồng Tuyết Lục lắc lắc đầu: “Không có, em chỉ đang nghĩ nếu như anh không gặp em, phải chăng anh sẽ yêu đương với người khác?”
Ôn Như Quy chẳng hề nghĩ ngợi đã lắc đầu: “Không đâu.”
Trước khi gặp được cô, anh luôn không nhớ nối gương mặt của nữ đồng chí khác.
Ngay cả mặt cũng không nhớ nối, thì khỏi phải nói đến việc rung động với các cô ấy.
Đồng Tuyết Lục cong môi, nhìn xung quanh thấy không có ai bèn len lén nắm tay anh một chút: “Lần sau về sẽ thưởng cho anh!”
– — Khen thưởng!
Đôi mắt của Ôn Như Quy sáng rực, lỗ tai cũng đỏ ửng, anh nhắc nhở: “Anh… Còn chưa tự chứng minh sự trong sạch.”
Đồng Tuyết Lục ngẩn ra đôi chút rồi mới nhớ ra chuyện lần trước cô đổ oan anh hôn mình, cô không khỏi bật cười thành tiếng: “Được, lần sau để anh tự chứng minh sự trong sạch!”
– — Ôi, người yêu của cô thật là đáng yêu!
Ôn Như Quy nhìn cô cười đến hiện má lúm thì trong mắt tràn đầy dịu dàng.
===
Bên này Đồng Tuyết Lục và Ôn Như Quy tình tứ thắm thiết, phía Tôn gia lại ảm đạm u sầu.
Kể từ sau khi 2 anh em Tôn Mạn Nhu và Tôn Võ Dương 1 người bị đơn vị sa thải, 1 người bị tước quân tịch, bầu không khí trong nhà luôn rất nặng nề.
Tôn Mạn Nhu oán trách bảo: “Anh ba, đều là lỗi của anh đấy, lúc trước em đã nói muốn bỏ cuộc rồi, cũng tại anh cứ bắt em phá hỏng tình cảm của bọn họ!”
Tôn Võ Dương nghe thấy cô ta nói vậy thì như thế bị người ta đâm một dạo: “Tiểu Nhu, sao em có thể nói vậy được? Mặc dù đó là lời đề nghị của anh, nhưng nếu không phải khi đó em khóc đến thế, thì sao anh lại phải nghĩ cách giúp em chứ?”
Tôn Mạn Nhu bật khóc nức nở: “Anh ba, anh đi nói với chủ nhiệm bọn em rằng em bị anh liên lụy đe dọa đi được không?”
Tôn Võ Dương không thể tin nổi nhìn cô ta, như thể là lần đầu tiên quen biết cô ta vậy: “Em cảm thấy với thân phận anh hiện giờ mà đi nói chuyện với chủ nhiệm bọn em thì ông ấy sẽ tin anh ư?”
Tôn Mạn Nhu: “…”
Ngay lúc 2 anh em đang oán trách lẫn nhau, bảo vệ gọi bọn họ sang nhận điện thoại.
Ánh mắt của lính cần vụ đầy vẻ khinh thường mà nhìn 2 anh em bọn họ, khiến bọn họ vừa giận vừa bực mình nhưng chẳng dám nói gì.
Tôn Võ Dương tiếp điện thoại, nghe thấy tiếng chửi mắng của cha anh ta truyền đến, từ đầu dây bên kia thì toàn thân anh ta lại như bị sét đánh.
– — Việc điều chuyến của cha mẹ anh ta bị hủy bỏ, vả lại còn bị cử đến nơi tệ hơn!
Cha mẹ anh ta vì để trở về Bắc Kinh mà đã nhờ đến rất nhiều mối quan hệ và mạng lưới giao thiệp, không ngờ lại bị hủy bỏ thế này!
– — Sao lại thế này?
Nếu như cha mẹ anh ta không thể đến Bắc Kinh, vậy anh ta sẽ phải rời khỏi khu quân sự mà theo tới chỗ nghèo nàn xa xôi hoang vắng.
– — Sau này anh ta còn tương lai gì nữa chứ?
Tôn Võ Dương bất chợt nghĩ đến Ôn gia và Tiêu gia, thân thể không khỏi run lên.
Tôn Võ Dương có một linh cảm không tốt, anh ta cảm thấy e rằng lần này Tôn gia, bọn họ sẽ tiêu tùng mất!
===
Sau hơn một tuần, cuối cùng điện thoại tại tiệm ăn cũng được lắp đặt xong.
Đồng Tuyết Lục lập tức gọi điện thoại cho Ôn Như Quy.
Sau khi 2 người nói một số chuyện bên lề, đột nhiên Đồng Tuyết Lục nói: “Honey, giờ bên cạnh anh còn ai khác nữa không?”
Ôn Như Quy nghe thấy cô gọi mình là ‘honey’ thì tim đập bùm bụp: “Không có, sao vậy?”
Nhân viên trực tổng đài An Nguyệt Mai đã bị lãnh đạo gọi đi, hiện giờ trong phòng làm việc chỉ có một mình anh.
Đồng Tuyết Lục nũng nịu bảo: “Vậy anh cũng gọi em là honey đi, em muốn nghe anh gọi em như vậy.”
Giọng nói nũng nịu mềm mại của cô truyền đến thông qua điện thoại, khiến tại Ông Như Quy càng đỏ hơn.
Anh hít thở sâu mấy lần, mới lấy hết can đảm nói ra từ khiến người ta đỏ mặt tim đập nhanh này.
Ngay vào lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng nói của Chu Diễm: “Như Quy, hóa ra anh ở đây.”
Ôn Như Quy giật mình, tạm ngừng thở, lời nói thốt ra miệng lại thành: “Honey… Chu Diễm.”
Chu Diễm đi đến đằng sau anh thì đúng lúc nghe thấy lời nói ấy, anh ta sợ đến rùng cả mình, nổi da gà da vịt toàn thân.
Biểu cảm của Chu Diễm rất phức tạp: “Như Quy, tôi có người yêu rồi, hơn nữa tôi cũng một lòng một dạ với người yêu tôi.”
Ôn Như Quy: “…”
[HẾT CHƯƠNG 85]