“Đúng đó đúng đó! Chỉ là bất ngờ này của Thái Huy lớn quá! Khiến chúng ta giật cả mình!”
“Còn không đúng sao, xem những phóng viên ẩm thực kia kích động cỡ nào kìa!”
…
Thái Huy vốn muốn giải thích nhưng mọi người cứ xúm vào khen ngợi, Ninh Tuyết cũng dùng vẻ mặt sùng bái nhìn gã cho nên gã cũng không có cơ hội nói ra sự thật rằng: người này không phải do gã mời tới.
Nhưng thế thì ai là người mời?
Chẳng lẽ chủ khách sạn mời đến, để bán cho gã một cái ân tình?
Cũng không phải là không thể…
Nghĩ thế rồi Thái Huy cũng an tâm, bày ra vẻ khiêm tốn và không lại phản bác tâng bốc của mọi người.
Trong hội trường được xếp thêm một sân khấu kiểu mở, nhìn dáng vẻ có lẽ là chuẩn bị nấu ăn tại chỗ luôn.
Đây chính là một bữa tiệc cho cả thị giác và vị giác mà!
Trong hội trường, tất cả mọi người đều mong ngóng mà nhìn chằm chằm Alain, miệng cũng không khống chế được mà nước bọt cứ ứa ra, mong chờ một bữa tiệc có một không hai.
Nhưng mà chẳng biết tại sao Ailain không hề đi tới vị trí đầu bếp chính do William Fei nhường lại mà đi tới vị trí phó bếp của William Fei.
“Sư phụ, ngài đây là?” William Fei khó hiểu.
Alain nghiêm mặt nhìn đệ tử: “Con có thể rời đi bữa tiệc này rồi, tối nay ta sẽ làm phó bếp.”
“Cái gì?!” William Fei khiếp sợ: “Ngài… ngài làm phó bếp? Không phải ngài là đầu bếp chính tối nay sao?”
“Không phải.” Alain phủ nhận.
“Vậy… tối nay ai là đầu bếp chính?” William Fei hoàn toàn trợn to mắt.
Vẻ mặt Alain thành kính nói: “Chờ một lát nữa ngài ấy đến thì con sẽ biết.”
Nói xong ông dừng một chút, rồi nhìn đệ tử của mình nói: “Đây cũng coi như là một cơ hội học hỏi hiếm có, lát nữa con đứng một bên mà nhìn cho kỹ.”
William Fei nghe vậy thì sắc mặt có chút khó coi. Rốt cuộc là ai mà khiến anh ta không có cả tư cách làm phó bếp, chỉ có thể đứng một bên mà nhìn?
Người trẻ tuổi đã thành danh khó tránh khỏi có chút tâm cao khí ngạo. Chịu khuất nhục như thế nhưng lại không dám cãi lời sư phụ nên chỉ có thể không cam lòng mà lùi đến một góc: “Dạ, con đã biết!”
Khách khứa thấy William Fei lui xuống, sau đó Alain thay thế vào… mấu chốt là William Fei ngay cả một vị trí để đứng cũng không có chỉ có thể đứng một góc…
Tất cả mọi người trố mắt.
“Đây… đây là thế nào?”
“Không biết! Hình như là còn ai đó sẽ tới!”
“Hình như Alain nói ông ấy chỉ là phó bếp, đầu bếp chính còn chưa tới nữa!”
Mấy phóng viên ẩm thực biểu cảm như sắp phát điên: “Mẹ nó! Tôi muốn điên rồi! Ngay cả Alain cũng chỉ có thể làm phó bếp thì người nấu chính rốt cuộc là ai?”
Một blogger ẩm thực khác làm động tác cầu nguyện: “Cuộc đời này có thể thấy Đại thần tôi đã đủ thỏa mãn rồi, chẳng lẽ, chẳng lẽ… hôm nay còn có may mắn có thể nhìn thấy vị trong truyền thuyết kia…”
“Rốt cuộc là ai?” Có người không hiểu liền hỏi.
“Có thể khiến Alain làm phó bếp thì còn có thể là ai?” Người yêu mĩ thực kia lộ ra vẻ mặt kín đáo.
Những phóng viên ẩm thực khác những yêu mĩ thực cũng đồng thời nghĩ tới một người, vẻ mặt không thể nào tin được: “Đây… cái này là không thể đi…”
“Tôi thấy chuyện này là không thể xảy ra!”
“Tuyết đối không thể mời vị ấy đến được! Nếu không tôi nuốt cả cái ly này!”
“Vậy tôi nuốt cái thìa!”
…
Từng phút từng giây trôi qua, ước chừng tầm năm phút thì cánh cửa hội trường cũng được đẩy ra một lần nữa.
Người đi đầu là một ông lão mặc đồng phục đầu bếp chỉn chu, đi phía sau là một đội quân được huấn luyện chính quy. Bước chân của ông lão trầm ổn, không nhanh không chậm tiến tới phía trước.
Cách đó không xa thì giám đốc khách sạn thấy người tới liền vội vàng chạy đến đón tiếp, kích động đưa tay ra: “Ngài Danial đã đến rồi! Chúng tôi đã chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ! Mời ngài!”
Ông lão hơi gật đầu, lịch sự trả lễ với giám đốc rồi đi thẳng về phía bếp.
Alain đứng ở vị trí phó bếp cung kính cúi người xuống 90 độ, sau đó tự mình tiến lên giúp ông lão buộc tạp dề cùng chuẩn bị nước chanh để rửa tay.
Mà William Fei đang đứng trong góc oán thầm thì lúc này con mắt cũng sắp rơi ra ngoài, miệng há thật lâu cũng không khép lại được: “D… Danial đại sư… làm sao có thể… tôi… có phải tôi đang nằm mơ hay không…”
Nói xong còn tự véo mình một cái, đau đến nhe cả răng.
Đại sư Danial là thần tượng trong lòng anh ta từ ngày mới bước chân vào cái giới này, là tượng đài trong lòng anh ta!
Đừng nói đến chuyện có thể đến gần thế này để học hỏi, ngay cả chỉ cần có thể đứng từ xa xa trông thấy ông ấy thôi thì cả cuộc đời này Wiliam đã không còn gì hối tiếc!
Sự không cam lòng cùng miễn cưỡng lúc này đã biến thành sự phấn khởi vui mừng!
Trong hội trường, những người vừa nãy nói muốn nuốt ly, nuốt thìa lúc này còn đang ngu người.
Một trong những phóng viên ẩm thực vừa nhìn động tác của ông lão kia không chớp mắt, vừa dùng giọng điệu sùng kính mà giải thích: “Nếu như nói William Fei là người nấu ăn giỏi nhất trong thế hệ trẻ, thì sư phụ Alain của anh ta chính là đại diện cho trụ cột của giới trung lưu, còn đại diện cho tiêu chuẩn cao nhất của mĩ thực…”
“Là Danial kia?” Lập tức có người hỏi.