– Không có gì, ta sẽ sớm quen thuộc. Như vậy anh em dưới chướng cũng được làm việc cho triều đình, làm công ăn lương không sợ ngày đói ngày no!
Dạ Nguyệt sơn trang nào có nhưng ngày đó, nhưng Nhã Tịnh chẳng thể đào sâu thêm.
– Huynh tới tìm ta sao?
Nhã Tịnh nhìn qua, không thấy ai bên cạnh hắn liền hỏi. Dạ Nguyệt Tu Kiệt tai thoáng chốc ửng đỏ, hắn ngốc nghếch gật đầu.
– Ta tới tìm nàng, tại lúc đi tới đây ta thấy cây trâm rất đẹp nên mua tặng nàng! Nhưng ta nghĩ nàng bây giờ cũng chẳng thiếu những thứ này, dù sao nàng cũng là Hoàng hậu rồi!
Nhã Tịnh muốn mở lời không chê, nhưng lại tự ngăn mình. Đúng là nàng không nên mập mờ với Dạ Nguyệt Tu Kiệt, bởi lẽ điều này tốt cho hắn.
– Đúng vậy, giờ ta cũng không thiếu những thứ đó. Sau này huynh cũng không cần tặng đồ cho ta nữa, công việc của huynh rất bận nhỉ? Không làm phiền huynh nữa, ta đi trước!
Nói rồi Nhã Tịnh nhanh chóng rời đi, vừa mới tới khúc cua khuất bóng. Quả nhiên, Lang Minh Triết đang đứng tại đó.
– Nàng đang bảo vệ hắn sao?
– Không phải, ta và huynh ấy cũng không có gì mà phải bảo vệ. Ta đều nói sự thật.
Lang Minh Triết nhìn nàng, hắn không nói thêm điều gì cầm tay nàng rời đi.
– Sắp tới sứ giả Tây vực và một số nước bên cạnh chúng ta sẽ cử người tới đây chúc mừng ta đăng cơ, nàng là mẫu nghi thiên hạ nên sẽ cùng ta đón tiếp các sứ thần. Nên ta đã cho người dạy nàng lễ nghi cung đình!
– Ta biết rồi, người cứ an tâm. Ta nhất định sẽ không làm người mất mặt, Hoàng thượng.
– Ta nghe nói, mẫu thân nàng đã không còn đối chọi gay gắt với nàng nữa?
– Tất cả là nhờ bệ hạ ban ơn, mẫu thân ta quả thực sống rất tốt nên suy nghĩ thoáng hơn lúc trước rồi.
Lang Minh Triết cùng nàng dừng lại ở một hồ sen, Nhã Tịnh thoáng nghĩ nếu giờ nàng lại rơi xuống hồ thì sao nhỉ? Đáng tiếc, nàng biết bơi nên cũng vậy thôi. Lang Minh Triết ôm lấy nàng từ đằng sau, giống như bao lần khi hai người còn ở Minh phủ.
– Dạo này nàng rất lạnh, có cần ta truyền thái y vào giúp nàng không?
Nhã Tịnh không mấy để ý, chỉ là quả thật dạo này nàng càng ngày càng yếu đi. Còn hay ngủ nhiều hơn trước.
– Không cần, có lẽ là do ta hay chơi đùa nhiều quá mà thôi. Vài ngày nữa sẽ đỡ!
Hắn không nói gì, cuối cùng vẫn vì công việc quá nhiều mà phải luyến tiếc buông nàng rời đi. Nhã Tịnh nhìn theo bóng hắn trầm ngâm không nói, A Hoa đem tiểu Bảo tới gần chỗ nàng.
– Chủ tử, tiểu Bảo nhớ người rồi!
Mỉm cười ôm lấy tiểu Bảo vào lòng, thằng bé thích thú nở nụ cười.
– A Hoa này, ngươi có ý trung nhân hay không?
– Người đang muốn để ta rời khỏi đây sao? Chẳng thể đâu, ta đã nguyện sống chết cùng người rồi chủ tử.
– Ở nơi này không có mấy người, cứ gọi ta như trước đi!
– Người sắp phải học lễ nghi cung đình rồi, hãy nhớ ta dặn người lúc trước.
Nhã Tịnh gật đầu, trên tay cầm trống lắc lắc chơi cùng tiểu Bảo. Gió khẽ thoảng qua, hương sen ngào ngạt thật làm người ta mê mẩn mà.
Sớm hôm sau, Nhã Tịnh bị lôi dậy. Nàng không biết bây giờ là canh mấy, chỉ biết rằng trời còn chưa sáng. Lưu ma ma là ma ma tổng quản khó nhất hoàng cung đặc biệt được Lang Minh Triết đưa tới dạy lễ nghi cho nàng.
Bốn mắt nhìn nhau, Nhã Tịnh và Lưu ma ma không ai thua ai.
– Ta kêu người đọc lại nữ tắc!
– Ta không thích đọc chúng!
– Nếu người không nghe, thần đành mạn phép dụng hình!
Nhã Tịnh kiên cường nhìn lên, nàng đưa nắm đấm ra đầy thị uy nhìn tới.
– Ngại quá, ngoài mẫu thân ta ra. Không ai được đánh ta!
– Nơi đây là hoàng cung! Phải có quy tắc của Hoàng cung!
– Phu quân ta là Hoàng thượng, gia phải có gia quy!
Sống chết đối đầu, chỉ cần không phải chép nữ tắc dày như vậy. Có cãi ngang hơn Nhã Tịnh cũng phải sống chết mà cãi.