Nghĩ vậy, tâm trạng Lang Vương sảng khoái vô cùng, hai tay mở ra, phân phó Quỳnh Nương: “Chia thức ăn đút bổn vương ăn.”
Quỳnh Nương chậm rãi nuốt đồ trong miệng xuống, duỗi tay lấy đũa gắp một miếng sủi cảo tôm dưa chuột đưa vào trong miệng hắn.
Lang Vương lại chỉ thị nàng làm mấy thứ, Quỳnh Nương đều làm theo, nghiễm nhiên là hiền lương thê tử gương tốt, không còn nhìn thấy dáng vẻ miệng lưỡi sắc bén như trước kia.
Cái này làm cho tâm trạng Lang Vương lại sảng khoái thêm lần nữa, hắn cảm thấy chuyện thành thân này thật đúng là không tồi.
Đúng lúc này, Thường Tiến tới bẩm báo, nói là thuộc cấp Giang Đông mới vào kinh, bởi vì Lang Vương được tứ hôn quá vội vàng, bọn họ không kịp đuổi tới, chỉ kém một ngày, đúng là thở dài liên tục.
Từ trước đến nay Sở Tà rất coi trọng đệ tử Giang Đông của hắn, nghe vậy liền phân phó Thường Tiến mở tiệc tẩy trần ở Vọng Nguyệt Lâu cho thuộc cấp.
Bởi vì đều là nam nhân, Vương phi mới gả không nên ngồi cùng, Quỳnh Nương ở lại trong phủ.
Nhưng Quỳnh Nương cũng không chịu ngồi yên, vì chuẩn bị mở tiệc cưới nên mấy ngày nay tiệm chay của nàng và mấy chuyện vụn vặt của cửa hàng mới mua dạo gần đây cũng chưa kịp xử lý.
Bây giờ Lang Vương không ở trong phủ, có thể nhân cơ hội này xuất phủ tuần tra một phen. Vì thế nàng thay nam trang theo thường lệ, ra ngoài tuần tra cửa hàng.
Cửa hàng nàng mới mua ở trên phố xá phồn hoa nhất kinh thành, đợi thuyền hàng đến, các loại hàng hoá từ phía nam vận chuyển tới hoàn toàn phải bày ra, có cửa hàng này mới có nền tảng tốt, kéo dài đến các nơi khác.
Nhưng hôm nay lúc nàng vào cửa hàng, Kiều chưởng quầy lại nôn nóng đi tới, thấp giọng nói: “Chủ nhân, còn tưởng ngài phải nghỉ ngơi thêm mấy ngày.”
Quỳnh Nương nhìn sắc mặt của hắn, trực giác cảm thấy có chuyện, bèn mở miệng hỏi: “Quầy có chuyện gì sao?”
Kiều chưởng quầy lấy ra mấy thứ như hộp phấn từ trong ngăn tủ, đổ son phấn bên trong ra: “Chủ nhân, ngài xem, cái này với hàng mà chúng ta nhập vào, có phải cùng loại không?”
Quỳnh Nương nhìn kỹ, dùng ngón tay quẹt một chút lên mu bàn tay, chất phấn mượt mà quả thực giống với hàng mà nàng nhập.
Kiều chưởng quầy nghe vậy, trán đổ mồ hôi, thở dài nói: “Vậy làm sao bây giờ, cũng không biết Bạch gia nghe được từ đâu, mánh khoé thông thiên, nhập hàng giống chúng ta, chủ yếu là, bây giờ nhà bọn họ bán rất rẻ, còn chưa đến một nửa giá ngài đặt ra, đến lúc đó dù hàng của chúng ta ra, e là những phu nhân tiểu thư đặt hàng cũng sẽ ầm ĩ lui hàng!”
Quỳnh Nương nhăn mày, thật ra Kiều chưởng quầy nói vậy vẫn là nhẹ, e rằng sau khi so sánh hàng hoá của hai nhà, những quý nữ đó sẽ nghi ngờ Thôi Quỳnh Nương nàng kiếm chác lợi nhuận kếch xù, cố ý ra giá cao.
Cứ như vậy, chẳng phải thanh danh của cửa hàng Thôi gia sẽ xấu đi, không thể làm ăn gì nữa ở kinh thành sao?
Hay cho một Bạch gia, cứng không được, liền dùng thủ đoạn mềm dẻo đả thương người ta.
Hắn thà bồi tiền vốn cũng phải chặt đứt con đường làm ăn của nàng!
Kiều chưởng quầy nhìn Quỳnh Nương ngưng thần im lặng, hắn nghĩ ngợi rồi mở miệng: “Căn nguyên của thương nhân ở hai chữ thành tín. Bây giờ, nếu muốn giữ gìn thanh danh của Thôi gia thì phải bồi thường bạc, thật sự không được, chúng ta cũng giảm giá chịu đền, tránh bị các quý nhân phê bình sau lưng nói chúng ta làm ăn không phúc hậu.”
Quỳnh Nương lắc đầu, chậm rãi nói: “Nếu Bạch gia bọn họ đã xuất ra chiêu này, đó là không sợ bồi thường bạc cũng phải làm xấu cửa hàng Thôi gia của ta. Hôm nay ngươi giảm giá, ta bảo đảm ngày mai Bạch gia hắn lại giảm giá càng thấp hơn… để ta nghĩ đã.”
Nàng lại nói chuyện thêm một lúc với chưởng quầy, hỏi thăm tin tức mấy ngày nay của thuyền hàng, sau đó lại vô tâm đến tiệm chay. Tối muộn mới ngồi xe về phủ.
Nàng còn cho rằng Lang Vương uống rượu suốt đêm với thuộc hạ cũ, nhưng không ngờ Lang Vương về còn sớm hơn nàng.
Cách thật xa, Lang Vương đã thấy kiều thê tân hôn của mình, hoá trang công tử nhanh nhẹn từ trên xe ngựa xuống, xem ra lại đi rêu rao trước mặt người khác.
Trước kia, hắn chỉ một lòng lấy lòng tiểu nương, đa dạng đủ các kiểu, toàn nghĩ sao để nhanh chóng đè thịt vào trong nồi. Nhưng không ngờ, tiểu nương này chẳng có chút tự giác khi làm phụ nhân chút nào, ngày đầu tiên đã về muộn như vậy.
Thấy trong phủ không có trưởng bối như bà bà trông coi, không có quy củ!
Tuy lực eo của nam nhân không giống nhau, nhưng giống nhau ở tương thông, đó là sau tân hôn phải lập quy củ cho thê tử của mình, tránh cho động vào kiêng kị, ồn ào làm hỏng hoà khí phu thê thì không tốt.
Hắn không muốn vừa mới tân hôn đã cãi nhau, nhân lúc Quỳnh Nương thay y phục sau bình phong, hắn cầm ấm trà chu sa trong tay, tận lực áp chế lửa giận nói: “Sau này trước khi nàng ra cửa phải thông báo một tiếng với bổn vương, có việc vặt gì thì thu xếp hết vào buổi sáng bổn vương vào triều đi, buổi chiều không được ra ngoài, tránh cho bổn vương thiếu người hầu hạ, nhớ chưa?”
Tay Quỳnh Nương khựng lại, nàng chậm rãi thay y phục, sau đó từ sau bình phong đi ra, nhìn vẻ mặt không ngờ của Lang Vương, mở miệng nói: “Hôm nay về phủ muộn đúng là ta sai, nhưng cửa hàng mới vừa khai trương, có vài việc phải tự làm. Buổi sáng đi làm, e là không đủ.”
Lang Vương kéo dài giọng: “Vậy ý của nàng, là bổn vương về phủ, lại không thấy Vương phi, còn phải đến cửa hàng mời người về sao? Nếu đã vậy, buổi sáng đừng đi, ở lại trong phủ cho bổn vương!”
Quỳnh Nương ngồi đối diện Lang Vương, tận lực cụp mi rũ mắt: “Không phải trước khi thành hôn đã nói rồi, sẽ không ngăn việc làm ăn của ta sao? Hôm nay đúng là ta sai rồi, đó là trường hợp đặc biệt, sau này tuyệt đối sẽ không về muộn như vậy nữa.”
Bây giờ đã cưới, Lang Vương nở mày nở mặt, không thể để tiểu nương làm khó dễ như trước nữa, hắn lập tức nói: “Không ngăn nàng làm ăn chứ không phải là để mặc nàng tuỳ tiện ra ngoài, cơ thể nàng gầy yếu, lang trung xem bệnh cho nàng nói, nếu muốn có con thì phải nghỉ ngơi cho tốt, mấy ngày nay ở lại trong phủ đi, còn những chuyện đó, không phải là nàng thuê người hầu sao? Bọn họ ăn không trả tiền cơm khô à?”
Quỳnh Nương cũng không muốn vừa mới tân hôn đã cãi nhau với hắn. Thật ra nàng luôn cảm thấy Lang Vương còn nhỏ hơn nàng nhiều, một thiếu niên lang choai choai, sau khi thành hôn muốn tỏ vẻ uy phong, trong phạm vi vừa phải, cũng thấy đáng yêu.
Nhưng vị Giang Đông Vương này luôn có bản lĩnh đem vài phần đáng yêu hóa thành muốn đánh khiến người ta chán ghét!
Hắn vô lại trở mặt không nhận nợ, còn không phải là thấy nàng đã vào phủ, có thể mặc hắn làm khó dễ sao?