Triệu Bích Quận đương nhiên cũng đã nhìn ra, nhưng bà vẫn khá vừa lòng với Lâm Kiều, biết nghe lời lại hiểu chuyện, về sau cũng dễ đuổi đi, dù sao chỉ cần không phải mấy đứa hồ ly tinh bên ngoài là được.
Kinh ngạc chỉ có Hoắc Quỳ, không ngờ rằng con bé này lại có thể tóm được Hoắc Ngập.
Bà ta nhìn Lâm Kiều vài lần, mới miễn cưỡng nhịn xuống lời muốn nói, mọi người đều biết nhưng cũng không nói gì, hồ ly tinh này cũng không có cách bước chân vào được Hoắc gia.
Lâm Kiều ngồi tại chỗ, chột dạ nghĩ mà sợ, còn may là cô cũng tới đây, nếu không thật sự sẽ bị chú dì nghe thấy được.
Cô nhịn không được cắn môi, có chút buồn rầu, Hoắc Ngập thật sự làm xằng bậy, hoàn toàn không quan tâm, căn bản làm cô không có cách nào.
Cơm nước xong quay về phòng, Lâm Kiều vẫn thấy không an tâm, tuy rằng đã tắt tiếng, nhưng vẫn rất khó bảo toàn vạn nhất.
Cô di chuyển trong phòng khách rất lâu, nghĩ vẫn nên giải quyết nhanh đoạn ghi âm kia.
Cô đi đến cửa phòng của Hoắc Ngập, đang chuẩn bị gõ cửa, cửa lại chỉ khép hờ.
Cô thu tay về, nhẹ nhàng đẩy cửa vào, trong phòng không có người, anh hẳn vẫn còn ở trong phòng sách bàn chuyện cùng Hoắc Hưng Quốc.
Cô có chút thất vọng, đang chuẩn bị đi về, quay người lại thấy điện thoại của anh đặt trên tủ đầu giường.
Hô hấp của cô hơi ngừng, vội vàng chạy tới lấy di động, cũng may di động của anh chưa bao giờ đặt mật khẩu, cũng bớt đi thời gian để giải.
Cô cần phải nắm chắc thời gian, đang chuẩn bị tìm đoạn ghi âm, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ.
Thân mình Lâm Kiều cứng đờ, còn chưa kịp quay đầu, Hoắc Ngập đã ôm lấy cô từ phía sau, “Khó có khi chủ động tới tìm tôi.”
Động tác của Lâm Kiều hơi ngừng, di động cũng không có thời gian thả về chỗ.
Hoắc Ngập thấy cũng không quan tâm, cằm dựa vào vai cô, “Không thích giọng của chính mình sao?”
Lâm Kiều cầm di động, nhịn không được hơi nghiêng đầu, khi anh nói chuyện hơi thở phun lên trên mặt cô, ngứa còn có chút nóng, “Bị người khác nghe thấy sẽ không tốt.”
“Có cái gì không tốt, đó không phải là lời chị nói à?” Giọng của Hoắc Ngập hơi thấp, nghiêng đầu hôn nhẹ lên mặt cô, có lẽ cảm thấy mềm, lại dựa gần dùng cánh môi nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô.
Lâm Kiều nhịn không được hơi trốn tránh.
Hoắc Ngập cũng không ép buộc, duỗi tay nắm lấy tay cô, cầm đầu ngón út, nhấn xóa bỏ, ấn đồng ý.
Ghi âm hiện ra đã xóa bỏ.
Mắt Lâm Kiều hơi mở lớn, có chút ngoài ý muốn.
Hoắc Ngập nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt cô, nhịn không được cười lên tiếng, “Chị sẽ không cho rằng tôi không sao lưu lại chứ?”
Vẻ kinh ngạc trên mặt Lâm Kiều nhanh chóng thu lại, cô biết ngay là sẽ không dễ dàng xóa đi như vậy.
Điện thoại nhận được một tin nhắn, là Lý Thiệp gửi vào trong nhóm, ‘Mẹ kiếp, tư thế này cũng có thể làm được, kinh nghiệm thật mẹ nó dày dặn mà? ’
Sau khi Lý Thiệp gửi xong, lại trêu chọc thêm một câu, ‘Gửi nhầm rồi, không nên gửi vào trong nhóm này, trong nhóm có hai tên quá thảm, xem được mà không ăn được ha ha ha.’
An Phỉ đã nhắn lại, ‘Ai, hai vị đại thần nào vậy?’
Sau đó chính là tiếng Lý Thiệp cười ha ha.
Lâm Kiều vừa rồi bị anh phát hiện manh mối, hiện tại đang ngoan ngoãn ngồi trong lòng ngực anh nhìn.
Hoắc Ngập tùy tay ấn vào, là một video ngắn.
Vừa vào, liền nghe được âm thanh ê ê a a, Lâm Kiều không kịp phòng bị liền thấy được hình ảnh không nên xem, cô vội vàng rút tay về, đột nhiên nhắm mắt lại.
Hoắc Ngập lại không có ý muốn tắt đi, bình tĩnh nhìn.
Lâm Kiều nhắm mắt lại, lỗ tai vẫn còn nghe được, vội vàng giãy giụa muốn đứng dậy, Hoắc Ngập lại ôm cô, “Không xem sao?”
Lâm Kiều gắt gao nhắm mắt lại, không dám mở ra, “Tôi không xem, tôi phải về phòng, tự cậu xem đi.”
Hoắc Ngập cười một tiếng, cười rất xấu xa, “Chị đã bao lớn rồi, còn chưa từng xem mấy thứ này nữa à?”
Lâm Kiều quẫn bách nói không nên lời, lúc ở ký túc xá đại học, có bạn cùng phòng từng mở xem, cô không dám nhìn, thường xuyên bị các cô ấy chế nhạo.
Hoắc Ngập tới gần bên tai cô, thấp giọng nói, “Về sau chúng ta cũng phải thử, chị mở to mắt học tập một chút.”
Cả khuôn mặt Lâm Kiều đều hồng thấu, mặt Hoắc Ngập nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, thanh âm có chút trầm thấp quá mức, “Nếu chị nghiêm túc xem xong, tôi sẽ xóa bỏ đoạn sao lưu kia.”
Lâm Kiều nghe vậy lông mi hơi run, do dự trong chốc lát, vẫn hỏi thêm, “… Cậu nói thật?”
Hoắc Ngập bật cười, “Lừa chị làm gì, chị chăm chỉ học tập, đương nhiên sẽ được khen thưởng?”
Lâm Kiều nghe mà cảm thấy thẹn, rối rắm một hồi lâu, “Cậu nói phải giữ lời.”
“Ừ.” Hoắc Ngập nhẹ nhàng đồng ý.
Lâm Kiều chậm rãi mở to mắt, hơi cúi đầu nhìn về phía màn hình.
Bên trong đã hừng hực khí thế, trắng bóng một mảnh, nói chung là khó coi.
Lâm Kiều cắn răng nghiêm túc xem, nghe âm thanh mờ ám không rõ, đặc biệt còn ngồi ở bên cạnh anh xem, cả mặt hồng đến độ muốn nhỏ máu.
Hoắc Ngập nhìn cô một lúc lâu, nhẹ nhàng cắn lỗ tai, đột nhiên dùng sức mà hôn cô, hơi thở cực nóng một đường lưu luyến mà xuống.
Ngực Lâm Kiều căng chặt, vô cùng hoảng hốt, nhịn không được trốn, “Hoắc Ngập, đừng hôn ở chỗ này…”
“Khụ.” Ngoài cửa truyền đến một tiếng ho nhẹ.
Lâm Kiều sợ tới mức vội vàng từ trong lòng ngực anh, vừa xuống vừa trượt, tránh ở bên giường, nghe thấy trong điện thoại vẫn còn âm thanh, hoảng loạn mà cầm lấy tắt đi, giống như bị bắt gian.
Hoắc Ngập thật ra lại rất bình tĩnh, nhưng cũng khó có khi có chút thẹn thùng, anh đứng dậy đến cửa phòng, mở cửa, trên mặt không có thay đổi gì, “Có việc?”
Hoắc Thịnh lên tiếng, xoay người đi xuống dưới lầu, “Mấy ngày nữa anh sẽ đi ra ngoài, lần này sẽ đi khoảng chín năm, sắp xếp giúp anh một chút, anh không muốn bị Hoắc Hưng Quốc biết được lộ trình, cũng không muốn nhìn thấy ông ấy.”
Hoắc Ngập nghe vậy yên tĩnh một lát “Có thể, nhưng chúng ta cần thiết phải bảo trì liên hệ.”
Hoắc Thịnh cười, duỗi tay vỗ lên bả vai của anh, “Yên tâm, chỗ nhỏ mà thôi, rất an toàn.” Hoắc Thịnh nói xong cũng cảm thấy kỳ quái, anh ta rõ ràng là rất chán ghét Triệu Bích Quận, nhưng lại khá thưởng thức Hoắc Ngập, có lẽ ngay khi lần đầu tiên Hoắc Ngập tới Hoắc gia, đối với Hoắc Hưng Quốc luôn là sự hờ hững, làm anh ta có đồng cảm như bản thân mình cũng bị, bọn họ đều không thích làm con của Hoắc gia, đáng tiếc rất nhiều thứ không thể lựa chọn.
Anh ta nói xong nhìn căn phòng phía trên lầu, “Cậu nghiêm túc với cô gái này đấy à, anh nghe nói cô gái này lúc cấp ba cũng đã dám trêu chọc tổ chức tội phạm, lá gan rất lớn.”
Hoắc Ngập nghe vậy trong mắt lộ ra cười, “Ừ, là rất lớn, không thể tưởng tượng nổi.”
Hoắc Thịnh không nhiều lời nữa, nhưng lại cảm thấy bọn họ không được hợp nhau cho lắm, “Ba cô gái này đã cứu mạng người khác, vậy chính là anh hùng, không nên tùy tiện bắt nạt con gái nhà người ta, nếu không phải nghiêm túc thì bỏ qua đi.”
Hoắc Ngập nghe vậy không nói gì.
Hoắc Thịnh cũng không nhiều lời, vỗ nhẹ lên vai anh mới xoay người rời đi.