Thái hậu suy nghĩ một lát, quả quyết nói: “Không thể! Chuyện này Hoàng đế cũng đã tự mình tra hỏi nhưng người gây ra chuyện này chắc cũng đang cảnh giác tối cao, cũng sẽ khó tra ngọn nguồn. Bây giờ thần hồn nát thần tính, lúc này Hoàng đế đang nghi ngờ đến ai, nếu như ai gia tùy tiện hỏi đến, chỉ sợ sẽ khiến Hoàng đế không vui mà thôi”
Phúc Già đau lòng, lại có chút oán thán: “Thái hậu cũng là quan tâm Hoàng thượng nhưng lại sợ Hoàng thượng suy nghĩ quá nhiều mà gây ra bất hòa”
Đúng là tử hiếu mẫu từ Hoàng gia này, ở trong mắt người ngoài là phồn hoa lừng lẫy nhưng bên trong lại có khoảng cách lạnh nhạt. Giây lát sau, Thái hậu thở dài nói: ‘Chung quy ai gia không phải là thân sinh Hoàng đế cho nên vẫn có hiềm khích, lúc nhỏ Hoàng đế là người có chủ ý, càng lớn lên thì càng hận ai cản tay. Ai gia cũng chỉ biết khuyên nhủ chứ không dám bức bách cứng rắn đối với Hoàng đế. Mà ngươi thấy đó, bây giờ Hoàng đế tự tay tuyển chọn phi tần thì đều luôn cẩn thận, bây giờ ai gia cũng chỉ cầu nữ nhi an ổn, dư giả, cũng xem như hưởng thụ lão già mà thôi”
Sau khi hồi cung từ bãi săn Mộc Lan, chuyện phong ba đó lại càng nhạt đi mà thay vào đó là sự náo nhiệt, ngoại trừ Lăng Vân Triệt được trở thành thị vệ nhị đẳng ngự tiền thì Tứ a ca Vĩnh Thành của Ngọc Nghiên được Hoàng đế tín nhiệm nhiều nhất. Đầu tiên Hoàng đế liên tiếp lâm hạnh Ngọc Nghiên, lại chăm sóc phá lệ cho Vĩnh Thành học kỵ xạ, cứ 3 ngày Hoàng đế đều hỏi đến một lần. Năm nay là tiết vạn thọ sinh thần của Hoàng đế, sứ giả Lý triều đến chúc mừng, Hoàng đế liền lệnh cho Vĩnh Thành tiếp đãi. Vĩnh Thành lại thập phần không chịu thua kém cho nên luôn được sứ giả khen ngợi, rồi sau ngày trùng dương, Hoàng đế liền phong Vĩnh Thành thành bối lặc*.
(Bối lặc, tên đầy đủ là Đa La bối lặc, trong tiếng Mãn Châu có nghĩa là “Chúa tể”. Trước khi nhà Thanh thành lập, thì Bối lặc được dùng để gọi cấ vị thủ lĩnh của các bộ lạc người Mãn Châu, bản thân Nỗ Nhĩ Cáp Xích lúc chưa xưng là Đại Hãn thì cũng được gọi là bối lặc.
Bối lặc là 1 trong 8 tước vị cao quý của nam giới trong quý tộc Mãn Thanh và 1 trong 4 tước vị dành cho Hoàng thất (ngoài Hòa Thạc thân vương, Đa La quận vương và Cố Sơn bối tử). Khi các Hoàng tử đến tuổi trưởng thành, tùy thuộc vào thứ tự, địa vị, sủng ái của người mẹ và công trạng, tài năng của Hoàng tử mà Hoàng đế sẽ phong cho Hoàng tử thành Bối lặc và Bối tử, sau đó nếu có thành tích thì sẽ được phong Vương.
Việc một Hoàng tử được phong Vương ngay từ đầu thường là con của Hoàng hậu, Quý phi sinh ra; tuy nhiên có một số người được Hoàng đế cực kỳ yêu mến thì cũng được phá lệ mà phong Vương ví dụ như Vinh Thuần thân vương Vĩnh Kỳ của Càn Long)
Chuyện này giống như miếng đá ném vào mặt nước mà khiến cho mọi người xôn xao cũng bởi vì Tam a ca Vĩnh Chương chưa được phong tước nhưng rốt cuộc Tứ đệ chưa trưởng thành lại được phong làm bối lặc. Còn đối với Ngũ a ca Vĩnh Kỳ, tuy rằng Hoàng đế trìu mến gấp đối, lại ban thưởng rất nhiều nhưng rốt cuộc lại không coi trọng bằng Vĩnh Thành cho nên Vĩnh Kỳ cũng không khỏi có chút ảm đạm.
Lăng Vân Triệt hồi cung thì lại càng thêm thận trọng từ lời nói đến việc làm cho nên Hoàng đế thập phần nể trọng. Vào một ngày Hoàng đế trách phạt những người phụ trách ở bãi săn Mộc Lan, vừa thay Tam a ca Vĩnh Chương tiến đến thỉnh an, hắn thấy mặt rồng Hoàng đế chận nộ, liền khuyên nhủ nói: “Nhi thần cho rằng chuyện săn thú lần này sẽ không tra ra được thủ phạm cũng bởi vì người phục dịch ở bãi săn quá nhiều, nhất thời khó có thể tra rõ. Hoàng a mã nếu như trách phạt thì ai còn có thể tiếp tục vì Hoàng a mã tra người nữa chứ?”
Lời này vốn là có tình có lý nhưng mà Hoàng đế vừa mới trải qua chuyện này cho nên càng ngày càng nghi ngờ, lập tức đập bàn cả giận nói: “Ngươi là đứa con lớn nhất của trẫm, ngay cả bản thân ngươi cũng không cứu giá được trẫm! Nếu xảy ra chuyện sơ hở ở bãi săn thì ngươi là trưởng tử bất lực, thứ hai cứu giá chậm trễ là bất hiếu bất trung, năng lực tầm thường, thua kém hai vị đệ đệ; thứ ba là giải quyết chính sự chểnh choảng, không thể phân ưu cùng quân phụ mà lại khinh tha khinh thứ, không suy nghĩ đến an nguy quân phụ! Một đứa con như vậy thì có ích lợi gì chứ?”
Hoàng đế chấn nộ lôi đình như vậy, Vĩnh Chương bị mắng đến mức đổ đầy mồ hôi, cuối cùng cũng chỉ phải cúi đầu cáo lui. Hoàng đế liền quay sang hỏi Lăng Vân Triệt đứng ở bên cạnh: “Khanh xem Vĩnh Chương cầu xin tha cho bọn cung nhân ở bãi săn Mộc Lan như vậy, khanh nghĩ nó có liên quan đến chuyện lãnh tiễn hay không?”
Lăng Vân Triệt kính cẩn nói: “Tam a ca là thân tử Hoàng thượng”
Hoàng đế lắc đầu, hít thở nặng nhọc: “Thiên gia phụ tử, không thể tầm thường như người bình thường. Vừa là phụ tử, vừa là quân thần thì cũng khó trách oán thù! Lúc Thánh tổ Khang Hi lúc về già thì lại xảy ra chuyện Cửu Tử đoạt đích, trẫm nghĩ đến mà kinh tâm không thôi”
Lăng Vân Triệt nói: “Hoàng thượng trẻ trung khỏe mạnh, không ai dám có tâm tư đó, cũng không có ai có khả năng mưu hại Hoàng thượng”
Hoàng đế nghe được lời ấy, thoáng có chút trấn an: ‘Vậy mọi người ở bãi săn Mộc Lan, khanh nghĩ có nên trách phạt bọn họ không?”
Lăng Vân Triệt kính cẩn nghe theo, nói: ‘Có sai nên phạt, có công nên thưởng. Hoàng thượng thưởng phạt phân minh, trong lòng ắt đã có định đoạt, vi thần không dám vọng ngôn”
Hoàng đế mỉm cười, khen ngợi nói: “Rất tốt”
Những lời này không biết là Hoàng đế khen ngợi cái tính toán của chính mình hay là khích lệ Lăng Vân Triệt cẩn thận nữa. Lăng Vân Triệt đang âm thầm nghiền ngẫm suy nghĩ thì bỗng nhiên Hoàng đế cười nói: “Khanh đã qua tuổi 30 rồi, cũng chưa lập gia thất”. Hắn tùy tay gọi một tiểu cung nữ mặc y phục màu xanh đứng trước ngự tiền vào nói: “Mậu Thiến, ngươi cũng 25 tuổi rồi, cũng sắp được xuất cung, trẫm liền ban Lăng thị vệ cho ngươi, ngươi thấy sao?”
Cung nữ kia ngẩn người ra, rồi quỳ xuống, khuôn mặt hớn hở nói: “Nô tỳ tạ ơn Hoàng thượng”
Lăng Vân Triệt sững sờ, trong đầu trống rỗng, không biết nên phản ứng thế nào, Lý Ngọc đứng ở bên cạnh mà đẩy cánh tay hắn, cười tủm tỉm nói: “Xem Lăng đại nhân vui mừng đến si ngốc chưa kìa. Mau tạ ơn đi nào!”
Lúc này hắn mới phục hồi tinh thần, rồi nhìn thấy Hoàng đế mỉm cười không chút kiên nhẫn, hắn chậm chạp quỳ xuống hành lễ mà chấp nhận cái ân điển chợt đến thình lình.
Đến lúc này đây, kết cục Vĩnh Chương thất sủng đã định, còn Vĩnh Kỳ thì được Như Ý và Hải Lan dặn dò kỹ lưỡng, chỉ dốc lòng nghiệp học, nếu không được Hoàng đế triệu hồi thì cũng không cần xuất hiện trước mặt Hoàng đế. Vào một ngày, Lăng Vân Triệt đưa Vĩnh Kỳ từ Dưỡng Tâm điện quay về Dực Khôn cung, liền thuận đường mà thỉnh an Như Ý, lúc đó Như Ý đang đứng ở trên hành lang mà nhìn xuống cái thị nữ đang chăm sóc hoa cỏ. Nàng lẳng lặng đứng ở dưới mái cong, thần sắc thản nhiên như hoa lan mới nở, ánh mặt trời chiếu rọi phía sau nàng, càng khiến nàng lộ vẻ tao nhã như tuyết.
Như Ý thấy hắn liền mỉm cười: “Lâu ngày không gặp, quả nhiên cũng đã thay đổi cách nhìn”
Lăng Vân Triệt quỳ gối chắp tay, nghiêm mặt nói: “Hoàng hậu nương nương từng muốn vi thần đường đường chính chính quay về, vi thần không dám cô phụ kỳ vọng của Hoàng hậu nương nương”
Như Ý chăm chú nhìn hắn một lát: “Bị gió phương bắc làm cho da thịt đen đúa cả rồi nhưng mà có thể quay về như vậy thì thật là tốt. Bổn cung cũng muốn cảm tạ khanh vì đã cứu giá Hoàng thượng”
Vân Triệt thấy nàng vui mừng như vậy, bất giác cúi đầu nói: “Đây là bổn phận của vi thần”
“Có công thì cũng không nên kiêu ngạo, bây giờ đã ở lâu dài của trước mặt Hoàng thượng, rất tốt”. Nàng cười nói: “Khanh lại được Hoàng thượng yêu thích, Hoàng thượng tự mình ban tứ hôn, đây là vinh diệu vô thượng, người bên ngoài cầu cũng không được đâu”
Trong lòng Lăng Vân Triệt run lên, bỗng nhiên nhớ tới những ngày tháng ở bãi săn Mộc Lan, vào những đêm cô đơn lạnh lẽo, hắn luôn nhớ tới là khuôn mặt nhẹ nhàng mỉm cười của Như Ý. Đó là cái suy nghĩ duy nhất, ngay cả lời dặn của nàng, hắn vẫn luôn ghi khắc trong lòng, muốn trở về Tử Cấm thành thì phải đường đường chính chính quay về.
Cái ý niệm như vậy chỉ là xuất hiện chớp mắt trong đầu, hắn liền kiềm chế xuống, thản nhiên nói: “Vi thần biết chính mình muốn gì nhưng trong đó không có nữ nhân”
Như Ý cúi mặt xuống, mang chút tiếc hận mà nhìn hắn: “Vẫn là do nàng ta đã làm cho khanh thương tổn quá nhiều sao?”
Vân Triệt quay mặt đi, mím môi nói: “Vi thần không nghĩ đến điều đó”
Như Ý mỉm cười nhẹ nhàng: “Không nghĩ đến cũng tốt. Cung nữ ngự tiền Hoàng thượng xuất thân tôn quý, đều là nữ nhi Mãn quân kỳ, khanh có thê tử như vậy, đối với cái xuất thân của khanh thì cũng có ích. Đúng rồi, trong nhà khanh có ai giúp khanh xử lý việc vui này không?”
Vân Triệt có chút thất thần nói: “Cha mẹ vi thần đã qua đời vài năm về trước, bây giờ không có ai an bài”. Hắn hơi cười khổ: “Rốt cuộc vi thần có thể trở lại Tử Cấm thành, không phụ sở vọng của nương nương nhưng Hoàng thượng ban hôn như vậy, đúng là vui mừng ngoài ý muốn, cũng thật sự là quá ngoài ý muốn”
Như Ý nhìn hắn nói: ‘Vô luận có ngoài ý muốn hay không thì khi Hoàng thượng ban ân thì khanh không được phép không vui mừng và từ chối, Mậu Thiến là người ngự tiền, khanh hãy cố gắng đối xử tốt với nàng ta đi”. Nàng ôn nhiên mỉm cười: “Còn về phần khanh không có người nhà thì Giang Dữ Bân và Nhị Tâm đang ở kinh thành, bổn cung sẽ nói bọn họ chuẩn bị cho khanh, trợ giúp khanh một tay”
Vân Triệt cố gắng mỉm cười, đáp ứng nói: “Đa tạ ý tốt của Hoàng hậu nương nương”. Hắn nhìn nhũ mẫu bên cạnh Như Ý đang ôm một đứa nhỏ trong lòng, trong lòng hắn có một tia vui sướng thương cảm: “Tuy rằng vi thần
ở bãi săn nhưng khi nghe nói nương nương có hỉ có được Lân nhi, vi thần cảm thấy rất vui mừng”
Như Ý gật đầu nói: “Có tâm”
Vân Triệt hiểu được nói: “Thấu hiểu được lẫn nhau thì mới là có tâm nhất”. Hắn còn muốn nói thêm gì nữa thì đã thấy Lý Ngọc đến truyền chỉ, Hoàng đế sẽ cùng dùng bữa tối với Như Ý. Hắn lập tức hiểu được hắn không nên ở đây nơi này nữa, hắn ngưỡng mặt liền thấy trong Dực Khôn cung đều khắc họa uyên ương Long Phượng đều có đôi có cặp, hoa văn đều lấy hoa sen và hoa hợp hoan làm chủ.
Uyên ương không khi nào rời xa, hắn làm sao không hiểu được đạo lý này chứ, ngay cả chính mình, chẳng lẽ hắn cũng không muốn như vậy sao? Hắn suy nghĩ rồi chỉ phải khom người, cung kính cáo lui rời đi.
Sau khi ra khỏi Dực Khôn cung, Lăng Vân Triệt gặp được Yến Uyển, Yến Uyển lẻ loi đi trên phố dài, bức hồng tường cao ngời ngợi xuất hiện một gương mặt ửng đỏ mà ảm đạm, không một tia sinh khí. Toàn thân Yến Uyển đều mặc y phục hoa cỏ nhưng giờ đây nàng đã mất đi ân sủng cho nên bây giờ nàng cũng chỉ như một con búp bê bằng vải hoa lệ, không chút sinh khí. Nàng chạm mặt hắn, trong mắt Yến Uyển xuất hiện kinh dị và sợ hãi: “Khanh trở về rồi sao?”
Vân Triệt khom người thỉnh lễ: “Cô phụ kỳ vọng của nương nương, vi thần đã trở lại”
Yến Uyển che giấu cái không cảm xúc của mình rất nhanh: “Vậy là tốt rồi. Nghe nói khanh được thăng chức, lại được Hoàng thượng ban hôn, xin chúc mừng”
Vân Triệt gọn gàng dứt khoát nói: “Nương nương vẫn luôn nói những điều trái với lương tâm, làm những điều trái với lương tâm”
Yến Uyển không vui nhíu mày nói: “Cho dù khanh được Hoàng thượng sủng hạnh nhưng sao có thể dám nói với bổn cung như vậy chứ? Người hại khanh chính là Gia quý phi, muốn nói gì thì cứ gặp nàng ta mà nói, đừng gặp bổn cung mà nói những điều đó”
Vân Triệt dửng dưng mỉm cười, nói: ‘Gia quý phi vì sao muốn hại vi thần? Trong cung ai không thích vi thần, vi thần đều hiểu rõ”
Hắn bước lại gần một bước, Yến Uyển thấy hắn có hành động như vậy thì liền cảm thấy bất an, kinh ngạc mà lui về sau một bước nói: “Khanh muốn làm gì? Khanh…”. Trong mắt nàng chứa đầy sự đề phòng: “Nếu như khanh có chứng cớ thì hãy đi nói cho Hoàng thượng đi!”
“Cái gọi là chứng cớ, đôi khi chỉ cần dùng một ánh mắt là có thể lý giải được”. Giọng nói Lăng Vân Triệt khàn khàn: “Nương nương không cần sợ, giờ đây vi thần chỉ cầu bình an vô sự mà thôi nhưng nương nương cũng đừng nghĩ đến chuyện hại vi thần”. Hắn liếc mắt nhìn Yến Uyển, giống như là muốn cáo biệt: “Những lời này cũng là nể trọng chút tình cảm lúc trước, nếu nương nương còn muốn hãm hại vi thần thì vi thần cũng sẽ hãm hại là nương nương”
Yến Uyển tựa vào trên tường mà kinh ngạc nhìn hắn rời đi, tựa hồ suy nghĩ đến thâm ý trong lời nói của hắn. Thật lâu sau nàng mới tự giễu cười nói: “Cũng không phải sao? Một nữ nhân vô sủng thì có thể giúp được ai và hãm hại được ai chứ?”. Nàng thở ra một tia oán hận mà nhìn ánh mặt trời dần dần hạ xuống ở phía Tây, sắc trời u ám chiếu rọi vào khuôn mặt, thân ảnh cô độc của nàng.
Sau khi trở về từ bãi săn Mộc Lan thì mấy tháng sau, Như Ý lại mang thai lần nữa vào năm Càn Long thứ 17, Giang Dữ Bân lại càng chăm sóc thân thể Như Ý, còn Lăng Vân Triệt cưới Mậu Thiến vào cuối mùa thu. Có lẽ vì sau khi thành hôn, hắn lại càng thêm bận rộn, hắn luôn toàn tâm toàn ý phụng dưỡng bên cạnh Hoàng đế cho nên Hoàng đế càng nể trọng hắn. Trong cung xảy ra liên tiếp chuyện mừng, bây giờ đã có Vĩnh Cơ sinh ra cho nên cái thai này của Như Ý là nam thai hay nữ thai thì tự hồ không còn quan trọng. Nếu Như Ý sinh hạ được thêm một Hoàng tử thì quả nhiên đúng là dệt hoa trên gấm, nếu sinh hạ được công chúa thì mới đúng là nhi nữ song toàn, tri kỷ ấm áp.
Lúc đó Thập a ca của Ý Hoan càng ngày càng không tốt.
Có lẽ lúc còn ở trong bụng mẹ, ảnh hưởng cái chứng bệnh thận khí hư nhược của Ý Hoan cho nên từ nhỏ đến lớn Thập a ca vẫn luôn ốm đau, như một sợi dây thừng dần dần bóp chặt sinh mệnh của hắn. Lúc đó âm khí ẩn chứa xuất hiện ở Trữ Tú cung, Thái hậu và Như Ý đều lệnh cho Thái y tài giỏi nhất của Thái y viện canh giữ ở Trứ Tú cung nhưng mỗi lần Ý Hoan nghe thấy tiếng khóc loáng thoáng thì tựa hồ ám chỉ cái âm trầm không thể cứu vãn được nữa.
Vào mùa xuân năm sau, vì muốn Thập a ca được dưỡng tức cho tốt cũng như vì Như Ý có thể dưỡng thai cho nên Hoàng đế liền đưa Thái hậu và các tần phi đến Viên Minh Viên nghỉ ngơi.
Viên Minh Viên là từ Thánh tổ Khang Hi một tay xây dựng lên, đến khi thời tiên đế Ung Chính thì lại được tu bổ lại, cảnh trí cực tốt. Đến khi Hoàng đế đăng cơ, tính tình Hoàng đế lại yêu thích sông cảnh, lại dựa vào cảnh thái bình thiên hạ lúc đó, ngân khố dồi dào cho nên liền tu sửa tỉ mì. Trong Viên Minh Viên đều có lầu các, núi đá cây cối, lại đưa cảnh sắt đẹp đẽ ở Giang Nam bố trí.
Hoàng đế thích hồ Thượng Thanh cho nên theo thường lệ mà ở tại Cửu Châu thanh yến, Như Ý ở phía đông, cận kề nhất của Hoàng đế là Vương Lăng xuân sắc; Dĩnh tần ân sủng thâm hậu, Hoàng đế lại thích nàng ở bên cạnh cho nên liền đem Hương Trai phía tây cho nàng ở; Lục Quân tuổi đã lớn, Hải Lan ân sủng lạnh nhạt cho nên liền ở Hoa Xuân quán, mang theo con cái làm bạn. Ngọc Nghiên ở Ngũ Phúc Đường. Đặc biệt Tứ a ca Vĩnh Thành được Hoàng đế sủng ái cho nên đối với chuyện đọc sách của hắn có chút để bụng cho nên liền cho hắn ở nơi Thanh Nhã để hắn đọc sách cũng như cũng tiện gặp gỡ hằng ngày.
Khánh tần và các vị thường tại mới vào cung được ở Mậu Dục Trai và Trúc Hương Trai, Ý Hoan vì cầu Thập a ca im lặng dưỡng bệnh cho nên liền ở xa hơn một chút, ở nơi Xuân Vũ Thư Hòa. Như Ý kiêng kị Yến Uyển, liền cho nàng ở nơi xa nhất là Võ Lăng Xuân Sắc cùng với thất sủng Tấn tần, Thái hậu yêu thích thanh tĩnh cho nên liền ở Trường Xuân tiên quán.
Như Ý mang thai đến tháng thứ 7, ngoại trừ thường ngày đi thăm Ý Hoan và Thập a ca thì lúc nào cũng an tâm dưỡng thai, bên trong hậu cung yên lắng, không chút gợn sóng, nhất thời im lặng. Bất an duy nhất chính là ở tiền triều.
Vì Như Ý sinh được đích tử Vĩnh Cơ cho nên Hoàng đế ban lệnh đại xá thiên hạ, giảm thu thuế, lại ân xá tù nhân. Lúc này thiên hạ vốn đã thái bình nhưng mà Chuẩn Cát Nhĩ lại bất an nổi dậy.
Năm đó thủ lĩnh Chuẩn Cát Nhĩ là Cát Nhĩ Đan Sách Linh chết đi, để lại ba người con. Trưởng tử Đa Nhĩ Trát vốn là thứ xuất không được lập vị, thứ tử Nạp Mộc Trát là người có nhà mẹ chống đỡ mà lập Đại Hãn, con nhỏ Sách Vọng Đạt lại được Sách Linh ủng hộ. Tỷ phu của Nạp Mộc Trát là Bá Lặc Khắc tương trợ cho Đa Nhĩ Trát mà tiêu diệt Nạp Mộc Trát, muốn cho Đa Nhĩ Trát lên ngôi Đại Hãn nhưng cuối cùng lại quý tốc Chuẩn Cát Nhĩ phản đối, triều đình vì muốn bình ôn Chuẩn Cát Nhĩ làm loạn cho nên năm đó Đoan Thục trưởng công chúa của Thái hậu được gả cho Đa Nhĩ Trát để lấy cái bình ổn trong nhiều năm qua. Tuy nhiên Đa Nhĩ Trát vẫn luôn kiêu ngạo cuồng vọng, lại sa vào tửu sắc, lại vì muốn phòng binh mà giết đi ấu đệ Sách Vọng Đạt cho nên khiến cho quý tộc Chuẩn Cát Nhĩ không thể nhẫn nại mà đành phải ủng hộ một hoàng thân quốc thích khác của Chuẩn Cát Nhĩ là Đạt Ngõa Tề.
Đạt Ngõa Tề là cháu của Sách Linh, thừa dịp nội bộ Chuẩn Cát Nhĩ hoảng loạn mà nhân cơ hội dẫn binh tiến vào Y Lê, thừa dịp Đa Nhĩ Trát chưa chuẩn bị mà chiếm hết tất cả các bộ tộc, từ đó, Đạt Ngõa Tề lên ngôi. Chuyện đó khiến cho kinh động bốn phía, ngay cả Thái hậu cũng phải hỏi đến.
Chỉ là Đa Nhĩ Trát Chuẩn Cát Nhĩ Thai Cát là phu quân của trưởng nữ của Thái hậu Đoan Thục Cố Luân trưởng công chúa, tuy rằng mấy năm nay Đa Nhĩ Trát có nhiều nội sủng nhưng tích cách của hắn cực kỳ kiêu ngạo cường hãn, tình cảm phu thê lạnh nhạt, cũng không mấy hòa hợp, thậm chí công chúa đã gả đi nhiều năm nhưng mà rốt cuộc vẫn chưa có con. Chung quy cái hôn lễ này cũng chỉ vì muốn an ổn Chuẩn Cát Nhĩ và triều đình. Bây giờ Đạt Ngọa Tề nổi dậy, bộ tộc Chuẩn Cát Nhĩ đại loạn, Đoan Thục trưởng công chúa liền tự tay viết thư truyền vào trong cung, thỉnh cầu Hoàng đế can thiệp, vì phu quân mà báo thù, bình định nội loạn Chuẩn Cát Nhĩ.
Nhưng mà lúc bức thư của Đoan Thục trưởng công chúa được vào cung thì từ Chuẩn Cát Nhĩ truyền tin đến nói Đạt Ngõa Tề yêu cầu cưới Đoan Thục trưởng công chúa, chuyện này giống như miếng đá nặng ngàn cân rơi xuống mặt nước, tuy rằng Ái Tân Giác La là do quan ngoại quật khởi, chuyện anh cưới em dâu là nhiều không đếm xuể, cho dù lúc mới bình định Trung Nguyên thì chuyện đó cũng lần lượt phát sinh, năm đó có Hiếu Trang Hoàng Thái hậu gả cho Nhiếp chính vương Đa Nhĩ Cổn cũng chỉ lời đồn đại, ngay cả Thuận Trị đế cũng cưới em dâu Đổng Ngạc thị của Bác Qủa Nhĩ và tấn phong Hoàng quý phi*.
(Đổng Ngạc Phi là vợ của Tương Thân vương Bác Nhục Bác Qủa Nhĩ. Tương Thân vương là con trai út của Thanh Thái Tông Hoàng Thái Cực và là em trai cùng cha khác mẹ với vua Thuận Trị. Đổng Ngạc Phi là một cô gái đoan trang dịu dàng thông minh, có cốt cách và được vua Thuận Trị chú ý. Lúc Tương Thân vương chết đi thì vua Thuận Trị bắt đầu theo đuổi Đổng Ngạc Phi và cực kỳ sủng ái nàng, lập nàng làm Hiền Phi và cho ở Thừa Càn cung, một tháng sau liền tấn phong bà lên thành Hoàng quý phi)
Nhưng mà Đại Thanh đã chiếm được Trung Nguyên trăm năm, dần dần cũng được đạo Khổng Mạnh tẩy rửa, vừa muốn thuận theo dân tâm mà vừa muốn tôn sùng lễ nghi cho nên sau thời vua Thuận Trị thì không còn chuyện đón dâu loạn luận, ngay cả trong Hoàng thân quốc thích cũng không có chuyện tái giá như vậy. Mà bộ lạc Mông Cổ Chuẩn Cát Nhĩ lại xem chuyện này là thói quen cho nên việc tái giá như vậy là chuyện tầm thường.
Chuyện khó giải quyết như vậy khiến cho Hoàng đế mỗi ngày đều ở Cần Chính điện cùng với các đại thần bàn luận chính sự, không rời cung nửa bước.
Vào giờ ngọ của một ngày, Như Ý đang ngủ say bên Tây song hạ, ngoài cửa sổ có tiếng chim hót không ngừng, khiến cho người ta càng lúc càng cảm thấy buồn ngủ. Dung Bội bước vào bên trong mà nhẹ giọng bên tai Như Ý: “Hoàng hậu nương nương, Thái hậu nương nương muốn gặp nương nương gấp”
Câu nói đó liền đủ để cho Như Ý bừng tỉnh, nàng lập tức đứng dậy truyền kiệu, rồi lập tức thay xiêm y. Nàng suy nghĩ nói: “Hoàng thượng có thích canh tương liên tổ yến tuyết lê không?
Home » Story » hậu cung như ý truyện » Chương 85