Niếp Thanh Lân cuối cùng tỉnh lại, khàn giọng nói: “Vốn là không dám quên, chỉ cho là trong phủ bận rộn có lẽ Thái phó không thoát thân được, hôm nay trời lạnh liền đi ngủ sớm.”
Vệ Lãnh Hầu vuốt mái tóc dài của nàng, quay người gọi Đan ma ma: “Tối nay sương thu xuống, rất lạnh, đi lấy áo choàng lông chồn trắng mà mấy ngày trước bản Hầu sai người đưa tới đây, lại chọn một ít quần áo dày để công chúa thay.” Nghe nói như vậy, Niếp Thanh Lân trừng mắt nhìn, Thái phó muốn nàng đứng dậy thay quần áo sao? đã muộn như vậy, còn muốn đi đâu?
Đan ma ma làm việc nhanh nhẹn, lấy quần áo rất nhanh, Thái phó không mượn tay người khác, tự mình thay quần áo cho Vĩnh An công chúa, đợi khoác xong áo choàng lại thay giày cho nàng, xong rồi mới kéo nàng ra khỏi cung Phượng Sồ.
một cỗ xe ngựa với chiếc thùng xe được gia cố cứng cáp đã đợi ở cửa cung, sau khi Thái phó cùng công chúa lên xe, tiếng móng ngựa thanh thúy vang lên.
Đường không xa, vòng vo một lát liền đến nơi. Sau khi tiểu thái giám vung màn xe lên, Niếp Thanh Lân tò mò nhìn bốn phía, phát hiện đây lại là vườn rau vốn nên bỏ đi đằng sau thâm cung.
Năm đó triều Ngụy mới bắt đầu, tổ tiên triều Ngụy vì nhắc nhở con cháu đừng giẫm vào vết xe đổ Vận hầu tiền triều ham hưởng lạc, xa hoa dâm đãng làm mất nước, cố ý mở vườn rau này. Ngày bình thường không có việc gì thì mang theo Hoàng hậu cùng các hoàng tử, công chúa tới nơi này trồng rau, hoa quả đồ ăn ba bữa trong cung đều xuất phát từ chỗ này.
không biết tại sao đất nơi này không hợp, đồ ăn trồng ở đây không đủ thơm ngọt, sau khi tân hoàng đăng cơ, hạ lệnh đồ ăn đồ mặc được bên ngoài cung ứng, vườn này dần trở thành hoang phế bỏ đi.
Thế nhưng không biết từ lúc nào, ở đây là đất bằng, một giàn hoa vươn lên chiếm diện tích rất rộng. Chất liệu tạo nên giàn hoa này cũng đặc biệt, dùng sắt tinh để làm thành khung, bao bọc bên ngoài là thủy tinh óng ánh sáng long lanh như bảo thạch. Ban ngày đi vào, ánh mặt trời có thể rọi vào đó, lúc ra sẽ phát hiện hoa trong giàn chỉ có ở chỗ thiết mộc trên những dải núi cao nhất kéo dài nghìn dặm vùng nội địa Đại Ngụy, thiết mộc này ngăn nóng ngăn lạnh chịu được ẩm ướt, là một chất liệu hiếm có.
Từng phòng đều dựa theo điều kiện sinh trưởng khác nhau của hoa cỏ mà điều chỉnh độ ấm, có phòng ấm như lúc đầu hạ, có phòng nóng kinh người, không khí trong giàn hoa ẩm ướt, có có suối nước nóng không biết dẫn từ đâu tới, ầm ầm chảy dưới đường hầm được gia cố bằng gỗ cứng, nhè nhẹchảy xuôi.
Giàn hoa to như vậy cũng không cần đèn, nhưng khi nhìn lên khắp nơi đều có màu tím nhạt âm u nổi lơ lửng, những chỗ chiếu như có biển hoa mọc lên, là cảnh chỉ có thấy ở chốn tiên cảnh.
“Công chúa yêu hoa, nhưng đã sắp vào đông, thần liền mời người tay nghề giỏi, xây giàn hoa này, đến lúc đó dù là lúc tuyết trắng phủ đầy cũng không ngăn cản công chúa thưởng thức hoa bốn mùa.”
Lời Thái phó trầm thấp từ tính vang lên bên tai, Niếp Thanh Lân lại không có thời gian để biểu đạt lòng biết ơn, mấy con đom đóm phát ra ánh sáng tím bay đến gần nàng, thích ý vung đuôi trên áo chồn trắng của nàng, như điểm xuyết những hạt ngọc trai trên cỏ.
Vào thời tiết này, trên đất Đại Ngụy làm gì có đom đóm, toàn bộ côn trùng và hoa cỏ trong giàn hoa đều là hắn nhờ đệ đệ của mình dùng số tiền lớn mua ở hải ngoại chở tới đây.
Vệ Lãnh Hầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phấn chấn của Niếp Thanh Lân, lập tức cảm thấy công sức mấy ngày nay không hề uổng phí. Những chuyện tình yêu trong các loại tiểu thuyết ba xu quả nhiên đều là kĩ xảo của bọn tú tài nghèo kiết hủ lậu. hắn đường đường là Định Quốc Hầu, nếu muốn dỗ cho giai nhân trong lòng nở nụ cười, sao có thể làm theo những tiểu tử nghèo kiết xác này? Nghĩ vậy, trước kia đúng là đi đường vòng!
Cổ nhân thật sự không lừa ta, mấy quyển sách mục nát rất hại người!
“Thái phó… không phải là muốn tổ chức sinh nhật cho ngài sao, sao lại dẫn Bản cung đến giàn hoa?” Niếp Thanh Lân mãi mới hồi tỉnh trong cảnh thần tiên trước mắt, sương mù vấn vương, bụi hoa tươi thành cụm to cụm nhỏ, ánh sáng lúc sáng lúc tối, có chút không hiểu hỏi.
Vẻ mặt Thái phó không đổi, hỏi: “Công chúa còn biết là sinh thần của bản Hầu à, vậy thọ lễ đâu?” Niếp Thanh Lân vừa muốn nói chuyện, ánh mắt tự nhiên chuyển đến đai lưng Thái phó đang thắt trên hông. Vừa rồi lúc Thái phó khoác áo choàng, nàng không để ý nhiều, về sau trong giàn hoa quá nóng, hai người đều cởi áo ngoài, nàng vừa liếc đã thấy đai lưng kia.
Đó là một đai lưng màu đen làm chủ đạo, dùng kim tuyến để thêu, đai lưng khảm ngọc, người làm đã thêu rất sống động làm cho hai đầu đai lưng rất đặc biệt, ở mấy chỗ cuối cùng có giao long quấn quýt nhau, có một hoa văn nổi được thêu tinh xảo. Vốn Niếp Thanh Lân không hiểu mấy cái này, về sau được tiểu Trầm hậu chỉ điểm mới hiểu được, đây là hoa thức lưu hành gần đây của các phu nhân khéo tay trong kinh thành, tên họ người thêu được chuyển ngược lại thành hoa văn để thêu trên tác phẩm, bình thường nam nhân không để ý, tuy nhiên lúc nào cũng sẽ mang tâm ý của nữ tử bên người.
trên đai lưng Thái phó chính là thêu ngược, nhìn thấy là chữ “Uyển”, là Tam phu nhân Vệ phủ Uyển Nương có tay nghề giỏi. Trước kia cùng may “giày thần” với các vị phu nhân nàng từng nghe mấy người lưỡi dài lắm miệng từng nói, kỹ năng thêu của Tam phu nhân Vệ phủ rất cao, rất nhiều đồ thêu trên người Vệ hầu đều xuất phát từ đôi tay ngọc thon thon của nàng ấy. Dẫn đến việc các phu nhân kinh thành tranh nhau thêu theo hoa văn khác biệt kia.
Nhìn đai lưng màu sắc tươi sáng, cũng chưa qua nước, hẳn là mới thêu xong không lâu, mình thêu một giao long cỡi lân xiên vẹo cũng bận mấy ngày đêm, thế thì cái đai lưng tinh xảo gấp trăm ngàn lần trên người Thái phó kia phải bỏ vào đấy bao nhiêu tâm tư đây…
Nghĩ vậy, lời sắp nói ra lại tự ti, từng chút một nuốt vào, lại từ từ mở miệng nói: “Bản cung ngẫm tới nghĩ lui, cảm thấy cái gì Thái phó cũng khôngthiếu, thật sự không biết chuẩn bị có tốt hay không…”
Vẻ mặt anh tuấn của Vệ Lãnh Hầu hiện lên sự ấm ức, nhưng rất nhanh lại lấp lánh: “Bản Hầu sắp xếp thiết kế giàn hoa mới lọt vào mắt công chúa, vừa nãy công chúa nhoẻn miệng cười, đấy là lễ vật tốt nhất rồi.” nói xong kéo bàn tay nhỏ bé của Niếp Thanh Lân, cùng nàng nhìn những danh hoa đặc biệt trong giàn.
Vì buổi tối Niếp Thanh Lân có tâm sự, ăn không nhiều lắm, chỉ chốc lát là cái bụng nhỏ bắt đầu gõ trống, âm thanh ở nhân gian quanh quẩn trong tiên cảnh vang dội, làm hại đôi má đế cơ Vĩnh An công chúa thoáng ửng lên nét son hồng. Thái phó cười nói: “Triều thần hiện nay cũng đã không còn tiết kiệm nữa rồi, sao công chúa còn bớt ăn, đi, cùng bản Hầu ăn khuya nào.”
Vì trong vườn hoa nóng nên cởi áo choàng, lúc đi ra, Thái phó sợ túi sưởi của nàng đã lạnh, dùng thân hình to lớn của mình lại gần nàng, ôm lên xe ngựa.
Lúc trở lại cung Phượng Sồ, Đan ma ma đã chuẩn bị rượu và thức ăn, chỉ chờ hai vị ngồi vào vị trí. Bởi vì là ăn khuya, đồ ăn trong đĩa cực khéo léo, Thái phó lại không động đũa, thỉnh thoảng động tay cũng là để gắp rau giúp Niếp Thanh Lân. Vốn hôm nay Thái phó đại nhân là thọ tinh, nhưng đêm nay lại không ngừng lo lắng chăm sóc và nghĩ cho mình, Niếp Thanh Lân cảm giác da mặt mỏng của mình sắp chịu không nổi, chỉ một lòng nghĩ đến việc, ngày mai phải suy nghĩ hết mình ra để bổ sung lễ vật rồi.
Nhưng Thái phó lại không có suy nghĩ nhiều như nàng, mấy ngày gần đầy bị việc vặt quấn thân, đúng là rất lâu không tới đây rồi. Mấy món quà mà nữ nhân chuẩn bị thì làm sao thực tế bằng một đêm giường êm người ấm chứ.
Đến lúc cái miệng nhỏ của của Trứng gà đã ăn xong bữa khuya, súc miệng xong xuôi, chính là lúc Thái phó bắt đầu ăn. Bởi vì giai nhân này từ trong chăn ôm đến gian hoa lại đỡ việc tắm rửa lòng vòng, dù cởi quần áo cũng có thể ngửi thấy từng hương hoa nhiễm vào quần áo.
Hứa lại không chuẩn bị lễ vật, lại còn dẫn tới mình phải đưa một lễ trọng rất khác biệt, trong lòng công chúa áy náy, ngày trước chỉ hơi thay đổi chiêu trò lạ trong ân ái liền đỏ mặt hơi mím cái miệng nhỏ nhắn mê người. Hôm nay chiêu thức càng đa dạng hơn cả ngày thường nhưng người ngọc lại chỉ đỏ mặt không hề lên tiếng phản đối, còn mềm mại chiều theo. Tư thế mềm mại ngọt ngào như vậy của giai nhân, thì nam nhân nhiệt huyết nào có thể kiềm lòng cho được? Cuối cùng cũng không còn nhớ đến việc thay đổi chiêu thức lạ để trêu chọc giai nhân nữa mà đem toàn bộ lực lượng ra đấu tranh anh dũng trên thân thể mềm mại kia.
Từng cơn thở gấp cùng tiếng thở ồ ồ của nam nhân quấn lấy nhau thỉnh thoảng truyền ra từ trong phòng. Tiểu cung nữ trực đêm ở cửa nghe được đều xấu hổ không thôi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Niếp Thanh Lân mệt mỏi toàn thân bủn rủn, cuốn trong chăn không chịu thức dậy. Bởi vì Thái phó đại nhân còn phải lên triều, liền ôm cả con mèo nhỏ tham ngủ hôn vài cái mới đứng dậy.
Đan ma ma thay quần áo cho Thái phó ở gian ngoài, lơ đãng hỏi thăm: “Thái phó đại nhân không dùng đai lưng đích thân công chúa thêu sao?” Tay Thái phó đang mặc quần áo dừng lại, nhướn mày hỏi: “Công chúa thêu đai lưng?”
Đan ma ma ảo não chau mày, cảm thấy mình lắm mồm, công chúa không nói, có phải là muốn cho Thái phó vui mừng bất ngờ sao? Thái phó theo lời chỉ của Đan ma ma, tìm thấy hộp gấm kia rất nhanh. Mở ra nhìn, bên trong là đai lưng màu trắng, hẳn là có chút nước hoa, mùi thơm xông vào mũi, nhẹ nhàng cầm đai lưng lên, tay lơ đãng chọn chỗ đeo.
Đến lúc đeo vào, Thái phó có hơi choáng mắt, trong lòng thầm than: Thêu được như thế này coi như không tệ! Đúng là giao long có đầu có đuôi hoàn chỉnh. Chỗ đuôi rồng, có một chỉ đỏ cuốn quanh, cẩn thận nhìn một lúc hình như là trái cây chưa chín. Bờ môi mỏng nhịn không được cười khẽ, cởi xuống đai lưng trên người mình, tùy ý ném sang một bên, lại dùng cái đai lưng này đeo bên ngoài áo bào vào triều của mình, đứng trước gương ngắm nhiều lần. nhẹ nhàng đi vào nội thất, lấy bàn tay mềm mại giấu trong chăn ra, mở đầu ngón tay ra có thể thấy một vài lỗ kim đâm chướng mắt, Thái phó nhanh chóng cau mày, tim cũng đau theo. Về sau công chúa cần rời xa nữ hồng, mấy vật làm hao tâm tổn phí thế này vẫn nên ít làm thì hơn.
Nhưng nghĩ đến việc giai nhân thắp đèn may lễ vật cho mình, trong lòng lại dãn ra, Thái phó như thiên tiên liền ngồi ở đầu giường, mỉm cười sờ móng vuốt mèo đang ngủ rất lâu. Nếu không phải trong triều có chuyện quan trọng cần bàn bạc, Thái phó thật đúng là có ý muốn lười chuyện triều chính, quốc sự quấn thân không biết làm sao, cuối cùng đành phải đi.
Cổng hoàng cung cực lớn từ từ mở ra, các vị đại thần xếp thành hai hàng nối đuôi nhau tiến vào, đi lên đại điện. Mấy ngày gần đây long thể không ổn, long tọa trống không, lúc đám đại thần đều vào chỗ, Thái phó cùng ngồi xuống ghế giao long.
Chỉ là lần này Thái phó ăn mặc hơi khác. một triều phục màu đen thanh nhã, hoa văn kim tuyến, mặc dù không bằng thường phục xa hoa nhưng lại tôn lên Thái phó giỏi giang thanh nhã, nhưng… Cái đai lưng màu trắng này là sao đây? Bình thường trên hông Thái phó đều là đai lưng cùng màu quần áo thành một bộ, vô cùng hài hòa, nhưng lần này trái lại, buộc đai lưng màu trắng.
Muốn đẹp, muốn tỏ ra có hiếu thì màu trắng cũng không tồi, đen trắng đối lập lẫn nhau, mặc dù có hơi nổi bật quá, nhưng cũng vẫn có thể chấp nhận.
Nhưng trên đai lưng này thêu đầu giao long xiêu xiêu vẹo vẹo, giao long này đang vươn đầu nuốt viên long châu. Nhưng long châu hình tròn mà?! Cái hình vuông vuông lại còn thiếu một góc này nếu không thêu cùng với giao long thì người ta không thể đoán ra đấy là long châu. Toàn thân giao long dùng kim tuyến để thêu, nửa thân trên còn thêu trân châu loạn xạ, mà nửa thân dưới lại trơ trụi không có cái gì.
Đai lưng màu trắng như vẽ một vòng tròn đen trên mặt mỹ nữ, vô cùng bắt mắt xuất hiện trước mặt chúng đại thần, làm cho người ta không cách nào tin nổi đây là cách phối hợp quần áo của Thái phó bình thường vẫn thanh nhã như tiên kia.
Thái phó hoàn toàn không thấy chúng đại thần ngạc nhiên nhìn về phía mình, lại có chút đắc ý, thỉnh thoảng lại giơ tay sờ đai lưng trắng. Quốc sư Khâu Minh Nghiên gượng gạo dời ánh mắt, phục hồi tinh thần, giọng nói bình tĩnh mà bẩm báo tấu chương với Thái phó. một quyển tấu chương vẫn còn chưa được đọc xong đột nhiên có tiếng leng keng vang lên, Khâu Minh Nghiên và các đại thần nhìn về phía âm thanh, thì ra lúc Thái phó mới đứng dậy thư dãn, mấy viên minh châu đã tuột ra khỏi chỉ rơi xuống đất.
Thái phó đau lòng vuốt đai lưng, đen mặt lệnh cho văn võ bá quan xoay người tìm mấy viên minh châu tinh nghịch về.
Có người giỏi nghiền ngẫm ý của thượng cấp liền chột dạ, hành động lần này của Thái phó chẳng lẽ là ám chỉ quần thần? Ừm, nhất định là ngụ ý như vậy, tiếp tục nắm chặt dây lưng quần, đừng vội mơ tưởng phô trương lãng phí, nếu không muốn đầu ngươi rơi xuống đất như minh châu kia, cả nhà cũng đốt giấy tiền mặc đai lưng trắng để tiễn đưa ngươi!