Lý Thiệu Cố cười kỳ dị:
– Ngươi không sợ ta mang binh phản lại?
Tần Tiêu cười tự tin:
– Ngươi sẽ không!
– Vì sao?
Lý Thiệu Cố đề cao thanh âm.
Tần Tiêu lại cười:
– Bởi vì ngươi không chỉ là một kiêu hùng, còn là một trí giả cùng nghĩa sĩ.
Lý Thiệu Cố đột nhiên cười ha hả:
– Không thể tưởng được! Lý Thiệu Cố sống hơn bốn mươi năm, lại tới hôm nay mới kết bạn được một vị tri kỷ chưa đầy mười ngày!
Lý Thiệu Cố đột nhiên thay đổi ngữ điệu:
– Cho ta mười ngày thời gian, ta muốn đích thân mang hai vạn thiết kỵ đến dưới trướng vương gia dốc sức chinh phạt Tân La!
Tần Tiêu vô cùng vui mừng, giơ một bàn tay:
– Một lời đã định!
Lý Thiệu Cố nắm chặt tay hắn:
– Vỗ tay làm thệ!
Hai người nắm chặt tay, trong ánh mắt toát ra một cỗ tương tích tỉnh táo cùng khí phách hào hùng.
Sáng sớm, gió thổi phơ phất, thời tiết dễ chịu, sáng sớm đầu hạ luôn thật thoải mái.
Trên đại giáo trường ngoài thành Doanh Châu, bốn vạn đại quân khẩn trương tập kết, bố thành mười đội ngũ, đứng tại đài điểm tướng. Chiến mã hí vang, chiến giáp sáng ngời, cảnh tượng uy vũ hùng hồn.
Tần Tiêu một thân nhung trang đứng trên đài điểm tướng, trong lòng một trận hào hùng.
Quân đội hùng mạnh! Đại Đường Liêu Đông quân! Dũng sĩ trải qua máu lửa tẩy lễ!
Cuối giờ Mão, phía bắc có ba chiến mã chạy tới, thẳng vào quân doanh tiến đến trước mặt Tần Tiêu:
– Báo đại nguyên soái, Lý Thiệu Cố Lý tướng quân suất lĩnh ba vạn kỵ binh đã đến ngoài mười dặm Doanh Châu, chờ đại nguyên soái hạ lệnh!
– Tốt!
Tần Tiêu lớn tiếng quát:
– Mời họ vào, hạ lệnh, nổi trống, thổi tù và, xếp thành hàng hoan nghênh!
– Dạ!
Mười mấy binh tốt chạy ra, đứng trên vọng góc huy quân kỳ. Nhất thời vô số trống trận đánh vang, tù và thổi bay, chấn đến phạm vi mười dặm run rẩy.
Trong nháy mắt mặt đất run lên, bụi mù tận trời. Trong mông lung, chỉ thấy vạn mã chạy chồm, thanh thế xung thiên.
Cờ lệnh huy động, trống trận càng vang, tù và càng rõ, mấy vạn Đường quân cùng hét lớn:
– Hống, hống, hống!
Các tướng sĩ đều dùng hoành đao đập vào mặt thuẫn, tấu ra làn điệu trào dâng hùng hồn.
Tần Tiêu đứng trên đài điểm tướng, trên mặt lộ nụ cười tự hào trầm ổn, đôi mắt híp lại nhìn mấy vạn binh mã Khiết Đan chạy tới, trong lòng cảm khái hàng vạn hàng nghìn. Còn chưa đầy một tháng trước, chính đại quân của hắn vẫn còn liều mạng sống chết với những người kia, xem như là cừu nhân không đội trời chung. Chỉ qua mấy ngày đã lập tức cùng những người kia kề vai chiến đấu… Quân sự cùng chiến tranh vốn là phục vụ cho chính trị, trong chính trị không có địch nhân cùng bằng hữu vĩnh hằng, chỉ có lợi ích là vĩnh hằng. Hôm nay là kẻ thù nhưng ngày mai lại là bằng hữu…Không biết trong lòng đám người Lý Thiệu Cố sẽ có cảm tưởng thế nào, có phải cũng giống như hắn nhận thức được ý nghĩa này không?
Đại quân Khiết Đan dừng lại cách quân doanh Đường quân chừng một dặm, ba vạn nhân mã bố trí thành ba đội ngũ, thổi vang tù và hồi đáp. Một đội nhân mã ước chừng hơn mười người đều cưỡi bạch mã, mũ da, áo tơi loan đao, hướng đài điểm tướng chạy tới.
Tần Tiêu híp mắt quan sát, chính là đám người Lý Thiệu Cố. Vì thế nói với Lý Vi Ấn bên cạnh:
– Ngươi là thiếu đầu lĩnh, đi nghênh đón thân thúc của ngươi đi!
Lý Vi Ấn gật gật đầu, xoay người lên ngựa, mang theo mấy thân vệ đi lên nghênh tiếp. Nhóm người Lý Thiệu Cố nhìn thấy Lý Vi Ấn, đều xoay người xuống ngựa dùng quân lễ Đại Đường chào nhau, sau đó đi về hướng đài điểm tướng.
Chung quanh đài điểm tướng là tướng sĩ thiên binh mặc áo giáp đen đứng hầu. Đám người Lý Thiệu Cố không tự chủ được đưa mắt nhìn họ hồi lâu, trong lòng thầm kinh ngạc cảm thán.
Lý Thiệu Cố đi tới trước đài điểm tướng, quỳ một gối cúi đầu, chắp tay ôm quyền nói: