Vừa nói, tay phải hắn chém ra, một đoàn Thất Thải Thiên Hỏa Dịch lớn hơn cả lúc trước bay ra, bay thẳng đến chỗ quyền trượng Hỏa Thần. Cùng lúc đó, quang văn màu bạc dưới chân Đường Tam dũng động, một quang mang màu trắng từ ngực hắn từ từ bay ra, chính là Thời Không Chi Tháp.
Nơi này có thể không có Thủy nguyên tố, Phong nguyên tố, Thổ nguyên tố. Nhưng không gian và thời gian có ở khắp mọi nơi. Cho nên ở chỗ này, Đường Tam vẫn có thể thi triển lực lượng nguyên tố không gian.
“Ta sẽ truyền tống rời đi, về sau cũng sẽ truyền tống trở lại. Tộc trưởng, thật có lỗi, ta đi trước một bước.” Nói xong, hào quang toả sáng trên Thời Không Chi Tháp màu trắng bạc trước mặt Đường Tam, từng vòng quang văn màu bạc hình thành dưới chân, hoá thành một pháp trận không gian, cũng là đặt toạ độ ở đây. Ngay sau đó, trong ngân quang lập loè, Đường Tam đã truyền tống rời đi.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Gia hỏa này sẽ không lừa gạt chứ?” Hỏa Linh Nhi không khỏi sửng sốt nói.
“Ngươi nói cẩn thận.” Hỏa Quyền tức giận nói. Lúc này hắn đã đi tới trước quyền trượng Hỏa Thần, cảm thụ được biến hoá bây giờ của nó.
Một đoàn Thất Thải Thiên Hỏa Dịch lớn bay tới, quyền trượng Hỏa Thần liền tản ra khí tức hưng phấn, lập tức bắt đầu hấp thu nhóm Thất Thải Thiên Hỏa Dịch này. Hỏa Quyền rõ ràng cảm thấy thần tính trên quyền trượng Hỏa Thần bắt đầu tăng lên rất chậm, thậm chí ngay cả bản thân Thần Khí cũng giống như được nuôi dưỡng, khí tức chậm rãi tăng lên.
Mà mặc dù Đường Tam rời đi, nhưng quang văn màu bạc dưới chân vẫn sáng rực rỡ. Quang văn kỳ dị khiến người ta có cảm giác kỳ quái.
Không gian chi lực thật cường đại! Lúc trước hắn dùng hẳn là một Thần Khí thuộc tính không gian. Thần Cách nhân loại này thật cường đại mà thần bí, hơn nữa có thể tồn tại ở thành Hoả Thần, có nghĩa là trên người hắn còn có năng lực thuộc tính Hoả.
Lời của Đường Tam rất thuyết phục. Không nói những thứ khác, trên người Đường Tam có thần tính, quyền trượng Hỏa Thần cũng có thần tính. Nếu quyền trượng Hỏa Thần cảm thấy trên người Đường Tam có ác ý hay đe doạ, nó sẽ trực tiếp phản hồi cho chưởng khống giả. Mà bây giờ không có phản hồi, có nghĩa là quyền trượng Hỏa Thần hoàn toàn nhận thức Đường Tam.
Không có kiểm nghiệm nào tốt hơn Thần Khí nhận thức. Vì vậy, tuy rằng Hỏa Quyền không rõ vì sao Đường Tam đột nhiên phải rời đi, nhưng cũng không lo lắng hắn nói dối.
“Được rồi, ngươi ở chỗ này chờ miện hạ trở về. Sau khi miện hạ trở về, ngài ấy muốn làm thế nào thì ngươi phối hợp là được. Về khế ước giữa chúng ta và nhân loại thì tạm thời giữ bí mật, chỉ có ngươi và ta biết, hiểu không? Chuyện này còn phải chờ tương lai nhân loại trở nên cường đại mới có thể công bố trong tộc. Nhưng khế ước đã ký kết, quyền trượng Hỏa Thần tự nhiên sẽ dẫn dắt tộc nhân tuân thủ khế ước.”
“Con biết rồi gia gia. Gia gia, người nói nếu con và hắn sinh một đứa bé, liệu có phải là người hắn nói không?” Hỏa Linh Nhi hão huyền nói.
Hỏa Quyền sững sờ một cái, “Nếu có thể như vậy là tình huống tốt nhất.” Một vận mệnh chi tử có thể dẫn đầu vị diện thành tựu Thần giới sẽ mang đến cái gì cho Hỏa Lê tộc? Đường Tam cường đại như thế, còn là Thần Cách, nếu không có gì khác, vậy con của hắn nhất định sẽ có thần tính.
Hỏa Lê tộc không cấm kết hôn với ngoại tộc, nhưng sau khi kết hôn, nếu huyết mạch có thiên hướng Hỏa Lê tộc thì phải ở lại chỗ này, nếu thiên hướng về ngoại tộc thì phải rời khỏi nơi này. Chỉ khi diễn ra Hỏa Thần Tiết thì mới có thể trở về gặp nhau. Nhưng tình huống này rất ít xuất hiện trong Hỏa Lê tộc, bởi vì bọn họ rất khó thích ngoại tộc.
Hôn ước mà Liệt Dương Vương đề nghị trước đó phải dùng lợi ích cực lớn để hấp dẫn Hỏa Lê tộc, qua đó lôi kéo bọn họ, đồng thời mượn quyền trượng Hỏa Thần để đột phá.
——————–
Ngân quang lập loè, lần này Đường Tam truyền tống có chút mệt mỏi, bởi vì khoảng cách thật sự rất xa, nhưng hắn vẫn trở về rồi.
Khi hắn vừa mới xuất hiện trên bờ cát đảo Nguyệt Nha thì lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc đến ngây người. Trên mặt biển phẳng lặng, trên cây cầu rộng hàng chục mét có hàng vạn người đang bận rộn làm việc.
Không thể nhìn thấy tình hình dưới cầu vì nằm dưới mặt nước nhưng trên cầu phủ những phiến đá dày đặc, kéo dài ra xa. Hai bên thân cầu được dựng lan can bằng đá, phía trên mọi người đang tất bật tu sửa. Một cảnh tượng với khí thế ngất trời.
“Giai đoạn 1 cơ bản đã hoàn thành, các cây cầu đã được kết nối. Với sự nỗ lực của Hải Cự Nhân tộc và Hải Thiên Thụ tộc thì không mất đến nửa tháng. Hiện tại chính là người của chúng ta đang tu sửa. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ như mong đợi, Hải tộc cũng cung cấp không ít tài liệu trân quý, đặc biệt là chỗ kết nối. Hải Thiên Thụ tộc vô cùng phối hợp. Dự tính còn mấy tháng nữa sẽ hoàn thành tu sửa. Giai đoạn 2 cũng đang được tiến hành. Đợi đến khi giai đoạn 2 hoàn thành, chúng ta có thể tiếp nhận nhiều tộc nhân hơn.”
Sau lưng truyền đến thanh âm, Đường Tam vừa quay người lại thì một thân ảnh đã như con chim nhỏ nhào đến ôm lấy hắn. Cái ôm nhuyễn ngọc ôn hương tràn đầy cõi lòng.
Đường Tam ôm lấy Mỹ công tử, mỏi mệt trên mặt đều tan biến, chỉ còn lại ôn nhu.
Tiêu Hà quay đầu đi chỗ khác, ho khan một tiếng, làm như không nhìn thấy.
Mỹ công tử vừa mới dẫn động Tu La Kiếm, dùng Thần Thức chạm vào Tu La Kiếm để triệu hồi Đường Tam. Khi nàng nhìn thấy Đường Tam thì nỗi nhớ trong lòng bùng lên như giếng phun, nàng không khống chế được tâm tình mà nhào vào vòng tay hắn.
Cái ôm của hắn vẫn ấm áp và an toàn như trước. Thời gian hắn không ở đây tựa như tra tấn với Mỹ công tử, hiện tại hắn đã trở về. Dưới sự kêu gọi của nàng, trong chốc lát hắn đã trở về, trong lòng nàng tràn ngập thoả mãn.
Đúng lúc này, Mỹ công tử đột nhiên buông lỏng cánh tay, thoát khỏi vòng tay của Đường Tam, trong mắt đẹp có chút không xác định, cái mũi giật giật, “Trên người chàng … trên người chàng có cái mùi gì?”