“Anh Lâm, nếu không có chuyện gì, tại hạ cáo từ!”
Người đó nói xong liền xoay người bước ra khỏi cửa.
“Chờ một chút!” Lâm Dương vội vàng hét lên.
“Anh Lâm còn có chuyện gì nữa sao?”
“Anh vừa mới nói nếu như xông vào cắm địa thì các anh sẽ không chịu trách nhiệm về hậu quả, vậy chính là nói, tôi có thể đi vào nơi được phép đi đúng không?” Lâm Dương hỏi.
Người đàn ông do dự một chút rồi gật đầu.
“Vậy tôi nhờ cô ấy đưa tôi đi vòng vòng trên đảo, chắc là không có vấn đề gì chứ?” Lâm Dương cười hỏi.
“Chuyện này … cũng có thể!”
“Thật không? Vậy thì tốt…”
Sau khi người đó rời đi, Lâm Dương lập tức đi về phía người tên là Tiểu Thuý kia.
“Công tử, có… có dặn dò gì sao?” Tiểu Thuý có chút bối rối, vội vàng cúi đầu xuống.
“Không cần phải gò bó như vậy, cùng tôi đi dạo vòng vòng nói chuyện đi.” Lâm Dương cười nói.
“Vâng, công tử.” Tiểu Thuý gật đầu rồi đi theo Lâm Dương ra khỏi tiểu viện.
Lâm Dương rất vô tư, đi trên đường mà không sợ hãi, đôi mắt nhìn đông liếc tây, biểu hiện cực kỳ mới lạ.
Tiểu Thuý thì khá căng thẳng, cúi đầu đi theo.
Dáng vẻ này, giống như công tử của gia tộc lớn kiêu ngạo hống hách mang theo nha hoàn đi dạo ở thời cổ đại.
“Công tử, bên này không thể đi!”
Đột nhiên, Tiểu Thuý giống như ý thức được điều gì đó, liền vội vàng hét lên một tiếng.
Lâm Dương đang chuẩn bị đi về phía một cánh cổng, không khỏi sững sờ, nhịp bước dừng lại, liếc nhìn cánh cổng hỏi: “Đây là đâu?”
“Đây là cửa sau của võ quán, nơi mà đệ tử trên đảo luyện võ, anh không phải người trên đảo, đi vào nếu như bị người ta phát hiện ra thì sẽ gặp xui xẻo!” Tiểu Thuý lo lắng nói.
“Vậy sao?”
Lâm Dương nhìn vào trong, sau đó suy nghĩ một chút, rôi quay người đi về phía trước.
Tiểu Thuý thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.