Hắn là tướng tâm phúc của Thương Chung Ly, Thương Chung Ly lên đỉnh Thiên Nhai Phong, tuy không nói rõ mọi chuyện tường tận cho hắn biết, nhưng nếu Thương Chung Ly ở lại đó, hắn trong lòng hiểu rõ Thương Chung Ly chưa trở về, thì chủ tướng Tư Mã Kình Thiên của Ngụy quân cũng không thể sống sót mà rời khỏi Thiên Nha Phong.
Cũng chính vì vậy, hắn mới dám phát động công kích quân Ngụy.
Các tướng lĩnh cao cấp của quân Khánh cũng có chút hoảng loạn, cũng giống như quân Ngụy một ngày không có Tư Mã Kình Thiên, quân Khánh mười sáu năm nay, Thương Chung Ly chính là thủ lãnh cao nhất trong quân đội, quân Khánh không có Thương Chung Ly, chắc chắn làm các tướng lĩnh vô cùng bất an.
Nhưng cũng may mấy năm trở lại đây Thương Chung Ly dốc sức đào tạo người nối nghiệp, mười năm nay, Thương Chung Ly đào tạo được không ít tướng lĩnh ưu tú, mà “Tam Thú tướng” là một trong số những người nổi bật.
Trong số danh tướng của ba nước Ngụy, Khánh, Yến, Thương Chung Ly là người có tuổi tác lớn nhất, theo quy luật sinh lão bệnh tử, thì trong số các danh tướng của ba nước, Thương Chung Ly là người chết sớm nhất.
Chính vì vậy, hắn không thể không nghĩ đến việc tìm người kế nghiệp.
Tam Thú Tướng tuy đều là mãnh tướng cầm binh, nhưng năng lực của ba người lại không giống nhau.
Nếu đem so sánh, thống soái quân đoàn Tây Bắc của Khánh quốc Lang Toàn Phong Viên Mộ sở trường thiên về tiến công, tổng chỉ huy Hổ Phích Lịch Lâm Thành Phi giỏi về phòng ngự, còn Ưng Vô Tình Vương Duyên Bình của quân đoàn Đông Bắc bất kể là công hay thủ, so về tấn công thì không bằng Viên Mộ, nếu so phòng thủ thì kém hơn Lâm Thành Phi , nhưng năng lực chia đều, bất kể là công hay thủ đều có bản lĩnh riêng của mình, chính vì vậy, Vương Duyên Bình được bố trí cầm quân tại Đông Bắc Khánh quốc, khống chế khu vực Đông Bắc không ổn định nhất của Khánh quốc, còn Lâm Thành Phi thì thống lãnh quân trấn Nam để phòng thủ hai nước Ngụy Yến.
Trong tam thú tướng, thì Lâm Thành Phi trấn giữ quân Trấn Nam, trên thực tế Thương Chung Ly đã chọn hắn làm người kế nghiệp.
Võ công của Lâm Thành Phi đứng đầu trong số tam thú tướng, tuy không thể sánh bằng những cao thủ võ nghệ siêu phàm như Tiêu Hoài Ngọc và Thương Chung Ly, nhưng trong thiên hạ, người có thể đánh thắng hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Quan trọng hơn nữa, khả năng phòng ngự của Lâm Thành Phi rất được Thương Chung Ly coi trọng.
Thực lực của Khánh quốc không thể sánh bằng lúc bốn nước mới phân chia, lúc đó Khánh quốc trực tiếp kế tục nền tảng quân đội trang bị và tướng lãnh của tiền triều Tề quốc hùng mạnh, nếu lúc đầu Lý Thị của Khánh quốc không bận rộn dẹp loạn các bộ tộc ở phía Bắc, thì Yến quốc và Ngụy quốc cũng không có cơ hội đoạt đất lập quốc.
Khi phía Bắc Khánh quốc đã bình định, thì hai nước Ngụy Yến đã tự cắt đất xưng hầu, hơn nữa lúc đầu hai nước Ngụy Yến còn liên minh quân sự vô cùng mật thiết.
Tuy thực lực Khánh quốc hùng mạnh nếu đối đầu với bất kì nước nào thì cũng nắm trong tay tám phần thắng, nhưng lúc đầu trong bốn nước thì liên minh quân sự của Ngụy Yến chặt chẽ, hợp tác với nhau gần ba mươi năm, bất luận Khánh quốc khai chiến với nước nào, một nước còn lại nhất định điều viện binh theo sau khống chế, trước cảnh hợp tác của hai nước, Khánh quốc nhiều lần bại trận.
Ngoại chiến thất bại, còn trong nước, theo dòng thời gian, các tầng lớp thượng lưu chỉ biết ăn chơi xa đọa, quân chủ kế vị chỉ mong an nhàn hưởng phúc, không nghĩ đến việc tiến thủ, làm thực lực của Khánh quốc ngày càng suy nhược.
Cũng chính sự suy nhược của Khánh quốc đã làm mối liên minh quân sự vững chắc của Ngụy Yến ngày một tan rã, bởi vì trải qua mấy mươi năm hợp tác, cả hai nước đều có căn cơ vững mạnh, không còn yếu ớt như lúc đầu, thế nên chỉ cần Khánh quốc có thể tiêu diệt một trong hai nước, thì nước còn lại vô cùng thích thú với cục diện này.
Khánh quốc có quận Nam Dương được mang danh là: “kho lương của thiên hạ” đây quả là tin vui của Khánh quốc, nhưng nhìn ở một góc độ khác, đây cũng chính là nỗi bất hạnh của Khánh quốc.
Nam Dương quận gần với Trung Bộ của đại lục, cũng chính là giáp với Nam quận của Phong quốc, vậy nên, Ngụy Yến hai nước bị chia cắt bởi quận Nam Dương, nên không thể liền nhau, từ đó nên gần một trăm năm nay trong lịch sử bốn nước, hai nước Ngụy Yến chưa có lần nào xảy ra chiến tranh quân sự.
Nếu Ngụy Yến hai nước muốn chiến, thì phải vượt qua quận Nam Dương, hoặc phải đi qua Nam quận của Phong quốc.
Nam quận của Phong quốc đồi núi trập trùng, núi cao hiểm trở, cây cối rậm rạp, tuy thế lực Phong quốc nhỏ yếu, nhưng người nước Phong thì khó mà dây vào, trong lịch sử nước Ngụy đã từng muốn chinh phục Phong quốc, nhưng trước sau cũng không làm được gì, thế nên hai nước Ngụy Yến không thể nào đi qua lãnh địa của Phong quốc.
Còn quận Nam Dương của người nước Khánh thì được canh giữ nghiêm ngặt. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – http://thegioitruyen.com
Thế nên, hai nước Ngụy Yến bị chia cắt, trước giờ chưa xảy ra cuộc chiến nào, nhưng trước giờ hai nước chưa bao giờ bỏ qua ý định tranh giành kho lương lớn nhất của thiên hạ chính là quận Nam Dương của Khánh quốc.
Mấy mươi năm sau đó, nước Khánh luôn bị hai nước Ngụy Yến quấy nhiễu, nhiều lần phải tập hợp đại binh chinh phạt Yến Ngụy, nhưng cuối cùng chỉ tổn hao thực lực của Khánh quốc, mãi vẫn không thể thay đổi bản đồ của bốn nước.
Khi thực lực của Khánh quốc ngày càng suy nhược, có dạo từng bị Ngụy quốc công phá, may mà ông trời ban cho Khánh quốc một vị như Thương Chung Ly.
Còn Thương Chung Ly sáu mươi năm trước đấu với quân Ngụy, sau khi đánh lui quân Ngụy, hắn lại phải đối diện với một cục diện rối rắm, lúc này Khánh quốc binh lực thiếu thốn, thực lực suy nhược đã không còn khả năng đối phó với bất kì nước nào, Thương Chung Ly chỉ có thể huấn luyện binh sĩ lại từ đầu, thay đổi chính sách quân sự của Khánh quốc, cũng có nghĩa là đổi từ tấn công sang phòng ngự.
Thương Chung Ly không hổ danh là một đời thiên tướng, sau khi Khánh quốc chuyển sang phòng ngự, thực lực được nâng cao, còn Thương Chung Ly lại tiếp tục huấn luyện thêm binh lính, cuối cùng thành lập nên quân đoàn Đông Bắc, quân đoàn Tây Bắc và quân Trấn Nam.
Khi nội bộ Thế gia của Yến quốc xảy ra tranh chấp, Thương Chung Ly đã từng phát động công kích Yến quốc không có tướng dẫn đầu đoạt được đất đai, chiếm về cho Khánh quốc một vùng đất rộng lớn, Yến quốc cũng từng bị khuất phục trước lực lượng hùng mạnh của Thương Chung Ly.
Nhưng chỉ tiếc rằng Thương Chung Ly thế nào cũng không thể ngờ, trong lúc Khánh quốc gặp nguy hiểm nhất Thương Chung Ly xuất hiện, nhưng khi Yến quốc gặp nguy hiểm nhất, con hổ phía Đông như Tiêu Hoài Ngọc cũng xuất hiện, làm Khánh quốc không thể khuếch trương thanh thế, lại còn thu hồi những vùng đất đã mất của Yến quốc.
Từ đó về sau, Ngụy quốc đã có Tư Mã Kình Thiên, Khánh quốc có Thương Chung Ly, Yến quốc có Tiêu Hoài Ngọc, ba đại danh tướng, hình thành thế chân vạc, kiềm chế lẫn nhau, làm đại lục mười mấy năm không có chiến tranh.
Tây có Tư Mã Kình Thiên, Nam có Tiêu Hoài Ngọc, Thương Chung Ly tự biết thế lực Khánh quốc đã không thể gây chiến với hai nước này, thế nên từ sau khi bị Tiêu Hoài Ngọc đánh bại, lại bắt đầu trở về chính sách phòng ngự, chính sách này đến tận bây giờ cũng không hề thay đổi.
Thương Chung Ly hiểu rất rõ một khi hắn chết đi, Khánh quốc nhất định lâm vào cảnh nguy nan, chỉ có phòng ngự là cách chọn lựa duy nhất, mà Lâm Thành Phi lại có tài phòng ngự đây chính là cái Thương Chung Ly cần.