Chỉ thấy bên cạnh chiến đoàn phía xa xa quả nhiên mơ hồ có linh quang chớp động, thật sự là có một nhóm tu sĩ đang bay đến chỗ quang mang kỳ lạ cùng lục vân nọ.
“Tại sao lại là bọn họ? Bọn họ đến chỗ nguy hiểm này làm gì vậy kìa?” Hàn Lập sau khi dùng thần thức cẩn thận xem xét thì trong lòng đột nhiên chấn động.
Nhóm tu sĩ đang bay đến có ba người, trong đó có hai người hắn biết.
Một tu sĩ chính là Thiên Tinh Chân Nhân – người đã từng giao dịch với hắn, sau lưng mang theo hai con ác quỷ Khôi Lỗi. Nhưng giờ phút này trên người chúng đang có vô số vết thương, có con Khôi Lỗi chỉ còn lại có một cánh tay, tựa hồ đã trải qua kinh hiểm.
Một người còn lại chính là Đại trưởng lão Lạc Vân Tông – ngân phát lão giả họ Trình, sư huynh của Hàn Lập.
Về phần người cuối cùng đi cùng Trình lão giả là một lão giả xa lạ. Người này nguyên bổn tuổi tác rất cao nhưng hắn lại không biết lai lịch chút nào nên cũng có chút ngoài ý muốn.
Sau khi thấy rõ những người kia thì sắc mặt Hàn Lập trở nên âm lệ.
Xem ra bọn họ bị trận đấu kinh người ở phía xa hấp dẫn. Nói không chừng là nghĩ có tu sĩ đang tranh giành dị bảo. Nếu biết nơi này không những không có bảo vật mà ngược lại còn có ma vật cắn nuốt Nguyên Anh thì chắc chắn bọn họ sẽ chạy mất dép.
Bởi vì khoảng cách thật sự quá xa, Hàn Lập cho dù dùng Truyền âm thuật ngăn cản cũng đã chậm. Nhóm tu sĩ này trong nháy mắt đã tiếp cận khu vực chiến đấu. Chắc bây giờ Ngụy Vô Nhai vô cùng cao hứng vì có mấy người làm quỷ chết thay giúp hắn chia sẻ một chút áp lực nhưng nhóm ngân phát lão giả có thể gặp nguy hiểm.
Người khác thì kệ, Hàn Lập sẽ không quản đến nhưng vị “Trình sư huynh” này khi còn ở Lạc Vân Tông đối xử với hắn không tệ. Hắn luôn luôn là người ân oán rõ ràng nên chung quy không thể trơ mắt nhìn lão đi chịu chết, xem ra chỉ có thể đi tới một chuyển.
Hàn Lập trong lòng bất đắc dĩ thầm nghĩ.
Hắn vốn không có ý định lập tức rời đi nhưng cũng không tùy tiện trực tiếp tham gia vào trận đấu giữa cổ ma và Ngụy Vô Nhai mà lặng lẽ xem xét tình hình rồi mới tính.
Nếu Ngụy Vô Nhai chỉ hơi rơi xuống hạ phong thì hắn sẽ ra tay tương trợ, cuốn lấy Ma hồn kia. Dù sao thân là tu sĩ nhân loại, hắn cũng không muốn chứng kiến yêu vật đại khai sát giới và thôn phệ Nguyên Anh của tu sĩ ở trong cốc.
Nhưng nếu Ngụy Vô Nhai có khả năng hoàn toàn thất bại thì hắn cũng không muốn đem tống táng theo mà lập tức tẩu thoát để tự bảo vệ. Việc này chỉ có thể xem như chúng tu sĩ trong cốc gặp phải kiếp nạn. Đối thủ khiến cho ngay cả tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ cũng đại bại thì hắn cũng không có bản lãnh ngăn cơn sóng dữ, có thể bảo trụ tiểu mệnh của chính mình đã là tốt lắm rồi.
Nhưng bây giờ đám người ngân phát lão giả đã tùy tiện bay đến phía chiến đoàn, sắc mặt Hàn Lập biến đổi mấy lần, chỉ có thể cường ngạnh tiếp ứng.
Nếu thật sự gặp nguy hiểm, hắn sẽ dùng Huyết Ảnh Độn chạy trốn, chỉ là lúc thi triển bí thuật này cần phải nhắm chuẩn phương hướng nếu không sau khi dừng lại mà đụng phải cái khe hở không gian nào thì nguy hiểm không kém.
Không tới lúc vạn bất đắc dĩ thì Hàn Lập sẽ không sử dụng nó.
Sau khi tự đánh giá rõ ràng hết thảy, Hàn Lập đột nhiên quay người lại nhìn Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử đứng một bên lạnh lùng nói:
“Đã có các đạo hữu khác ra tay tương trợ. Tại hạ tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn ma vật kia cắn nuốt Nguyên Anh của tu sĩ khác. Vô luận hai vị đạo hữu có tham gia hay không thì Hàn mỗ vẫn cứ đi trước một bước. Chỉ là bây giờ chúng ta cách chiến đoàn gần như thế thì sợ rằng Ngụy đạo hữu sớm đã phát hiện ra hai vị. Sau này có gì cũng khó mà ăn nói với Ngụy huynh.”
Sau khi dùng ngữ khí có bảy phần cảnh cáo, ba phần uy hiếp xong, Hàn Lập giẫm chân hóa thành một đạo thanh hồng phá không bay thẳng về phía chiến đoàn.
Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử sau khi nghe Hàn Lập nói xong thì sững sờ, nhất thời không biết nói gì.
Chỉ trì hoãn một chút thôi mà hắc tử quang mang kỳ lạ nọ cùng lục sắc tranh đấu ngày càng kịch liệt. Giờ phút này chỉ còn cách bọn họ hơn mười dặm. Với khoảng cách này nếu Ngụy Vô Nhai cố tình dùng thần thức thoáng đảo qua thì hai người bọn họ thật đúng là không có chỗ nào có thể ẩn nấp.
Mấy câu đó của Hàn Lập cũng không phải muốn đe dọa mà nói như vậy.
“Đi thôi! Hàn đạo hữu nói không sai. Ta thân là tu sĩ nhân loại, việc trừ ma vệ đạo cũng là chuyện nghĩa bất dung từ.” Lệnh Hồ lão tổ khóe miệng khẽ mím lại cười khổ nhìn Bạch y nữ tử nói.
Nữ tử này sắc mặt âm trầm, đồng dạng biết quan hệ lợi hại trong đó nên cũng chỉ có thể khẽ gật đầu một cái.
Cũng may có nhiều tu sĩ xuất hiện, cho dù ma vật kia thực sự lợi hại thì việc bảo vệ bản thân cũng không khó.
Hai người này mang trong lòng tâm lý cầu may, hóa thành hai đạo hào quang bay tới.
Bọn họ không biết phía sau khoảng trăm dặm, vị Đại trưởng lão Ngự Linh Tông Đông Môn Đồ đang mang theo ba gã áo xanh chạy tới nơi này.
Nguyên bản Ngũ Hành Linh Anh chuyển hóa thành tu sĩ Nguyên Anh kỳ hôm nay chỉ còn lại có ba người. Hai người kia chắc đã chết trong khe hở không gian và cấm chế.
Nhưng nét mặt hắn không tỏ vẻ mất mát chút nào, ngược lại còn có chút hưng phấn, thỉnh thoảng nhìn phía chân trời xa xa nơi đang có linh khí ba động vô cùng kịch liệt. Cho dù hắn cách xa đó hơn trăm dặm cũng cảm ứng được rõ ràng. Hơn phân nửa là các tu sĩ vì dị bảo mà ra tay với nhau. Hắn tự nhiên là muốn đến xem xét, liệu có thể thừa nước đục thả câu được không. Ở một chỗ khác, trưởng lão họ Chung của Quỷ Linh Môn cũng mang theo một nhóm đệ tử bay về hướng này, sắc mặt cực kỳ âm trầm.
Lần này tiến vào Trụy Ma cốc mặc dù có sẵn lộ tuyến nhưng trên đường đi vẫn có hai gã đệ tử lọt vào khe hở không gian di động mà hình thần câu diệt.
Mà hắn hao tổn thiên tân vạn khổ mới tìm được linh thảo mục tiêu chủ yếu của chuyến đi này nhưng Linh Chúc quả đã bị người khác hái mất. Cho dù tu dưỡng của hắn thâm sâu đến mức nào đi nữa cũng thiếu chút nửa thổ máu.
Linh Chúc quả là mấu chốt để hắn có thể tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ. Bởi vì dấu vết linh quả bị hái còn rất mới, ngoài ra do tính chất của nó nên kẻ kia phải lập tức tiến hành luyện đan, cho nên đối phương không thể trốn xa được.
Hắn lập tức mang theo đệ tử tìm kiếm chung quanh nhưng đáng tiếc không thu hoạch được gì cả.
Đang lúc hắn tức giận, chuẩn bị mang đệ tử theo trở về theo đường cũ thì kết quả đầu tiên là một trận khí lãng đánh tới thiếu chút nữa làm cho toàn bộ môn hạ đệ tử bị diệt. May mắn hắn mang theo một kiện Cổ Bảo phòng ngự đỉnh cấp nên mới tránh qua được kiếp nạn.
Tiếp theo xa xa lại truyền đến linh khí ba động kinh người, điều này làm cho hắn trong lòng khẽ động, lập tức nhớ tới tu sĩ mới hái Linh Chúc quả kia nên không nhịn được bay đến.