Yết hầu anh ta trượt lên trượt xuống, luôn cảm thấy bản thân mà cứ ở bên cạnh Giang Ninh và A Phi thì tuổi thọ sẽ bị cắt ngắn mất rất nhiều năm tuổi mất.
Khí thể trên người hai người bọn họ quá là đáng sợi “Anh Giang Ninh…” Anh ta mơ hồ nhận ra hình như bản thân mình đoán sai rồi, hình như Giang Ninh và Lâm thị chẳng có bất kỳ mối quan hệ gì với nhà họ Long cả.
Người đứng sau của Lâm thị, không giống nhà họ Long!
Thậm chí anh ta còn cảm thấy cái tên Giang Ninh trước mặt mình này đây, một mình anh ta thôi cũng đã càng đáng sợ hơn nhà họ Long rất nhiều rồi!
“Cậu ở trong nhà máy, bảo đảm các công đoạn sản xuất ổn định, đừng để xảy ra chút lỗi nào, nếu không tôi sẽ không tha cho cậu đâu” A Phi liếc nhìn anh ta một cái, khẽ nói: “Đi ra ngoài thôi.” Tân Mẫn nào dám nói nửa chữ không đâu chứ, anh ta gật đầu lia lịa, cung kính lui đi ra ngoài, trên người đã đổ đây một hôi ướt nhẹp.
Trong phòng làm việc, chỉ còn lại ba người Giang Ninh, A Phi và Anh Cẩu.
“Tôi thật sự muốn cùng với hai người ra tay rồi đấy!”
Trong đôi mắt A Phi thoáng qua một chút căm hận: “Con mẹ nó tôi không nhịn được.”
“Đừng nóng nảy, nhiều cơ hội có nghĩa là” Giang Ninh nói: “Trong xã hội thực tại này, cậu có thể bắt đầu ra tay rồi, nhớ kỹ, làm cho bọn họ mở mang kiến thức một chút về sự oai phong của nhà họ Long!”
Anh làm một, tôi làm đến mười lăm!
Bây giờ để xem xem ai có thể chơi lại nữa đây.
A Phi không ở lại lâu, anh ấy lập tức rời đi để chuẩn bị chuyện của mình, cùng lúc đó, Giang Ninh cũng kêu Anh Cẩu đi chuẩn bị công việc của cậu ta.
Anh đã nói, đêm nay tất cả mọi người đều là người của nhà họ Long!
Bóng đêm nặng nề.
Ở nhà họ Phương.
Thảo luận với nhau hơn ba giờ đồng hồ, nhưng đám người vẫn chẳng đưa ra được kết quả thảo luận nào.
“Tên A Phi đó, rốt cuộc nói muốn làm như thế nào?”