Thẩm phu nhân nghe được cô gọi tiếng mẹ thì cười vô cùng vui vẻ, tay nắm chặt tay cô vỗ vỗ luôn miệng khen ngoan.
Thẩm Quân Đình nhìn cảnh này có chút tủi thân, rõ ràng anh mới là con ruột của họ nhưng nhìn mà xem, từ lúc hai người đặt chân đến đây ba mẹ anh đều chỉ chăm chăm đến cô, quan tâm hỏi han cô, còn anh thì như người vô hình nhưng như vậy cũng tốt, ba mẹ anh đối tốt với cô như vậy anh cũng yên tâm hơn nhiều.
– Được rồi, ăn cơm thôi, ăn cơm thôi.
Thẩm lão gia lên tiếng, nhìn vợ mình vui vẻ trò chuyện với con dâu tương lạ quên cả giờ cơm ông đành lên tiếng nhắc.
– Đúng,… đúng… ăn cơm thôi, nào con gái… ăn cơm thôi.
Thẩm phu nhân nghe vậy liền dắt tay cô vào phòng ăn bỏ mặc hai người đàn ông bị bỏ rơi ngơ ngác nhìn nhau lắc đầu cười khổ.
Có con dâu có khác, cả chồng và con trai đều bị vứt một xó, thật đau lòng.
Bữa cơm diễn ra vô cùng vui vẻ thì bên ngoài truyền tới tiếng xe, sau đó người làm chạy vào.
– Ông bà chủ, ông Thẩm Bình đến.
Câu nói vừa dứt thì Thẩm Bình vừa hay bước vào, giọng nói vang vọng.
– Chà, em tới vừa hay lúc mọi người đang ăn cơm sao.
Thẩm Bình cười cười đi đến bàn ăn, nhìn thấy cô đang được Thẩm Quân Đình chăm sóc, như thấy chuyện lạ bèn hỏi.
– Tiểu Đình, có phải cháu nên giới thiệu cô bé này với ta không.
– Đây là Tiểu Nghi, con bé là bạn gái của Tiểu Đình, không lâu nữa sẽ là thành viên mới của Thẩm gia ta.
Thẩm phu nhân vui vẻ giới thiệu cô với Thẩm Bình.
– Tiểu Nghi, đây là chú ba Thẩm Bình.
– Chú ba…
Nghe vậy Cố Tuyên Nghi theo lễ chào hỏi Thẩm Bình một câu.
– Ngoan…
Thẩm Bình đáp một câu, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô cảm thấy bức bối, khó chịu.
– Nào, đã đến rồi thì ngồi ăn chung luôn đi.
Thẩm phu nhân vui vẻ mời Thẩm Bình ở lại ăn cơm, sai người lấy thêm chén đũa cho ông ta.
Bữa cơm vẫn tiếp tục diễn ra nhưng không khí có phần trầm lắng, trên bàn ăn chủ yếu là Thẩm Bình và Thẩm lão gia là trò chuyện qua lại, Thẩm phu nhân thỉnh thoảng nói thêm vài câu còn cô và anh không nói câu nào, anh vẫn như thường ngày săn sóc cô từng chút một.