“Không sai, bọn mình không sai, đi, mình đi xem anime đi, chắc One Piece ra tập mới rồi đó.” Nhiễm Thuật đẩy Tùy Hầu Ngọc ra ngoài, quay đầu lại dặn dò Hầu Mạch: “Trước hết thì cậu đừng đi theo, tôi mà không khống chế được thì sẽ gọi cậu.”
Hầu Mạch biết nhất định đây không phải lần đầu tiên Nhiễm Thuật xử lý loại chuyện này, thế nên ngoan ngoãn nghe lời không đuổi theo, để Nhiễm Thuật đưa Tùy Hầu Ngọc ra ngoài.
Mấy thành viên khác trong đội đều không rõ chân tướng, nhao nhao kéo đến hỏi chuyện.
Hầu Mạch bực bội phất tay: “Đi về luyện tập đi!”
Những người khác cũng không chọc vào Hầu Mạch nữa.
Nhiễm Thuật đưa Tùy Hầu Ngọc ra ngoài, không về phòng ngủ mà tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, dùng điện thoại mở One Piece cho Tùy Hầu Ngọc xem.
Đây là cách trước đây cậu dùng để dỗ Tùy Hầu Ngọc.
Nếu Tùy Hầu Ngọc náo loạn, bọn họ sẽ xem anime cùng nhau, từ nhỏ đến lớn đều vậy.
Nhưng hôm nay Tùy Hầu Ngọc chẳng có tâm tình để xem, ngồi xổm trên ghế ôm lấy hai chân, từ đầu đến cuối không nói chuyện.
Nhiễm Thuật thấy cậu đã bình tĩnh hơn nhiều rồi mới hỏi: “Ngọc ca, có, có chuyện gì thế? Lâu lắm rồi không bị như vậy nữa mà.”
“Tớ đến muộn, Hầu Mạch giận.” Sau khi bình tĩnh lại, Tùy Hầu Ngọc đã ngoan ngoãn thuận theo hơn nhiều, chỉ kể lại bằng giọng tủi thân hết sức.
“Rồi Hầu Mạch dạy bảo cậu à?”
“Ừ.”
“Thế thì cũng đâu đến mức nào.” Nhiễm Thuật khó hiểu, thế này cơ bản không đến mức nổi nóng ghê gớm đến nỗi này.
Tùy Hầu Ngọc rũ mắt, hàng mi vừa dài vừa dày che khuất đôi đồng tử mất mát: “Người khác nói tớ không bao giờ thèm để ý, cậu ta nói tớ lại rất để ý… làm tớ thấy khó chịu hơn người khác nói nhiều…”
“Cậu ta bình, bình thường đối với cậu quá tốt rồi, tự dưng hung dữ với cậu, làm cậu không chịu được?”
“Chắc vậy đó… Cậu ta bảo tớ rời đội, thế thì có phải lại không cần tớ nữa không? Tớ mới đến muộn có một lần vậy mà…” Cậu dốc hết sức cùng tập luyện, huấn luyện cường độ cao cậu cũng luôn kiên trì, thế mà đến muộn một lần là giẫm phải mìn luôn à?
“Tớ cảm, cảm thấy là lời nói lúc tức giận thôi, cậu ta không nỡ xa cậu thì có.” Nhiễm Thuật cười nhạt: “Ngược lại cậu như thế này làm tớ để ý lắm đấy.”
Tùy Hầu Ngọc không nói chuyện, tiếp tục ngồi ôm chân, hỏi: “Vừa nãy có phải tớ quá đáng lắm không?”
“Đúng, đúng là tự dưng chẳng biết làm sao mà nổi giận đùng đùng, nhưng mà cũng không sao, ít nhất chưa đánh nhau.”
“Thế tớ nên xin lỗi đúng không?”
Nhiễm Thuật nhìn Tùy Hầu Ngọc một lúc lâu, bỗng nhiên nghiêng người lại gần, nhỏ giọng hỏi cậu: “Ngọc ca, chắc cậu không thích thằng chó kia đâu nhỉ?”
Lông mi Tùy Hầu Ngọc khẽ run lên, sau đó ngước mắt lên nhìn Nhiễm Thuật, không nói gì một lúc lâu.
Nhiễm Thuật cùng cậu ngồi nhìn nhau rất lâu, cuối cùng chỉ nôn ra một chữ: “Đệt…”
Vâng, trong tích tắc ấy Nhiễm Thuật đã hiểu được sự bất thường của Tùy Hầu Ngọc rồi.
Nhưng đột nhiên tâm trạng của cậu trở nên rất không tốt, thậm chí còn muốn hẹn vài người đi trùm bao tải Hầu Mạch.
Hiện giờ tâm tình Hầu Mạch cũng hỏng bét.
Lúc hắn nói chuyện với Tùy Hầu Ngọc đúng thật là bị giấm bốc lên đầu đến ngu người, lời lẽ chua loét gì cũng nói ra được, kết quả chọc giận Tùy Hầu Ngọc mất rồi.
Đến sau khi tỉnh táo lại thì hắn đã thành công làm cho Tùy Hầu Ngọc nổi điên.
Bây giờ hắn rất muốn đi tìm Tùy Hầu Ngọc xin lỗi, lại sợ làm kích động Tùy Hầu Ngọc, rối rắm gần chết mất thôi.
Đến tận khi buổi huấn luyện kết thúc mà Tùy Hầu Ngọc và Nhiễm Thuật vẫn chưa trở lại. Hầu Mạch thậm chí còn không dám đi tắm hay về phòng ngủ, chỉ sợ mình rời đi đúng vào lúc không đúng làm Tùy Hầu Ngọc trực tiếp tái phát luôn.
Tỉ lệ tái phát của chứng hưng cảm rất cao, đặc biệt là dưới tình huống không uống thuốc khống chế như Tùy Hầu Ngọc.
Một mình hắn ngồi trên ghế trong phòng thay đồ, bức bối đến độ vò đầu bứt tóc.
Hắn đúng là trong đầu có cứt, sao có thể nói mấy lời lung tung vớ vẩn đó được chứ?
Cho dù một ngày nào đó Tùy Hầu Ngọc có yêu đương thật đi nữa, thật sự rời đội nghiêm túc học tập chuẩn bị cho cuộc chiến thi đại học, hắn cũng đâu có tư cách gì đi quản.
Hắn và Tùy Hầu Ngọc nhiều lắm cũng chỉ coi như bạn bè, quản nhiều thế là hắn vượt quá giới hạn rồi.
Càng nghĩ càng thấy hối hận, bực bội đến mức hận không thể gào to vài tiếng.
Tang Hiến vốn đã rời đi đột nhiên quay trở lại, bước vào nói với hắn: “Tao hỏi Nhiễm Thuật rồi, Tùy Hầu Ngọc bên kia đã đỡ hơn nhiều rồi.”
“Ờ…” Hầu Mạch thở phào nhẹ nhõm.
“Tao cảm thấy Tùy Hầu Ngọc cũng rất để ý mày, hơn nữa đối với cái cô Ngải Mộng Điềm kia có vẻ cũng đâu có gì, mày không cần lo quá thế.”
Hầu Mạch gật đầu: “Ừ.”
Tang Hiến nhìn Hầu Mạch chán nản đến mức gần như sụp đổ, do dự một lúc rồi vẫn nói ra: “Có lẽ Tùy Hầu Ngọc không quá thẳng, cũng có chút hứng thú với mày. Hơn nữa, cậu ấy rất để ý sự tồn tại của tao, như kiểu ăn giấm ấy, cũng không phải mày hoàn toàn không có cơ hội đâu.”
Hầu Mạch nghe vậy lập tức lắc đầu phủ nhận: “Thời gian tao ở chung với cậu ấy rất dài, tao biết cậu ấy thẳng thật. Rất nhiều việc cậu ấy làm đều thẳng muốn chết, thậm chí không cảm thấy phải kiêng dè gì khi ở cạnh tao. Nếu cậu ấy thật sự có hứng thú với tao thì đôi khi làm ra mấy chuyện chẳng khác nào đang quyến rũ tao vậy. Sao có thể được, Ngọc ca là một nam sinh đơn thuần như thế…”
“Tao ở ngoài cuộc tỉnh táo, có thể để ý thấy một số chi tiết mà mày không để ý đến. Vì mày thích cậu ấy nên mới cảm thấy không phải…” Tang Hiến còn muốn tiếp tục khuyên.
Hầu Mạch lắc đầu: “Tao biết mày đang an ủi, nhưng tao biết rõ người không đúng là tao. Tao biết rõ không có khả năng mà vẫn thích cậu ấy, bây giờ nghĩ đến chuyện cậu ấy có thể yêu đương với người khác là tim tao muốn nổ tung luôn. Tao không muốn có quan hệ quá tốt với một người, tao sợ một ngày nào đó người ấy lại đột ngột rời bỏ tao… Nhưng giờ tao phát hiện ra, thật ra để ý một người, luôn có thể nhìn thấy người ấy, nhưng người ấy lại không thuộc về tao cũng làm cho người ta cảm thấy khó chịu y như vậy.”
Sau khi Tang Hiến im lặng một lúc lâu đột nhiên xin lỗi: “Xin lỗi.”
Hầu Mạch không hiểu, quay đầu nhìn về Tang Hiến, hỏi: “Vì sao mày phải xin lỗi?”
“Là tao khiến cho mày nhạy cảm bất an đến nỗi này, xin lỗi… Tại tao, mày mệt mỏi lắm đúng không?”
Tang Hiến nhìn thẳng hắn, tay hơi run lên.
Một lúc sau, Tang Hiến bắt đầu suy sụp rơi nước mắt, khóc một cách không tự chủ, không thể khống chế được.
Hầu Mạch chạy vội đến, hỏi: “Mày mang theo thuốc không?”
Tang Hiến thật thà lắc đầu.
“Trong phòng ngủ có không?”
Tang Hiến lại lắc đầu.
Để có thể tham gia thi đấu, hắn đã ngừng dùng thuốc rất lâu rồi.
Hầu Mạch không ngờ tới sự việc sẽ thành ra thế này, vội vàng gửi tin nhắn bằng giọng nói cho chú Tang, nhờ họ đưa xe đến đón người.
Buông điện thoại xuống, Hầu Mạch thở dài: “Làm sao đây, tâm sự hết với mày thì lúc nào cũng làm mày kích động… Người khác đều khuyên tao thoát ra đi, đúng ra thì mày mới càng cần phải thoát ra đó ha? Tao không hận mọi người tí nào nữa rồi…”