– Bọn chúng đi về hướng nào?
Giải Hồng Trần nghĩ một hồi lâu, trong mắt chợt lóe lên một tia điên dại. Đúng là ông trời rủ lòng thương, tên phế vật đó lại rời khỏi Lăng Tiêu Các đúng lúc này. Nếu ở bên ngoài giết được hắn, vậy vừa hay giải được mối hận trong lòng ta!
– Không biết chúng đi đâu, nhưng xem ra là sắp đi xa, vì chúng vừa mua hai con ngựa ở Ô Mai Trấn!
– Đi xa à?
Giải Hồng Trần nhíu mày,
– Tốt tốt tốt, tốt quá rồi.
Liên tiếp nói mấy chữ “tốt”, Giải Hồng Trần chợt quay đầu lại, sắc mặt dữ tợn:
– Tìm vài huynh đệ đáng tin cậy, thực lực ít nhất phải là Ly Hợp cảnh, đi cùng ta một chuyến.
– Sư huynh, huynh muốn làm gì?
– Ha ha, ta muốn làm gì chả phải rõ ràng rồi sao? Còn hỏi cái gì.
Khuôn mặt Giải Hồng Trần cong cớn. Lần này y muốn đuổi theo diệt gọn tên tình địch Dương Khai. Hạ Ngưng Thường đi cùng cũng không thể bỏ qua, ngộ nhỡ để lộ tin gì thì chết chắc.
– Sư huynh, thế này không ổn đâu.
Tên đệ tử Chấp Pháp Đường có vẻ hơi hoang mang. Tuy y không coi Dương Khai ra gì, chỉ là một tên đệ tử thí luyện Khai Nguyên cảnh, chết ở bên ngoài cũng chẳng ai quan tâm. Song, Hạ Ngưng Thường của Ám Đường thì khác, căn nguyên của nàng không ai biết rõ, nhưng đã đạt đến Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, chắc chắn cũng không phải hạng vừa. Nếu nàng chết, Các sẽ truy xét cho ra, các huynh đệ tham gia động thủ e là không thể thoát tội.
– Bảo ngươi làm thì cứ làm đi, nhiều lời làm gì?
Giải Hồng Trần mất kiên nhẫn,
– Muốn ta phải đích thân đi tìm người sao?
Lòng đố kỵ điên cuồng đã khiến Giải Hồng Trần mất hết lý trí, trong đầu y giờ chỉ có duy nhất một ý nghĩ giết chết Dương Khai.
– Sư huynh, kể từ chuyện lần trước, Đại trưởng lão đã ra nghiêm lệnh, thời gian này không ai được chạm đến Dương Khai, không lẽ huynh quên rồi?
Bị y nhắc nhở, Giải Hồng Trần mới chợt tỉnh người. Phải rồi, lần trước Đại trưởng lão đột nhiên truyền lệnh, trong thời gian này, không ai được đến gây sự với Dương Khai. Chỉ có điều, chỉ lệnh này khiến ai cũng lấy làm lạ, Giải Hồng Trần cũng không để tâm gì mấy.
Tuy nhiên, cơ hội tốt như vậy, không lẽ lại bỏ qua sao? Lần này không giết Dương Khai, lại phải đợi đến khi nào? Ngộ nhỡ sau này hắn trốn mãi trong tông môn, không chịu ra ngoài thì làm sao?
Chính lúc không cam lòng này, tên đệ tử Chấp Pháp Đường hình như nghĩ ra gì đó, bèn cười gian:
– Giải sư huynh, chúng ta không thể động thủ, nhưng kẻ các thì có thể, kẻ muốn lấy mạng hắn nhiều vô số kể mà.
– Nghĩa là sao?
Giải Hồng Trần nheo mắt hỏi.
Tên đó nói:
– Nghe đâu tôn tử của Phó bang chủ Long Tại Thiên của Huyết Chiến Bang, Long Huy, cả tháng này liên tục dò thám tin tức của Dương Khai.
Long Tại Thiên, Giải Hồng Trần dĩ nhiên là biết. Lão là nhân vật có máu mặt trong Huyết Chiến Bang, công lực của lão cũng ở mức Thần Du cảnh. Tôn tử của lão thì lại không có gì xuất chúng, năm nay mới ở mức Khí Động cảnh thôi thì phải.
– Hả?
Giải Hồng Trần mơ hồ,
– Long Huy dò thám hắn làm gì?
Tên này lộ vẻ mặt ám muội:
– Hình như có liên quan đến ả yêu nữ Hồ Mị Nhi. Long Huy theo đuổi Hồ Mị Nhi đã lâu, muốn độc chiếm ả về với mình, nhưng quan hệ giữa Dương Khai và Hồ Mị Nhi lại úp úp mở mở. Long Huy nói, ngày nào đó y sẽ giết chết Dương Khai,cho hắn biết được kết cục của kẻ dám tranh giành nữ nhân của y!
– Hồ Mị Nhi!
Trước mắt Giải Hồng Trần hiện ra hình ảnh một thiếu nữ ngực đầy mông căng, thần thái quyến rũ, hơi thở bỗng chốc trở nên nặng nề.
Ả yêu nữ này rất giỏi trêu ghẹo lòng người. Các đệ tử trẻ tuổi của ba phái gần như đều biết tiếng, Giải Hồng Trần cũng từng có duyên gặp qua một lần.
– Tên phế vật đó quả nhiên chẳng phải hạng đàng hoàng, dám qua lại với con yêu nữ này!
Giải Hồng Trần lòng thì ghen tức, miệng lại đanh thép mắng nhiếc.
Suy nghĩ một lúc, y lại hồ nghi:
– Không đúng, ngươi nghe được mấy tin này ở đâu mà tường tận đến vậy?
Cho dù Long Huy muốn lấy mạng Dương Khai, nhưng cũng không thể gióng trống khua chiêng như vậy, làm như thế há chẳng phải đánh rắn động cỏ sao? Nếu Dương Khai nghe được, hắn làm gì có gan rời khỏi Lăng Tiêu Các? Nếu Long Huy đầu óc không có vấn đề, thì đời nào lại đi tuyên cáo như vậy.
Tên đó ngượng ngùng, ấp úng không thôi, không biết phải trả lời như thế nào.
– Nói!
Giải Hồng Trần lạnh mặt.
– Dạ!
Tên này bất đắc dĩ đành nói ra:
– Vài ngày trước, lúc đệ ở Xuân Phong Tế Vũ Lâu ở Ô Mai Trấn… uống rượu, vừa hay Long Huy cũng ở phòng bên cạnh, đệ nghe y nói với nữ tử trong phòng.
– Xuân Phong Tế Vũ Lâu!
Giải Hồng Trần nhìn tên sư đệ một cái không thiện cảm. Nơi đó là thanh lâu ở Ô Mai Trấn, y đến đó làm gì thì không cần hỏi nữa, tất nhiên không chỉ có uống rượu rồi.
Tên này lại nói:
– Giải sư huynh, nếu Long Huy biết được tin này, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho Dương Khai. Chúng ta không cần phải ra tay, huống hồ, Long Huy bản tính háo sắc, nếu cho y biết, đi cùng Dương Khai còn có một mỹ nữ tuyệt sắc, huynh nói xem y sẽ làm gì?
Giải Hồng Trần sáng mắt, cười u ám:
– Diệu kế!
Chiêu mượn dao giết người này quả là không tồi, trầm ngâm một lúc, Giải Hồng Trần đánh nhịp, nói:
– Nếu Long Huy đã muốn tìm hắn, vậy thì truyền tin này đi đi, có điều việc này phải làm thật kín kẽ, tuyệt đối không được lộ ra sơ hở, không để cho y biết chúng ta là người truyền tin tức. Ngoài ra, nhất định phải nói cho Long Huy biết, nữ tử đi cùng Dương Khai có công lực Ly Hợp cảnh đỉnh phong, để y khỏi “trộm gà không được lại mất toi vốc thóc”.
– Vâng!
Tên này nhận lệnh xong vội vàng đi ra.
Dương Khai, lần này xem ngươi có chết hay không. Chỉ là…có hơi đáng tiếc cho Hạ Ngưng Thường. Nữ tử này thường ngày luôn che mặt, tuy chưa thấy rõ gương mặt nàng, nhưng Giải Hồng Trần cơ hồ có thể khẳng định, đó là một tuyệt sắc giai nhân!
Một nữ tử như vậy nếu rơi vào tay Long Huy sẽ dẫn đến kết cục gì thì không cần nghĩ nữa! Thoáng chốc, Giải Hồng Trần bỗng nhiên cảm thấy ngưỡng mộ Long Huy.
Phía Chấp Pháp Đường của Lăng Tiêu Các rục rịch manh động, ở một nơi nào đó của Ô Mai Trấn cũng có kẻ đang âm mưu làm loạn.
Ngay sau khi Dương Khai và Hạ Ngưng Thường cưỡi ngựa đi khỏi không lâu, một đám người đột nhiên bước ra khỏi chỗ tối, tên cầm đầu sắc mặt lạnh tanh, nhìn găm vào bóng lưng Dương Khai mà nói:
– Nhìn rõ chưa, tên đó chính là Dương Khai?
– Chắc chắn là hắn thưa Nộ Lãng sư huynh. Lần trước chúng đệ đã bị hắn đánh cho một trận, sau đó Thành Thiếu Phong sư huynh đã đến tìm Nộ Đào sư huynh, bảo là tìm cơ hội để trả thù, nhưng từ sau lần đi chợ Hắc Phong đó, không thấy hai người họ trở về nữa.
Nộ Lãng mặt đầy nét u ám, vung tay nói:
– Đi mua vài con ngựa, chúng ta đuổi theo! Ta cần phải biết rốt cuộc đệ đệ còn sống hay đã chết, đang ở nơi nào!
Nộ Đào cùng Thành Thiếu Phong đã mất tích hơn một tháng, Nộ Lãng đi tìm khắp nơi vẫn không thấy, thăm dò xung quanh thì mới dò ra được cái tên Dương Khai.
Sự tình rốt cuộc như thế nào, phải đuổi theo hỏi tên Dương Khai đó cho ra nhẽ. Nếu có liên quan đến hắn, vậy thì kẻ làm ca ca như Nộ Lãng ắt sẽ báo thù cho đệ đệ.