Long Thanh Y nghiến răng, bấy giờ cũng không còn quản nhiều như thế được nữa, bèn vung tay khóa mỏ hai huynh đệ Long Tiêu, Long Diệp lại không cho nói nữa.
Nàng ta thực sự không thể hiểu được hai thằng này ăn cái gì để lớn mà đầu óc lại kém phát triển đến thế.
Long Thanh Y nàng đường đường là cường giả đã vào Vụ Hải, nói chuyện với tên “phàm nhân” này còn phải tất cung tất kính, thế mà Long Tiêu Long Diệp lại không lắc não nghĩ thử xem nguyên cớ vì sao.
“Chả có nhẽ hai tên này nghĩ ta đây không có tôn nghiêm, gặp ai cũng nhịn?”
Long Thanh Y càng nghĩ càng thấy có khả năng, không khỏi lấy làm tức giận.
Nào ngờ hai tên Long Tiêu, Long Diệp quả thực chính là cái loại nghé non mới đẻ không sợ cọp, điếc chưa biết sợ súng. Chỉ thấy hai tên này đột nhiên phóng người, móng vuốt vươn tới cào về phía đỉnh đầu Nguyễn Đông Thanh.
Long Thanh Y giật mình, vội vàng vung tay, nhưng giữa chừng lại nghĩ:
“Nếu lợi dụng hai tên này thăm dò Bích Mặc tiên sinh thì sao?”
Lập tức, nàng bác bỏ ý nghĩ này, thầm nghĩ mục đích lần này chủ yếu vẫn là giành trước tộc Thanh Tước một bước, đạt thành hữu nghị với vị Bích Mặc tiên sinh này.
Không thể quá bất kính được.
Thế nhưng, chỉ do dự trong thoáng chốc, lúc định thần lại muốn ra tay thì đã chậm mất nửa nhịp.
Lúc này, chỉ thấy bàn tay của Long Tiêu đã chuẩn bị vồ trúng trán của Nguyễn Đông Thanh. Mắt thấy, Bích Mặc tiên sinh chuẩn bị bị trúng chiêu, thì bỗng nhiên trong phòng có ánh sáng vàng kim phóng ra bốn phía:
“Hỗn xược!”
Một tiếng quát kinh thiên cất lên, lập tức khiến Long Thanh Y bủn rủn cả chân tay, ngã phịch khỏi ghế ngồi. Giọng nói đáng sợ kia đã ăn sâu vào ký ức, cho dù nàng muốn quên cũng không sao quên nổi, đến ngày nay thỉnh thoảng vẫn còn nghe thấy trong cơn mơ, khiến nàng tỉnh giấc giữa đêm vì ác mộng.
“Võ… Võ Hoàng!”
Năm xưa, Long Thanh Y cầm quân đánh phá các vùng ven biển Phong Bạo, lập được vô vàn công lao cho Long tộc. Nàng lại là người chủ trương phối hợp với Sát Thần Nghiêm Hàn, đánh theo thế gọng kìm kẹp Đại Việt vào giữa.
Lúc đến hội quân…
Chỉ thấy Lý Huyền Thiên một người đứng giữa đồng thây núi xác, đầu của Huyền Giáp vệ chất bên cạnh hắn thành một cái gò cao đến sáu trượng.
Nếu Nghiêm Hàn dùng ba vạn quân càn quét năm nước.
Thì Lý Huyền Thiên dùng sức một người đánh bạt cả Huyền Giáp Vệ.
Hôm đó, Võ Hoàng một người trấn giữ lối vào Hoàng Liên sơn đạo, mặc cho sát thần Nghiêm Hàn dùng sức ngàn người, lấy tính mạng Huyền Giáp vệ làm cái giá cũng không cách nào qua được.
Cũng hôm đó…
Lý Huyền Thiên trở thành bóng ma sợ hãi không cách nào phai nhòa với Long Thanh Y.
Hai tên Long Tiêu, Long Diệp tức thì giống như hai miếng giẻ rách, văng ngược ra sau dính cả vào tường. Bấy giờ cả hai thất khiếu đổ máu ròng ròng, trên người cơ hồ chỉ trừ những nơi yếu hại, còn đâu không có một cái xương nào lành lặn.
Long Tiêu, Long Diệp trượt xuống từ trên tường, ngã trong vũng máu, tay chân vặn xoắn như bánh quẩy.
Hư ảnh Lý Huyền Thiên hừ lạnh một cái, sau đó hóa thành một tấm lệnh bài, từ từ rơi vào lòng bàn tay Bích Mặc tiên sinh.
oOo
Nguyễn Đông Thanh cả kinh nhìn tình cảnh thê thảm của hai tên thiếu niên, lại ngó tấm lệnh bài đang cầm trên tay. Nếu gã nhớ không nhầm, thì lúc ở Tây An, Lý Huyền Thiên đã đưa thứ này cho hắn, còn nói sử dụng lệnh bài thì có thể điều động binh mã một thành.
Thế nhưng, không ngờ lệnh bài còn có tác dụng hộ chủ.
Tuy Nguyễn Đông Thanh chẳng rõ vì sao Lý Huyền Thiên lại cẩn thận đến thế, song hắn cũng không phàn nàn câu nào, bởi tấm lệnh bài vừa cứu hắn một mạng.
“Long cô nương, chẳng nhẽ đây là đạo làm khách của Long tộc các cô hay sao?”
Gã nhìn về phía Long Thanh Y, thấp giọng chất vấn.
“Tiên sinh, chuyện này là lỗi của Long tộc chúng ta quản giáo không nghiêm, ngày khác Thanh Y sẽ đến tận nơi bái phỏng tạ tội. Bây giờ cứu người quan trọng, vẫn mong tiên sinh lượng thứ.”
Trán Long Thanh Y túa mồ hôi lạnh, bàn tay vội vàng lấy đan dược trị thương ra, cạy miệng Long Diệp, Long Tiêu thảy từng hoàn thuốc vào. Kế đó, nàng ta đánh ngất cả hai tên thiếu niên, cố gắng vặn lại tay của bọn chúng trở lại đúng với trạng thái bình thường, kế băng bó lại cẩn thận.
Làm xong đâu đấy, cô nàng mới thở dài một hơi, nói:
“Tiên sinh nể tình đến gặp tiểu nữ mà lại bị kinh động đến thế, quả thực là tiểu nữ tắc trách. Long Thanh Y thay hai vị thiếu chủ cúi đầu tạ lỗi với tiên sinh, xin tiên sinh giơ cao đánh khẽ.”
“Oan có đầu nợ có chủ, đã làm sai thì phải chịu, sao có thể để người khác làm thay được?”
Nguyễn Đông Thanh cau mày, nói.
Trước đây, khi còn sống ở địa cầu, hắn ghét nhất là cái kiểu lấy thực tập sinh, cộng tác viên, thậm chí là nhân viên ra làm bia đỡ đạn mỗi khi công ty gặp phải khủng hoảng.
Hành động nhận sai thay của Long Thanh Y khiến gã bất giác nhớ đến chuyện này.
Thế là càng thêm bất mãn và khó chịu.
Vốn là, sau khi hai tên thiếu niên bị lệnh bài của Võ Hoàng đánh cho mất nửa cái mạng, Nguyễn Đông Thanh cũng không có ý định truy cứu đến cùng nữa.
Song… chính thái độ và hành động của Long Thanh Y khiến hắn thay đổi chủ ý.
“Thế nhưng… thưa tiên sinh, hiện tại hai vị công tử thân mang trọng thương, không tiện hành động…”
“Thế thì chờ bọn chúng lành lại.”
Nguyễn Đông Thanh hừ lạnh một tiếng, lại đứng lên, nói:
“Chuyện thi thể của hầu gia, tại hạ sẽ cho người trả lại tận nơi. Đông Thanh còn có công vụ trên người, xin thứ lỗi không tiện ở lâu.”
“Tiên sinh đã nói vậy, tiểu nữ không dám không tuân. Chờ cho hai vị thiếu gia hồi phục, tiểu nữ sẽ đích thân dẫn họ đến Lão Thụ cổ viện tạ tội với tiên sinh.”
Long Thanh Y lắc đầu, đứng dậy tiễn chân Bích Mặc tiên sinh ra đến tận cửa.
Vừa bước đi, nàng vừa nghĩ thầm:
“Người xưa có câu thánh nhân không thể nhục, quả thực là không sai. Xem ra Bích Mặc tiên sinh tuy giả làm phàm nhân, song cũng không phải quả hồng mềm mặc người khi dễ.”
8/3 này sẽ đăng tổng cộng 11 chương, coi như quà của nhóm tác cho các độc giả nữ và bơm máu, cổ vũ tinh thần cho các bạn đọc là đấng mày râu đi mua quà cho các chị các mẹ!