“Có bà ở bên, em thật sự rất có cảm giác an toàn. Mẹ em thường hay nói một câu, con người tồn tại chính là sức mạnh, không cần phải nhìn sắc mặt người khác. Cũng vì tính cách ấy mà bà bị nhiều người ghét, sau đó bà mất, để lại tình hình hỗn loạn, ngày nào cũng có người tới nhà quấy rối bố và em, còn có người ôm đứa bé tới bảo bố em nuôi, nói mẹ em đã chết rồi, hạng mục công trình phải ngừng, chồng cô ấy không lấy được tiền lương, con nhỏ không có sữa uống. Tại vì lúc mẹ em còn sống đã giúp đỡ họ mấy lần, lấy tiền lương của mình để trả trước tiền lương cho công nhân. Sau đó bọn họ bám lấy bố con em. Cũng vào lúc đó, em cảm thấy cảm xúc chính là thứ vô dụng nhất của con người, anh đồng cảm với họ, họ sẽ không biết ơn. Sau khi tức giận xong em còn phải làm bài tập, chẳng thà đi làm bài tập luôn.”
Bà Lâm Thu Điệp có chút chủ nghĩa anh hùng cá nhân, khi xảy ra vấn đề gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ này, bà cũng thường xuyên bị người ta cắm ngược lại một đao, nhưng bà vẫn cứ làm theo ý mình, chuyện nên làm vẫn sẽ làm, bà không phải là người để ý tới chuyện đền ơn, bị đánh cho ngập đầu vẫn không mất đi lòng nhiệt huyết.
Trần Lộ Chu đột nhiên thấu hiểu tại sao trước kia cô lại muốn đến gần mình, cũng hiểu vì sao sau khi thấy mẹ cậu, Từ Chi liền khẳng định đó không phải là mẹ cô.
Lâm Thu Điệp và Liên Huệ hoàn toàn là hai người khác nhau, ngoại trừ có giọng nói giống nhau ra thì con người Liên Huệ cẩn thận, dịu dàng như nước, nhưng bà luôn chỉ sống vì mình. Cho dù chỉnh sửa thành một người khác, tính cách cũng không thể thay đổi lớn như thế.
Trần Lộ Chu cúi đầu, sắc mặt ngưng trọng suy nghĩ một lát, trở tay nặn tuyết nói: “Nói như thế này hơi khó hiểu, nhưng anh cảm thấy thứ mà em thiếu chính là cảm xúc, thật ra cảm xúc chính là thứ mà các nhà thiết kế tốn nhiều nhất trên tác phẩm. Người đa sầu đa cảm có thể hiểu rõ khía cạnh này hơn, đây cũng chính là năng lực phân tích thấu hiểu. Về mặt này, Chu Ngưỡng Khởi rất có quyền lên tiếng, có những lúc cậu ta nhìn thấy hai cái cây, cậu ta còn có thể thấy buồn thay cái cây bị hói.”
Từ Chi nhìn thẳng vào mắt cậu, hiển nhiên là không hiểu.
Cậu bật cười: “Sau này anh sẽ nói cho em biết cậu ta tìm cảm hứng như thế nào, nhưng mà cảm xúc tích tụ lâu ngày cũng giống như quả cầu tuyết này, sẽ càng lớn hơn. Một ngày nào đó nếu xảy ra chuyện, em không thể nào vẫn bỏ mặc cảm xúc.”
Trần Lộ Chu yên lặng giơ quả cầu tuyết trong tay lên.
To khủng khiếp, Từ Chi khiếp sợ: “Anh làm một quả địa cầu?”
Trần Lộ Chu cười hỏi cô: “Chơi ném tuyết không?”
“Anh muốn giết em ư?”
“Anh đâu nỡ.”
Nói là nói vậy, nhưng ánh mắt vẫn không có ý tốt. Không hiểu sao Từ Chi lại nhớ tới cảnh tượng sáng nay hai người nằm trên giường, trong lòng đột nhiên nóng bỏng, tim đập thình thịch.
Cảm giác đó rất khó tả. Rất trướng.
Nhưng mà vừa dứt lời, Trần Lộ Chu bỗng cảm thấy cổ lạnh lẽo, một quả cầu tuyết không biết từ đâu bay tới xẹt qua tai cậu, đập thẳng vào trán Từ Chi. Trần Lộ Chu theo thói quen bảo vệ đầu của cô, lấy cánh tay che chắn. Quả cầu tuyết rơi xuống vai Từ Chi, rơi trên người cô giống như một quả bom vỡ vụn, từng hạt tuyết đổ ào ào xuống, tan tác dính trên người.
Trần Lộ Chu vừa phủi tuyết trên người giúp cô vừa sốt ruột quay đầu nhìn, quả nhiên thấy tên thủ phạm Lý Khoa đang đứng ở bên cạnh bồn hoa, trên mặt nở nụ cười xin lỗi, sợ Trần Lộ Chu tính sổ với mình: “…. Ném trượt, Từ Chi không sao chứ?”
Trần Lộ Chu ừ một tiếng, ngoắc tay với cậu ta: “Không sao, cậu tới đây.”
Lý Khoa muốn đi tới hỏi cậu có đến thư viện không, đi được nửa đường thì bỗng thấy quả địa cầu trong tay Trần Lộ Chu, mắng một câu chửi thề rồi quay đầu bỏ chạy.
Con chó Trần Lộ Chu vẫn còn đứng đó bình tĩnh chỉ huy bạn gái của mình: “Ném cậu ta.”
Lý Khoa: “Cậu có biết xấu hổ không vậy, xét về thể tích thì thứ này trái luật rồi.”
Trần Lộ Chu còn ăn cướp trắng trợn nói: “Cậu chạy chậm thôi, cô ấy không đuổi kịp.”
Lý Khoa vừa chạy vừa quay đầu lại: “Tôi bị ốm.”
Trần Lộ Chu vui vẻ thoải mái tựa vào gốc cây, cười sảng khoái, nhắc nhở cậu ta: “Khoa Khoa, chậm thôi, đằng sau có núi tuyết.”
Lý Khoa thấy Từ Chi không đuổi kịp mình, còn cố ý đi lùi lại hai bước, “Mẹ nó có ma mới tin cậu…”
“Bụp…” Một tiếng vang lớn, trượt chân, bỗng nhiên người ngã vào trong đống tuyết, “Đệt, Trần Lộ Chu cậu….”
Có người bạn quen biết đi từ ký túc xá ra, không nhịn được cười trêu chọc, “Thủ khoa Lý ơi, đừng tìm ngược nữa! Lộ Thảo có tận hai người!”
“Lộ Thảo còn biết bảo vệ.”
“Nếu Từ Chi là bạn gái của tôi, vì quái gì mà lại không bảo vệ.”
“Tôi cũng muốn chơi ném tuyết với bạn gái.”
“Đừng nghĩ nữa, cậu có thể chơi ném tuyết với Anhxtanh, người ta cũng không tìm được bạn gái để chơi ném tuyết.”
“Má.”
Có người khơi mào, ngày càng có người chơi ném tuyết, những bông tuyết mềm mại bay lả tả trong không trung, trắng xóa một vùng, không nhìn rõ mặt ai với ai. Có những người đi ngang qua ném hai quả không chút thương tiếc, khắp nơi tràn ngập tiếng cười đùa rượt đuổi, âm thanh hỗn loạn.
Bên ngoài ầm ĩ vang trời, người ở bên trong phòng ngủ cũng không nhịn được mặc quần áo đi xuống, “Đang làm gì thế?”
“Nhóm Trần Lộ Chu Lý Khoa đang ở bên ngoài chơi ném tuyết, chơi ném tuyết đi.”
Sức hút quá lớn. Sở dĩ tuổi trẻ là vì tuổi trẻ, bởi vì trên người họ luôn có một sức mạnh hành động và sức hấp dẫn “Ngồi mà nói suông không bằng hãy đứng dậy mà làm”, nghĩ đến thì cứ làm, quan tâm đúng sai làm gì, đây là chủ nghĩa lý tưởng của thiếu niên, cũng là thơ rượu nhân lúc tuổi hoa [1] của thiếu niên.
[1] Thơ rượu nhân lúc tuổi hoa: một câu thơ trích trong bài thơ Vọng Giang Nam – Siêu Nhiên Đài Tác.Trần Lộ Chu là thiếu niên như vậy, Lý Khoa cũng vậy, Từ Chi lại càng vậy, tất cả những người ở đây đều là thiếu niên như thế.
Thiếu niên mười tám, mười chín tuổi đều vậy.
Từ Chi nghĩ thầm, may mà có cậu ở đây.
Trần Lộ Chu thở dài, bước tới kéo cậu ta ra, “Tôi đã nhắc nhở cậu rồi.”
Lý Khoa ngã vào trong cái hố, bị mắc kẹt bên trong, yên tâm đưa tay cho cậu.
Trần Lộ Chu: “Từ Chi, ném cậu ta.”
“……”
Lý Khoa theo bản năng muốn vùng vẫy, nhưng không thể thoát khỏi, con chó này mạnh gớm, “…. Đệt, Trần Lộ Chu cậu có phải là người không?”
Con người Trần Lộ Chu chính là như vậy, bản thân chịu thiệt thì không sao, nhưng nếu người bên cạnh cậu chịu tổn thất, cậu nhất định sẽ ăn miếng trả miếng. Trước kia Lý Khoa đã từng thấy cậu bảo vệ em trai như thế nào.
Nhưng quả cầu tuyết bự chà bá không rơi xuống như trong dự đoán.
Lý Khoa hoang mang nhìn Từ Chi đang ôm quả cầu tuyết đứng một bên, Trần Lộ Chu túm chặt lấy tay cậu ta, không thể nhịn được nữa, đang tính nói, fuck, hai người có thể dứt khoát với tôi được không.
Từ Chi vẫn không nhúc nhích, nghiêm trang nhìn Trần Lộ Chu nói: “Tại sao anh gọi cậu ta là Khoa Khoa, còn gọi em là Từ Chi?”
Trần Lộ Chu: “…..”
Lý Khoa: “………..”Tác giả có chuyện muốn nói:
1. Để tôi nói công khai như thế này, năm nay tôi đã mổ hai lần, thực sự cơ thể tôi không được tốt lắm, uống thuốc liên tục, sau khi uống thuốc thì mọi mặt tinh thần đều không phấn chấn. Cho nên truyện sẽ viết chậm hơn trước, thật ra bây giờ mỗi ngày tôi đều dành bảy tám tiếng đồng hồ ngồi trước máy tính, vì có những lúc một cuộc hội thoại tôi mất cả tiếng đồng hồ để suy nghĩ rất lâu. Lần này sau khi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ đề nghị tôi nên nghỉ ngơi một tháng, trước mắt tôi cập nhật truyện như thế đã là giới hạn cao nhất rồi. Để không kết thúc vội vàng, mỗi ngày tôi chỉ viết được ba bốn ngàn chữ để đảm bảo rằng một số cảm xúc và bầu không khí có thể được duy trì. Nếu thật sự không chờ được thì mọi người có thể chờ viết xong rồi hãy đọc, không sao đâu, cũng rất xin lỗi với mọi người.
2. Bộ này chắc chắn sẽ không kết thúc vội vàng, bây giờ là câu chuyện tình yêu thường ngày, cộng thêm vài điềm báo nhỏ bị che giấu trước đó để từ từ kết thúc.
Tác giả có viết thêm mấy dòng nữa nhưng thôi mình sẽ tóm tắt cho nhanh:
Tác giả cảm ơn tới những người đã thích bộ truyện này, gửi lời xin lỗi tới mọi người vì đã khiến mọi người chờ lâu và mong mọi người không cãi nhau vì nội dung truyện. Tác giả sẽ tiếp thu những ý kiến hợp lý, nhưng chắc chắn sẽ kết thúc bộ truyện theo cách riêng của mình, vì sức khỏe nên tác giả không thể cập nhật truyện thường xuyên được. Mong mọi người hãy thông cảm.
Tác giả viết bộ này từ 03.08.2021 đến 26.12.2021, là hết 5 tháng. Thường thì các tác giả khác viết một bộ truyện chỉ mất ba đến bốn tháng thôi, vì họ đăng chương liên tục ý, ngày nào cũng đăng. Còn Thỏ bị bệnh nên có lần đã nghỉ mất một tháng.
Mong sao Thỏ sớm khỏe lại, nhớ Thỏ nhiều lắm:3
Mà tác giả còn nói thêm, vì bây giờ Tấn Giang có nhiều hạn chế, bao gồm cả khía cạnh tư tưởng nên tác giả vẫn viết đây là truyện thuần thanh xuân vườn trường, tức là sẽ không viết nhiều về quá trình tương lai nam nữ chính làm nghề gì, ra đời sống như thế nào, các chuyện nơi công sở các thứ vân vân mây mây.