——
Từ thôn lái xe về nhà gần hai tiếng, Đường Cửu mơ màng ngủ một giấc, trong lúc mông lung cảm thấy xe dừng lại, sau đó trán bị gõ một cái không nặng không nhẹ: “Xuống xe.”
Đường Cửu mở mắt ra mới phát hiện Lục Tự Minh đã xuống trước, trên người mình đắp một chiếc áo khoác đen. Trong lòng hắn ấm áp lạ thường, ôm áo vào ngực rồi vội vàng đi theo.
Lục Tự Minh mở cửa bật đèn thay giày, Đường Cửu thấy ánh mắt y bình thản như thường lệ thì cứ tưởng hai tiếng trôi qua đối phương đã hết giận, thế là treo áo lên móc rồi lại cười hì hì xáp tới: “Chú út hết giận chưa? Cháu biết chú lo cho cháu nhưng cháu vẫn ổn mà! Cháu đâu có ngốc, từ đầu đã nhìn ra lão Phó Đại Cương kia có ý đồ xấu rồi! Chú không thấy cháu để sẵn điện thoại quay video làm bằng chứng sao, thật ra cháu lanh trí lắm đó……”
Rốt cuộc Lục Tự Minh có phản ứng.
“Lanh trí?” Nam nhân quay lại gằn từng chữ, “Vậy chú hỏi cháu một câu, cháu chỉ lo giữ lại chứng cứ nhưng có nghĩ đến những khả năng khác không?”
“Nếu trên người gã đàn ông kia mang theo hung khí thì sao? Nếu hắn dùng thuốc mê hoặc thủ đoạn bỉ ổi khác thì sao? Nếu cánh cửa kia khóa chặt hơn không ai vào được thì sao!?”
Đường Cửu choáng váng.
Hắn…… Hắn thật sự không suy xét nhiều như vậy……
“Chú đúng là chiều hư cháu rồi.” Lục Tự Minh nghiến răng liếc hắn một cái rồi sầm mặt túm cổ tay hắn lôi lên lầu, đẩy mạnh cửa phòng ngủ ra.
“Chú út bình tĩnh lại đi…… Xúc động là ma quỷ…… Ui da!”
Hắn bị Lục Tự Minh quăng lên giường lớn, mặt đập vào nệm làm đầu óc choáng váng, vừa định bò dậy thì đã bị một bàn tay to đè xuống, sau đó chợt thấy cái mông mát lạnh vì quần bị thô bạo kéo xuống.
Đường Cửu kinh hãi: “Chú út muốn làm gì —— Á!!”
Một bàn tay chẳng chút lưu tình giáng mạnh lên mông trần của hắn, “Bốp!”
Cảm giác đau rát từ mông lan ra, Đường Cửu bàng hoàng trợn mắt, còn chưa kịp phản ứng thì trên mông lại bị đánh thêm cái nữa, “Bốp!”
Lục Tự Minh có vẻ tức giận thật sự, nhìn lực tay không nặng nhưng lại phát ra âm thanh vang dội. Đường Cửu bị đánh sững người, sau khi hoàn hồn mới thấy xấu hổ tột độ, cả mặt lẫn tai lập tức đỏ bừng, điên cuồng vặn mình giãy dụa: “Thả cháu ra!”
Lục Tự Minh mắt điếc tai ngơ, mạnh mẽ giữ chặt hai tay hắn trên đỉnh đầu, đầu gối kẹp chặt hai chân vùng vẫy loạn xạ của hắn rồi lạnh lùng đánh tiếp.
Dù bị đánh đau nhưng đây chỉ là phụ, cảm giác lớn nhất là nhục nhã. Trừ lúc bốn năm tuổi nghịch ngợm bị nếm mùi Thiết Sa Chưởng của cha mình thì bao năm qua Đường Cửu chưa từng bị ai cởi quần đè xuống giường đánh như vậy, vừa thẹn vừa tức, hai mắt đỏ ửng: “Cháu bảo chú đừng đánh nữa mà —— Lục Tự Minh!!”
Hắn tức đến hoa mắt chóng mặt, vừa điên cuồng giãy dụa vừa gọi thẳng tên nam nhân: “Lục Tự Minh cháu cảnh cáo chú! Chú còn đánh nữa thì cháu không nhận chú đâu đấy!”
“Cháu muốn đoạn tuyệt quan hệ chú cháu với chú!!”
“Lục Tự Minh chú điếc à cháu đang nói chuyện với chú đó!!”
Tiếng kêu gào uy hiếp ầm ĩ chẳng có chút tác dụng nào, trái lại còn bị nam nhân lãnh khốc vô tình trừng phạt nặng hơn, rốt cuộc Đường Cửu thức thời đổi sang chiêu khác, bắt đầu giả bộ khóc lóc xin tha vô cùng đáng thương:
“Huhuhu chú út cháu sai rồi xin chú đừng đánh nữa……”
“Chú út, cháu đau quá à, huhuhu chú không xót cháu sao, chẳng phải chú thương cháu nhất sao?”
“Huhuhu cái mông sắp nở hoa rồi! Còn đánh nữa sẽ bể mông đó huhuhuhuhu!!”
Lúc đầu chỉ là giả khóc nhưng dần dà ủy khuất trong lòng nương theo cảm giác đau rát trên mông đồng loạt xông tới làm nước mắt tuôn ra ào ạt, Đường Cửu mếu máo khóc lớn: “Chú dựa vào cái gì mà đánh cháu! Chú dựa vào cái gì mà quản cháu! Cha cháu cũng chưa bao giờ đánh cháu thế này đâu!”
Hắn càng nói càng tủi thân, nước mắt đầm đìa nhìn hết sức tội nghiệp. Lục Tự Minh khựng lại, rốt cuộc thu tay về rồi lật người hắn lại trên giường, một tay nâng eo hắn lên để cái mông đỏ rực khỏi đụng nệm giường, một tay lau khuôn mặt lấm lem nước mắt của hắn.
“Chú không có tư cách quản cháu à?”
Hai mắt Đường Cửu đỏ hoe, tức giận trừng y.
Thì vốn dĩ không có mà! Dù sao cũng đâu phải chú của Đường Cửu hắn!
Lục Tự Minh nhìn hắn hồi lâu rồi cúi đầu hôn nhẹ lên môi hắn một cái.
“Vậy nếu đổi thân phận khác thì có tư cách quản cháu đúng không?”