“Nhưng anh cảm thấy vợ của anh đang ghen đấy! “
“A… Đau” Lam Lam nhăn mặt ” Râu của anh làm em đau”.
Lục Diệp Bằng ngẩng đầu lên, đưa tay sờ cằm rồi thở dài lắc đầu.
“Chắc sau này râu anh còn mọc nhiều hơn như thế nữa!”
“Là sao? “
“Thì không phải có người luôn chọc tức anh sao…. Chắc sau này em cũng như Dịch Chung Linh cũng sẽ gọi chồng mình là chú hai cho xem”
Lục Diệp Bằng thở dài liền ngồi dậy rời khỏi người cô, anh đưa lưng lại với cô, hai tay chấp lại,ánh mắt tràn suy tư.
Nghe câu nói ấy của anh cô không biết nên vui hay nên buồn, nhưng thái độ của anh làm cho cô hơi hoài nghi. Rốt cuộc người đàn ông này đang toan tính chuyện gì trong đầu thế. Nhiều lúc cô không phân biệt đâu là lời nói thật của anh còn đâu là lời nói giả dối.
Bất chợt Lục Diệp Bằng xoay lại nhìn cô, rồi hỏi.
” Em từng làm ở đây khi nào?”
“Hả… “Lam Lam giựt mình lên.
Lục Diệp Bằng lập lại một lần nữa.
” Anh hỏi em làm ở đây từ khi nào? “
Lam Lam ngẩn người. Cô khẽ cắn môi.
“Em… “
” Tại sao em lại khó nói, có chuyện gì không muốn cho anh biết phải không? “
“Không phải….. ” Lam Lam vội vàng lắc đầu nhích người lại nắm lấy tay anh “Anh đừng suy nghĩ nhiều, em làm gì có chuyện giấu anh được chứ! “
Lam Lam cười tươi né tránh ánh mắt đa nghi của anh. Cô chỉ sợ anh biết nhiều, rồi lại nãy sinh nghi ngờ người con gái năm đó chính là cô. Lúc đó cô không biết phải tính sao nữa.
Cô muốn đợi tình cảm của anh thật sự đã dành cho cô, rồi cô sẽ nói hết tất cả cho anh nghe.
Cánh tay Lục Diệp Bằng bất ngờ xoay chuyển, anh dùng sức bế thẳng cô lên ngồi lên đùi anh.
” Vậy người đàn ông tên Can đó tại sao luôn nhìn em với ánh mắt tình cảm như thế, hai người chỉ đơn thuần là đồng nghiệp thôi sao? “
Lam Lam bất giác bị anh bế lên liền đưa tay lên ôm cổ anh. Đột ngột bị anh hỏi như vậy lại làm cho cô nhớ tới cách cư xử của anh đối với Can trong thang máy.
“Anh… Tại sao có thể nói chuyện với anh Can như thế, anh nói như vậy sẽ làm tổn thương đến anh ấy”.
” Thì sao…. Em đang xót hả” Lục Diệp Bằng nhíu mày.
Lam Lam mặc kệ sắc mặt anh có thay đổi, cô vẫn thái độ cau có với anh.
” Em cảm thấy lời nói của anh lúc nãy rất quá đáng… Em muốn anh phải xin lỗi anh ấy “
“Cái gì? “Lục Diệp Bằng không tin tai mình vừa nghe gì.
Tiếp theo đó là một giọng cười đầy sự chế giễu vang lên.
” Xin lỗi… Em muốn anh xin lỗi cái tên nhân viên thấp kém đó sao?… Lam Lam em có bị gì không? ” Anh vừa nói vừa lấy tay sỉ lên thái dương của cô.
“Lục Diệp Bằng….! ” Lam Lam nổi giận, bực bội quát lên.
Ánh mắt Lục Diệp Bằng tràn ngập sự giận dữ. Anh không một chút nương tay lạnh lùng đứng lên khiến cho Lam Lam từ trên đùi anh rơi xuống dưới đất.
“A…” Lam Lam kêu lên ngẩng đầu lên nhìn anh cô chuẩn bị mắng anh thì không ngờ anh đã lên tiếng trước.
Lời nói của Lục Diệp Bằng toát ra phần lạnh lẽo.
” Tần Lam Lam! Anh nghĩ em đã đi quá giới hạn của mình rồi! Em nên nhớ vị trí của mình đang ở đâu, em không có quyền áp đặt anh làm theo ý của em”.
Lam Lam sững sờ nhìn anh trân trân.
Lục Diệp Bằng nói xong, anh không hề liếc xuống nhìn cô lấy một lần liền vội vàng bước đi. Nhưng khi tới cửa phòng anh lập tức dừng bước, anh nhắm mắt lại để lại một câu.
” Anh đang là chồng của em đấy! “
Dứt lời, Lục Diệp Bằng liền mở cửa bước chân đi ra, một cái ánh nhìn cũng không thèm quay lại nhìn cô.
Lam Lam ôm miệng, nước mắt cô đã rơi xuống khi anh nhắc nhở vị trí của cô đang nằm ở đâu. Những giọt lệ rơi lã chã,trượt qua mu bàn tay cô.
Ánh nói không hề sai. Vị trí của cô, giới hạn nào là cho anh. Cô đang bị cái gì thế. Tại sao cô lại có quyền kêu anh làm những gì mà cô yêu cầu? Có lẽ suốt mấy ngày nay hành động yêu thương, quan tâm của anh dành cho cô đã khiến cô quên đi cái thân phận của mình đang đứng ở đâu.
Người đàn ông này….
Cô chẳng thể nào hiểu nổi.
Thật ra trong lòng anh,cô đang nằm ở vị trí nào.
Lam Lam nghĩ, nếu sau này anh nói “anh yêu cô” Cô cũng sẽ cố chấp tin, dù không biết lời nói của anh có phải thật lòng không. Nhưng cô vẫn sẽ tin, vì hiện giờ trong trái tim cô đã không thể nào trao cho ai ngoài anh ra. Người đàn ông duy nhất mà cô yêu.
Cơn thịnh nộ của Lục Diệp Bằng bước ra ngoài đã phun trào lên đôi mắt.
Tại sao cô lại dám vì một người đàn ông khác, không xem anh ra gì. Có phải người đàn ông đó còn quan trọng hơn anh không?
Khi nãy anh còn cảm giác cô đã có tình cảm với anh rồi, nên cô mới ghen lên với Tiểu Vy như thế. Nhưng không, cô lại ra sức bênh vực người đàn ông khác trước mặt anh.
Tại sao chứ? Cô có cảm giác gì với anh không….?Hay cô chỉ đợi, cuộc hôn nhân này kết thúc cô sẽ trở về bên cạnh cha của Tiểu An Nhiên và ba người sẽ trở về đoàn tụ với nhau.
Không… Anh sẽ không cho điều đó được xảy ra. Trừ khi anh chết.
Bàn tay Lục Diệp Bằng siếc chặt thành nắm đấm, xem ra anh phải bằng mọi giá tìm được người đàn ông đó trước khi cuộc hôn nhân này kết thúc.
Nghĩ vậy, Lục Diệp Bằng liền lấy điện chiếc thoại ra bấm một dãy số.
” Điều tra tới đâu rồi,chỗ cũ, tôi tới ngay. “
Dứt lời, anh liền cúp máy.
Lục Diệp Bằng quay lại nhìn về phía cánh cửa phòng đang đóng chặt, ánh mắt dần như tối đi hẳn.Lam Lam chỉ có thể thuộc về một mình anh thôi. Cô là của anh.
Rất lâu sau, anh xoay người rời đi.