“Anh làm việc đi.”, Chu Tự Hành cười cười, dặn dò: “Đừng vất vả quá. Có chuyện gì thì nhất định phải gọi cho em đấy.”
Cậu cúp máy quá nhanh, khiến Hạ Tập Thanh ở bên kia sững sờ.
0 giờ sáng, rất nhiều nghệ sĩ và đạo diễn từng hợp tác với Chu Tự Hành đều đăng bài Weibo chúc mừng sinh nhật cậu, nhưng Chu Tự Hành không có tâm trạng trả lời. Cậu chùm chăn lên đầu giả bộ mình không online.
Cả đêm mất ngủ. Sáng sớm hôm sau, Tiểu La dẫn tài xế của ba cậu đến đón người. Chu Tự Hành không có cách nào từ chối, chỉ có thể lên xe.
“Bà chủ nói sẽ làm cho cậu một bàn đồ ăn thật lớn đấy.”, tài xế vui vẻ tám chuyện cùng Chu Tự Hành: “Tối nay đại thiếu gia cũng sẽ về.”
“Không phải anh ấy đang ở Mỹ sao?”, Chu Tự Hành thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Máy bay hạ cánh lúc ba giờ. Tới lúc đấy cũng là tôi đi đón.”
Đón sinh nhật thì vốn nên ở cùng gia đình. Chu Tự Hành vẫn luôn là một đứa trẻ hiếu thảo, nhưng hiện giờ trong đầu cậu chỉ nghĩ về Hạ Tập Thanh. Thật sự không có tâm trạng đón sinh nhật. Dù thế nào thì cậu cũng muốn báo cho anh một tiếng.
Mở Wechat, khung tin nhắn với Hạ Tập Thanh vẫn im lìm. Chu Tự Hành suy nghĩ tìm từ, gõ vài chữ.
[Hôm nay em về nhà ba ăn sinh nhật, anh…]Cậu xóa đi rồi lại gõ lại.
[Có khả năng hôm nay em sẽ về nhà nhà ba ăn sinh nhật, không ở chung cư. Buổi tối cũng không chắc sẽ về.]Cậu còn muốn dặn dò thêm vài câu nhưng lòng đang bức bối muốn chết, làm ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.
“Sao lại có chiếc xe tải lớn đỗ ở đây nhỉ?”, Tiểu La hạ cửa sổ xe xuống: “Có người muốn chuyển nhà à?”
Tài xế bấm còi khiến Chu Tự Hành cũng phải ngẩng đầu lên nhìn.
“Anh bạn, mau lái xe đi, đừng đỗ trước cửa thế.”, tài xế hạ cửa xe xuống, nói vài câu. Đối phương cũng liên tục cúi chào: “Lái ngay, lái ngay đây.”
Cách tấm cửa kính, Chu Tự Hành loáng thoáng thấy có rất nhiều khung tranh được xếp trong thùng cacton.
Cậu hạ cửa xe xuống, thấy được khươn mặt mờ mờ của một người đàn ông trên bức tranh.
Lòng bất chợt hoảng hốt, như bị sấm sét không hề báo trước đánh trúng.
Chẳng lẽ Hạ Tập Thanh muốn dọn đi? Mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn chuyện chuyển nhà sao?
Biết rõ suy nghĩ miên man như vậy là không tốt, nhưng Chu Tự Hành không thể tự chủ được.
Sau khi tiến vào đường hầm, bóng râm đậm đặc, nặng nề ấp ủ quá lâu trong lối đi chật hẹp đột nhiên bao phủ gương mặt của Chu Tự Hành, đen kịt không một tia sáng.
Mỗi ngày cậu đều suy nghĩ, tìm một con đường cho mình và Hạ Tập Thanh, nhưng cậu đã quên một chuyện quan trọng.
Rằng liệu Hạ Tập Thanh có giống cậu?
Là cậu tự vơ việc vào người thôi.
Chính Hạ Tập Thanh đã nói, đây chẳng qua chỉ là thời gian thử việc. Tình yêu trong thời gian thử việc có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Chỉ có mình cậu coi là thật.
Băng qua đường hầm, cái nắng thiếu mất nhiệt độ của mùa thu lại xuất hiện, làm sáng bừng từng ngóc ngách trong tkhông gian chật hẹp này.
Khi Chu Tự Hành gửi tin nhắn đã chỉnh sửa nhiều lần đi, điện thoại cũng tự động sập nguồn.
Ý trời rồi.
Chu Tự Hành đè thấp vành mũ xuống, không muốn quan tâm đến ai nữa.
Về đến nhà, Chu Tự Hành miễn cưỡng giả bộ vui vẻ. Mẹ cậu liên tục hỏi thăm tình hình khi cậu đi nơi khác đóng phim. Chu Tự Hành thất thần, trả lời chiếu lệ. Trong lòng cậu có tâm sự, không thể giả vờ vui vẻ nữa bèn đứng dậy.
Đến giờ cơm tối, Chu Tự Cảnh và Tưởng Nhân mới trở về.
Tưởng Nhân cởi áo khoác, đưa cho người giúp việc. Sau khi chào ba mẹ, cô đi tới canh Chu Tự Hành, thấp giọng nói: “Hạ Tập Thanh mới hỏi sao em không nhận điện thoại của cậu ấy đấy. Chị gọi cho em cũng không được.”
“Em quên sạc pin.”
Lúc này Chu Tự Hành mới mang di động đi sạc. Vừa nghe thấy Tưởng Nhân nhắc đến Hạ Tập Thanh, đống tro tràn trong lòng bỗng nhen nhóm cháy lại: “Anh ấy bảo gì?”
“Không nói gì cả. Chỉ bảo chị nói với em một tiếng, bao giờ có thời gian thì gọi điện lại cho cậu ấy.”, Tưởng Nhân lấy một miếng dưa Hami từ mân đựng trái cây trên bàn trà, bỏ vào miệng. Sau đó lấy di động của mình ra, vừa cúi đầu vừa nói: “Hình như cậu ấy rất bận. Nói qua điện thoại cũng không rõ.”
“Ừm.”, Chu Tự Hành chờ đợi điện thoại khởi động lại.
Màn hình vừa sáng lên, còn chưa kịp gọi lại cho anh đã nghe thấy Tưởng Nhân nói: “Có chuyện rồi.”
“Sao vậy?”, Chu Tự Hành nghiêng mặt sang, thấy Tưởng Nhân đã đứng lên: “Chị Hồng, chị lấy áo khoác giúp em với.”
Cô cúi xuống, lắc đầu với Chu Tự Hành: “Chị còn tưởng hai ngày nay Ngụy Mân không có động tĩnh là có ý muốn từ bỏ. Đúng thật là, thật là không ngờ.”
Lời nói của Tưởng Nhân lập tức đánh tỉnh Chu Tự Hành. Cậu vội vàng đăng nhập Weibo. Vị trí số một trên bảng hot search chình ình một gong chữ.
[Thật thật giả giả chuyện tiểu thịt tươi mới nổi họ H là gay]Nhấp vào hot search thì thấy bài viết đầu tiên là của một blogger. Trong nội dung bài viết không nói rõ họ tên nhưng mỗi câu mỗi chữ đều khớp với Hạ Tập Thanh.
[@Đầu đề tám chuyện: Giới giải trí thời gian gần đây có một CP nam – nam vô cùng nổi… Nam diễn viên đang cực nổi họ H, thành danh chỉ trong một đêm với biệt danh “nghệ thuật gia” mà nhà nhà đều biết. Lưu lượng khủng đến mức khiến người khác cực kì hâm mộ.Tuy nhiên, theo người trong cuộc thì tiểu thịt tươi họ H này là gay. Hơn nữa đã từng có rất nhiều bạn cặp đồng tính.
Không biết vị nam minh tinh xào CP cũng anh ta khi biết chuyện này sẽ có cảm nghĩ thế nào?]
Chu Tự Hành nắm chặt bàn tay làm khớp xương trắng bệch.
“Bây giờ chị phải về công ty gấp. Chuyện này chị sẽ xử lí.”, Tưởng Nhân hấp tấp mặc áo khoác vào: “Chu Tự Hành, em không được đi đâu cả. Ở nhà chờ chị.”
Tập Huy ngồi xe tới địa chỉ mới của Phòng trưng bày nghệ thuật Pulito. Tòa nhà này ban đầu là một ngôi nhà vườn bốn tầng kiểu Tây, được Hạ Tập Thanh mua lại. Anh tự thiết kế rồi biến nó trở thành phòng triển lãm Pulito mới.
“Sao có nhiều người vậy?”, dù ông đã đoán trước được lần khai trương này sẽ rất phô trương. Nhưng khi nhìn dàn phóng viên hùng hậu bên ngoài xe, Tập Huy thấy nghi ngờ. Ông bảo tài xế: “Cậu tới hỏi thăm một chút, xem đã xảy ra chuyện gì.”
“Vâng.”
Tài xế vừa đi, Tập Huy liền gọi điện cho Hạ Tập Thanh, nhưng đầu bên kia báo máy bận, không thể nhận cuộc gọi.
Không bao lâu sau, tài xế trở về: “Tập tổng, bên ngoài đều là phóng viên giải trí. Hình như…hình như vì sinh hoạt cá nhân của Hạ thiếu gia…”
Tập Huy nhíu mày.
“Không bớt chuyện.”, ông thở dài, gọi điện cho người khác: “Mang một đám tới đây đi. Tôi gửi địa chỉ cho.”
Hạ Tập Thanh nào ngờ nổi, tiệc tối khai trương vừa mới bắt đầu chưa được nửa tiếng, bên ngoài đã bị phóng viên vây kín. Thậm chí anh còn không biết nguyên nhân tại sao phóng viên lại tới đây, cho tới khi trợ lí cho anh xem cuộc thảo luận đang sốt sình sịch trên mạng.
Bài viết khui xu hướng tình dục của anh, giờ đã quá 20,000 lượt chia sẻ.
Trông thấy khách khứa đều đang xôn xao bàn luận chuyện phóng viên bên ngoài, mặc dù trong lòng đang ngờ vực không thôi nhưng Hạ Tập Thanh vẫn phải tỏ vẻ bình tĩnh, tự nhiên.
Anh lại cà vạt Âu phục của mình rồi lấy micro trong tay MC dẫn chương trình, sau đó đứng ở sảnh chính tầng một – nơi đặt tranh, cất tiếng: “Chắc hẳn mọi người đang thắc mắc, vì sao bên ngoài lại có nhiều phóng viên như vậy.”
Trên mặt Hạ Tập Thanh là nụ cười thản nhiên, lịch thiệp: “Phòng triển lãm nghệ thuật này đã được mở lại sau 15 năm. Mỗi nơi, mõi chi tiết trong đây đều do tôi tự mình tham gian hoàn thiện, bao gồm cả việc chọn khách mời. Vậy nên, tất cả những vị có mặt ở đây ngày hôm nay, đều là những đại nghệ thuật gia, nhà sưu tầm lớn mà tôi vô cùng kính trọng.”
“Sức hút của nghệ thuật đến từ lòng bao dung với sự tự do và sự cộng hưởng trong tình cảm. Cho tới nay, tôi vẫn luôn tôn trọng hai điều này trong những sáng tạo của mình. Vậy nên, tại nơi này, tôi muốn nói rõ với mọi người. Giống như rất nhiều người nổi tiếng trong giới nghệ thuật, tôi cũng là một thành viên của cộng đồng LGBT.”
Nhìn khách khứa bên dưới nghị luận, Hạ Tập Thanh nhướng mày: “Tôi vốn tưởng xu hướng tình dục của một cá nhân, ít nhất sẽ không bị chỉ trích nặng nề trong giới nghệ thuật. Chẳng lẽ không phải sao?”
Lời này vừa dứt, cả phòng đột nhiên im phăng phắc. Một màn chụp mũ lớn như vậy, nào còn ai dám nhiều lời chứ. Ngay cả những người đã xem tin nóng trên mạng cũng không muốn bị gán cho tội danh “kì thị người khác”, “không tôn trọng tự do”.
“Cảm ơn mọi người đã thông cảm và tôn trọng. Vậy xin mời các vị tiếp tục thăm quan các gian triển lãm. Tầng hai và tầng ba đều đã mở cửa. Tầng bốn chưa hoàn thiện. Nhân viên sẽ dẫn các vị thăm quan. Chúc mọi người thưởng thức vui vẻ!”, Hạ Tập Thanh mỉm cười đến không chê vào đâu. Nói xong câu “enjoy” thì trả lại micro cho nhân viên.
“Tầng bốn không ai được phép lên. Nếu có người gây rối thì mời ngay ra ngoài.”, Hạ Tập Thanh dặn dò hai câu rồi cầm ly champagne lên, uống cạn một hơi.
Tình hình hiện tại tạm thời có thể kiểm soát, nhưng nếu Chu Tự Hành tới thì liền xong đời.
Hạ Tập Thanh lấy tấm thiệp mời chưa được phát từ túi trong của Âu phục ra, ngắm nhìn rồi lại cất trở về.
“Gọi cho trợ lí của Chu Tự Hành đi. Bảo cậu ấy phải canh chừng Chu Tự Hành, đừng cho cậu ấy tới tìm tôi.”
Trường hợp lần này, quan hệ công chúng căn bản là ngõ cụt. Hạ Tập Thanh biết, chắc chắn hiện tại Tưởng Nhân đang PR giúp mình. Nhưng nếu chỉ đè hot search và những tìm kiếm liên quan xuống, thì sẽ hoàn toàn phản tác dụng.
Sắc trời dần dần tối mịt. Bên ngoài đột nhiên có tiếng động vang lên. Hạ Tập Thanh đứng trước cửa kính sát đất trên tầng hai nhìn xuống, thấy một nhóm người mặt đồng phục bảo an đang đuổi phóng viên đi. Ở đằng xa, anh trông thấy xe của Tập Huy.
Buổi khai trương vốn được chuẩn bị chi li, tỉ mẩn, giờ đã thành một vũng nước đục. Hạ Tập Thanh uất ức không thôi. Cảm xúc phẫn nộ giống như thủy triều xô ào đến. Rồi tới khi thủy triều rút, cảm giác mất mát to lớn bao trùm lấy anh.
Tới gần khuya, khách khứa lần lượt ra về. Nhân viên cũng đã tới giờ tan làm. Hạ Tập Thanh cứ như vậy, ngồi ở trước cửa tầng bốn, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.
Anh chẳng hề lo chuyện xu hướng tìn6h dục của mình bị khui ra. Với lối sống trước đây của anh, bị khui ra cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn. Thế nhưng anh không muốn liên lụy Chu Tự Hành, càng không muốn bị khui vào đúng ngày sinh nhật của cậu.
Gói thuốc lá trên người bị anh hút sạch sẽ. Hạ Tập Thanh cúi đầu nhìn đồng hồ.
12 giờ kém 10.
Anh chưa bao giờ cảm thấy mất mát như bây giờ.
Bước xuống từng bậc cầu thang, cuối cùng Hạ Tập Thanh cũng hiểu được cảm giác yêu một người.
Đó không phải sự ngọt ngào vô bờ bến khi được bao bọc bởi tình yêu. Mà là khoảnh khắc buồn bã và mất mát khi bạn phát hiện, mọi thứ bạn làm cho người ấy đều biển thành phí công, vô ích.
Phòng trưng bày trống trải treo đầy những tác phẩm quý giá. Nhưng trong mắt anh, chúng chẳng qua chỉ là những vật vô hồn, không có sự sống bày biện trong tòa nhà tráng lệ này.
Anh xoay người, khép cửa chính lại, chuẩn bị chấm dứt sự ngu ngốc và cố chấp của mình tại nơi này.
Thế nhưng, ngay lúc này, bỗng dưng có một giọng nói vang lên phía sau anh.
“Tập Thanh.”
Hạ Tập Thanh không dám tin mà xoay người lại. Anh thấy một người vừa bước ra khỏi taxi, còn đang thở hổn hển. Người đó đội mũ và đeo khẩu trang kín mít.
“Tự Hành? Em, sao em lại tới đây?”, anh sợ hãi kéo Chu Tự Hành vào phòng trưng bày.
Chu Tự Hành tháo khẩu trang xuống, lộ ra nụ cười rạng rỡ. Cậu hổn hển giải thích: “Em, em bị anh em nhốt trong nhà. Vừa mới tìm được cơ hội trèo tưởng chuồn ra. Em về chung cư nhưng anh, anh không có nhà. Em xem tin tức thì thấy địa chỉ nơi này nên muốn xem thử xem anh có ở đây không.”
Nhìn lớp mồ hôi mỏng trên trán cậu, Hạ Tập Thanh bỗng nhiên như mất đi khả năng nói chuyện. Một câu cũng không nói nên lời.
Anh ngoảnh đầu nhìn chiếc đồng hồ cổ treo trên sảnh chính.
Kim đồng hồ vẫn chưa chỉ tới điểm cuối.
Tốt quá, vẫn còn kịp.
Nắm lấy cổ tay Chu Tự Hành, Hạ Tập Thanh kéo cậu thẳng lên tầng bốn rồi mở cánh cửa ra. Chu Tự Hành đang thấy khó hiểu nhưng cậu chú ý tới tàn thuốc văng đầy trên mặt đất.
“Anh kéo em lên đây làm gì vậy??”
Hạ Tập Thanh đẩy cánh cửa của tầng bốn.
“Sinh nhật vui vẻ.”
Khoảnh khắc cánh cửa hoàn toàn mở ra, Chu Tự Hành sững sờ.
Cả tầng lầu này trưng bày vô số những bức tranh, có lớn có bé, có màu nước hoặc sơn dầu. Điểm giống nhau duy nhất chính là người trong tranh.
Mỗi bức đều là cậu.
“Đây là tranh anh vẽ cho em. Tổng cộng có 99 bức. Từ lúc em còn nhỏ tới em của hiện tại. May mà em là ngôi sao nhí đấy. Chứ nếu không anh chẳng biết vẽ kiểu gì.”
Chu Tự Hành chợt nhớ tới đêm cậu dẫn anh tới trường bắn, Hạ Tập Thanh chĩa súng vào ngực cậu, sau đó cậu còn nói đùa rằng.
[Mua tất cả những bức tranh Hạ Tập Thanh vẽ cho tôi, rồi chôn chúng cùng tôi.]Hạ Tập Thanh một mình đi về phía trước. Anh dừng chân tại một tác phẩm trưng bày còn cao hơn mình. Nó được phủ một tấm vào lụa màu đen, bóng loáng dưới ánh đèn pha lê sáng choang.
“Cái này cũng được làm cho em.”, Hạ Tập Thanh đưa tay tới, nhẹ nhẹ kéo tấm lụa xuống.
Trước mặt anh xuất hiện một tác phẩm điêu khắc bằng thạch cao trắng tinh. Đó là một chàng trai có thân hình cao lớn, khuôn mặt đang hướng về phía trước như đang nhìn gì đó. Nụ cười hiện trên ngũ quan lập thể, đẹp tựa một tác phẩm điêu khắc Hy Lạp cổ đại.
Trong tay chàng trai cầm một cành hồng, dịu dàng nhưng cũng tràn đầy sức mạnh.
“Sinh nhật vui vẻ.”, Hạ Tập Thanh bước về phía cậu: “Xin lỗi. Anh làm hỏng sinh nhật của em mất rồi.”
Cuối cùng anh cũng đi tới trước mặt Chu Tự Hành. Hạ Tập Thanh lấy một tấm thiệp mời màu xanh dương được niêm phong bằng con dấu hoa hồng trong túi áo Âu phục.
“Anh đã thức mấy đêm liền. Vốn định hôm nay sẽ mời em, đích thân giao thiệp đến tận tay. Nhưng không ngờ em không có nhà, rồi lại…lại xảy ra những chuyện ầm ĩ đó.”, Hạ Tập Thanh cụp mắt, lông mi khẽ rung rung: “Sinh nhật vui vẻ. Bất ngờ của anh thành mớ bòng bong rồi.”
Hóa ra anh ấy không quên sinh nhật của mình.
“Anh cố tình chọn hôm nay để khai trương là vì phòng trưng bày này được mẹ anh đặt theo tên anh. Anh, anh muốn để nó sống lại lần nữa vào ngày sinh nhật của em.”
Giây cuối cuối cùng của ngày 20 tháng 10, cậu đã có được món quà mà cậu mong ngóng nhất.
Chu Tự Hành ngơ ngác mở tấm thiệp mời tới muộn. Một bức thư viết tay rơi ra khỏi phong bì.
[Anh tặng em phần cốt tủy của chính anh mà anh vớt vát lại được, bằng mọi cách – trái tim được chia không phải bằng từ ngữ, giao lưu không phải bởi giấc mơ và không thể chạm tới bởi thời gian, niềm vui hay nỗi ưu phiền.Anh tặng em kí ức một bông hồng vàng nở lúc hoàng hôn, những tháng năm trước khi em có mặt.
Anh tặng em những minh giải về chính em, những lý thuyết về em, những tin tức xác thực và đáng ngạc nhiên về em.
Anh trao em nỗi cô đơn của anh, bóng tối của anh, cơn đói dày vò trái tim anh.
Anh đã cố lo lót em bằng tù mù, bằng hiểm nguy, bằng chiến bại.]