“Phải, cậu mua không? Giá chốt là 700 vạn, dạo giờ cậu với Giản Tùy Lâm làm ăn lời không ít, không quan tâm chút tốn kém ấy nhỉ.”
Lý Ngọc nhìn hắn đầy buồn bã, “Được, em mua.”
Giản Tùy Anh buộc bản thân phải nhìn thẳng Lý Ngọc. Hắn cảm thấy mình không thể hèn nhát được, và không thể hèn nhát trước mặt tên này được.
Giản Tùy Anh vỗ Tiểu Chu, “Em vào phòng ngủ dọn đồ tôi ra đi, vali ở tầng trên cùng tủ chứa đồ.”
Tiểu Chu hơi sờ sợ liếc Lý Ngọc một cái, muốn đi vòng qua người cậu.
Hầu kết Lý Ngọc chuyển động, ngay khi Tiểu Chu đi ngang qua người mình thì trong lòng dấy một thứ ác ý mãnh liệt, cậu đẩy cậu ta ra, hằn học nói, “Ai cho mày vào.”
Quả lực này không hề nhẹ, Tiểu Chu bị đẩy ngã xuống ngay, ngồi bệt dưới đất.
Giản Tùy Anh “Đệch” một tiếng, cứ như thể tìm được lý do để động thủ, sải bước vọt tới chẳng hề do dự, cũng đẩy mạnh Lý Ngọc ra, “Ai cho cậu sống ở đây! Cậu là cái thá gì!”
Lý Ngọc bị hắn ấn vào tường, nhưng không hề đánh trả, chỉ trừng đôi mắt đỏ au nhìn hắn.
Giản Tùy Anh cũng trừng cậu. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, dường như có vô số cảm xúc tuyệt vọng không tài nào nói rõ dao động nơi sóng mắt.
Rốt cuộc làm sao lại ra nông nỗi như ngày hôm nay đây? Đó là thắc mắc chung trong lòng hai người.
Tiểu Chu đứng dậy, nhìn cả hai với vẻ không biết phải làm sao, muốn khuyên can nhưng lại không dám.
Giản Tùy Anh bảo: “Đi vào, dọn đồ đạc đi.”
Tiểu Chu cúi đầu, chưa đến nửa giây sau, mắt đã đỏ ửng, cậu ta xoay người chạy vào phòng ngủ.
Lý Ngọc nói bằng giọng khàn khàn: “Đừng ký hợp đồng với cậu ấy nữa, anh đồng ý hai chuyện với em, em sẽ không để anh phải chịu nửa tổn thất nào.”
Giản Tùy Anh phải tiêu hóa lời cậu một chốc mới biết rằng cậu đang nhắc đến Giản Tùy Lâm.
Hắn buông cổ áo Lý Ngọc ra, lòng cảm thấy mệt mỏi đến lạ, “Lý lão nhị này, trong mắt cậu, người khác đều là kẻ ngốc đúng không, cậu hãm hại tôi hết lần này đến lần khác, cậu cảm thấy tôi vẫn còn tin cậu nữa ư?”
Lý Ngọc chịu đựng nỗi khó chịu, thốt từng chữ một, “Anh Giản à, xin hãy tin em một lần nữa.”
Giản Tùy Anh nhìn cậu đầy khinh thường, đáp một câu ngắn gọn, “Xùy.”
Hắn xoay người muốn vào phòng ngủ.
Lý Ngọc xông lên ôm hắn từ sau lưng, mà có lẽ đó không thể gọi là ôm được, lực và động tác cứ như thể đang trói chặt lấy một người.
Lần đầu tiên trong đời, Giản Tùy Anh ý thức được rằng Lý Ngọc đang nói chuyện với hắn bằng giọng cầu xin, “Anh Giản à, xin hãy tin em một lần nữa.”
Giản Tùy Anh muốn thúc khuỷu tay ra phía sau, bị Lý Ngọc thấu ý đồ lấy cánh tay ghì chặt. Lý Ngọc khó dằn nỗi khát vọng, bèn lấy môi mơn trớn cổ của Giản Tùy Anh, cậu đã nhớ nhung mùi vị ấm nồng và mát mẻ của làn da ấy đến phát điên.
“Mẹ… Đ*t mẹ Lý Ngọc, đồ khuyết tật đạo đức…” Sao người này còn có mặt mũi để chọc ghẹo hắn sau khi đã làm ra nhiều chuyện vô liêm sỉ đến thế?
Giản Tùy Anh tức phát run, dùng ót đập mạnh vào trán Lý Ngọc.
Lý Ngọc choáng đầu, tay mất lực, bị Giản Tùy Anh dồn sức giãy ra.
Giản Tùy Anh đáp trả bằng một cú đấm ngay mặt cậu.
Lỷ Ngọc gắng gượng đứng vững cơ thể mình, gắt gao dõi theo hắn.
Giản Tùy Anh đã không mắng ra nổi từ gì mới mẻ nữa, bây giờ hắn rất muốn giết chết Lý Ngọc, chỉ cần giết chết cậu, hắn sẽ không phải buồn phiền vì chuyện này nữa.
Lý Ngọc sờ máu bên khóe miệng, dường như một cú đấm này đã giúp cậu lấy lại sự bình tĩnh, khiến cậu ý thức được rằng chuyện mình đang làm hiện giờ không giúp đạt được mục đích cá nhân. Cậu đứng thẳng eo, trầm giọng nói: “Anh Giản, chúng ta hãy ngồi xuống nói chuyện, hãy cho em mười phút. Em biết anh không nỡ nhượng quyền công ty, anh hãy nghe em nói hết cái đã, sau đó anh hẵng quyết định có tin hay không.”
Giản Tùy Anh cười lạnh: “Cậu lầm rồi, bây giờ tôi không hề thương tiếc gì cái công ty đó nữa, tôi không cần nữa. Nghĩ kĩ lại thì mình phải mệt nhọc, bạt mạng đi kiếm tiền, đến cùng chẳng những không hoàn toàn thuộc về mình mà còn phải đi nuôi hàng tá thân thích không biết góp sức chỉ biết há mồm ăn, tôi tội gì phải thế.”
Lý Ngọc trừng hắn, “Anh đang nói lời bực tức thôi.”
Giản Tùy Anh cười khẩy: “Thật sự là tôi không cần nữa, từ nay về sau hai cậu thích càn quấy thế nào thì làm, chỉ cần đừng lởn vởn trước mặt khiến tôi mắc ói nữa là được.”
Sắc mặt Lý Ngọc trở nên cực kỳ khó coi, cậu cảm giác lời Giản Tùy Anh nói là thật. Nỗi sợ hãi không thể nắm giữ được người này khiến cậu nôn nóng không thôi. Giản Tùy Anh càng ngày càng cách xa cậu, nhưng cậu không biết phải làm thế nào mới có thể bắt lấy hắn.
Giản Tùy Anh gọi với vào trong, “Tiểu Chu, đi thôi, không cần nữa, đi mua đồ mới.”
Tiểu Chu chạy nhanh từ bên trong ra, tay xách một chiếc vali.
Giản Tùy Anh vừa nghĩ đến chuyện trong hay ngoài căn phòng này toàn là mùi của Lý Ngọc thì bỗng dưng thấy chán ngán không chịu được, hắn bèn giật vali quẳng xuống đất, “Không cần, không cần gì nữa cả, đi thôi.” Nói xong thì kéo Tiểu Chu ra ngoài.
Mắt Lý Ngọc lóe sắc máu, sắc mặt u ám đến rợn người.
Hai người vừa đi được đến cửa thì Lý Ngọc đã đuổi sát gót bọn họ. Cậu dùng lực tách bàn tay đang kéo Tiểu Chu của Giản Tùy Anh, vung tay đẩy Tiểu Chu ra ngoài cửa, sau đó đóng cửa cái “Sầm”.
Giản Tùy Anh quay đầu muốn đánh cậu, Lý Ngọc bẻ ngoặt tay hắn ra sau lưng, rướn người đè hắn lên ván cửa, hung hãn chặn miệng hắn lại.