Giọng trẻ con lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn từ trong phòng vọng ra, Hoắc Tư Tước ở bên ngoài khóe mắt giật giật.
Thằng nhóc này từ khi nào có lá gan trở nên lớn như vậy, dám không để ý tới hắn!
Hoắc Tư Tước tức giận, không cần hỏi ý kiến con trai nữa, hắn trực tiếp dùng vân tay của mình mở khóa ra.
“Dận Dận?”
“Ba, có phải ba vẫn luôn thích như vậy hay không? Không hỏi ý kiến người khác, ba muốn như thế nào thì như thế đó? Ba có biết ba như vậy rất làm cho người khác thấy chán ghét hay không?”
Ai cũng không ngờ, Hoắc Tư tước vừa mới mở cửa ra thì bên trong có một giọng nói trẻ con đang vô cùng phẫn nộ rống lên với hắn.
Hoắc Tư Tước giật mình sửng sốt.
Chắc hắn cũng không thể nào ngờ được cậu con trai của hắn có thể nổi giận với mình như vậy.
“Xin lỗi, là lỗi của ba, cũng vì lo lắng cho con nên mới tự ý đi vào. Dận Dận, ba cảm thấy chúng ta cần nói chuyện với nhau về chuyện dì Cố của con.”
“Dì Cố?”
Hoắc Dận nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm căm hận: “Ba còn muốn nói gì nữa?”
Hoắc Tư Tước cố nén cơn giận: “Ba biết hôm nay con có ý kiến rất lớn với ba, con cho rằng ba đối với dì… dì bác sĩ kia không công bằng. Nhưng mà, ba cần nói cho con biết, dì ấy là người xa lạ, mà dì Cố của con, lại là người sau này sống cùng chúng ta. Cho nên, ba nhất định sẽ đứng về phía dì ấy, con hiểu không?”
“Tại sao?”
“Bởi vì dì Cố là người phụ nữ ba yêu, cũng là bạn đời sau này của ba.” Hoắc Tư Tước thản nhiên trả lời vấn đề này của Hoắc Dận. Thản nhiên như nó là thỏa thuận kinh doanh mà hắn hay bàn bạc trong công ty.
Hoắc Dận không nói nữa.