“Đúng đúng, người đàn ông của cậu chỉ có thể mua một căn nhà, còn Ngôn Hải có thể mua được cả tòa nhà.”
“A… Mà tớ đâu có thấy Cố Gia Huy xấu đâu, một bên mặt khác cũng đẹp lắm mà, hơn nữa vóc người anh ấy %3D cao lớn, nhìn rất an toàn.”
“Vâng vâng vâng, chồng xấu là có cảm giác an toàn. Thế mới nói bởi vì Ngôn Hải quá đẹp trai nên anh ta mới thua.
“A… Mà Cố Gia Huy còn tốt với tớ nữa.”
“Thôi đừng nói nữa, cậu nói tiếp là Ngôn Hải sẽ trốn vào nhà vệ sinh khóc ngất luôn đấy!”
Bạch Thư Hân vội vàng ngăn Hứa Minh Tâm lại, cô ấy cảm thấy đau lòng cho Ngôn Hải mấy giây.
Hứa Minh Tâm le lưỡi, cô biết rằng mình nói như thế thì rất tàn nhẫn với Ngôn Hải. Bây giờ cô mới biết rằng Ngôn Hải lại hi sinh vì mình nhiều như thế.
Nếu như cô gặp Ngôn Hải trước khi gặp được Cố Gia Huy thì có lẽ cô sẽ đồng ý với anh ta.
Nhưng bây giờ thì Hứa Minh Tâm không thể nào đồng ý được, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên.
Sau khi lên xe, Hứa Minh Tâm vẫn rất kích động, cô hận không thể mọc cánh bay về rồi đứng trước mặt Cố Gia Huy nói cho rõ ràng.
Bạch Thư Hân thấy Hứa Minh Tâm vui vẻ như thế thì nói với vẻ bất đắc dĩ:
“Tớ thật không hiểu nổi, vì sao cậu lại thích Cố Gia Huy chứ?”
“Anh ấy rất cô đơn, tớ muốn ở bên anh ấy.”
“Đây không phải là lý do để thích một người.
“Có thể trở thành lý do chứ, tớ không thích để anh ấy cô đơn, tớ muốn dẫn anh ấy đi làm vô số việc. Dẫn anh ấy đi phơi nắng, xem phim, đi quảng trường xem pháo hoa. Tớ không thích người khác có thành kiến với anh ấy, trong mắt tớ anh ấy là một người đàn ông bình thường.”