Phùng đại nhân: “Việt Vương cũng không có chút triển vọng nào, nếu không chúng ta cũng không cần khó xử như thế.”
Đoạn đại nhân: “Ta thấy hắn đã dâng lên ý định giết Việt Vương rồi, lần này hắn đã bỏ tù Việt Vương, lại còn không cho Việt Vương cơ hội phản bác mà trực tiếp đẩy tội danh cho Việt Vương, biến Việt Vương thành chủ mưu đứng sau màn trong vụ án làm rối loạn kỉ cương kia, nếu Việt Vương muốn xoay người thì có thể nói là khó càng thêm khó.”
Phùng đại nhân: “Bên kia đã liên hệ với chúng ta, nói muốn muốn chúng ta giúp một tay, chúng ta có nên ra tay không?”
Đoạn đại nhân: “Không cần nóng nảy, phải chờ tới cuối cùng thì mới có thể thấy kết quả.”
Phùng đại nhân: “Còn chuyện về khoa cử lần này thì sao? Chẳng lẽ chúng ta thật sự để hắn đạt được điều hắn mong muốn sao?”
Đoạn đại nhân: “Nếu không còn có thể làm như thế nào? Hắn quyết tâm nâng đỡ những quan viên nhà nghèo để đối đầu với chúng ta, hiện tại càng quá đáng hơn, cho phép nữ tử vào triều làm quan, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tự hủy đi thành quả của mình.”
Ngày hôm sau lúc lâm triều, khi đang thảo luận về chuyện nữ tử vào triều làm quan thì những lời phản đối đã giảm bớt rất nhiều, ngoại trừ chuyện chức quan của Phương Gia Di còn chưa được quyết định ra thì tất cả những người khác đã được định ra.
Theo thời tiết càng ngày càng ấm áp thì thời gian Thẩm Úc ra khỏi phòng cũng dài hơn, Cố thái y cũng đã nói y có thể ra ngoài đi lại nhiều hơn.
Thương Quân Lẫm thật sự rất chú ý đến sức khỏe của Thẩm Úc, sau khi nghe Cố thái y nói Thẩm Úc hoạt động nhiều sẽ tốt hơn thì hắn đã lôi kéo Thẩm Úc đi dạo một thời gian dài.
Vốn dĩ Thương Quân Lẫm còn muốn để Thẩm Úc tập võ, huấn luyện sức khỏe nhưng bị Thẩm Úc từ chối ngay và luôn, sống lại một đời y chỉ nghĩ làm thế nào để được thoải mái hơn mà thôi.
Lúc chạng vạng, hai người đã ăn tối xong, Thương Quân Lẫm buông hết mọi công việc ra rồi nắm tay Thẩm Úc đi ra vườn hoa nhỏ của Ngọc Chương Cung để tản bộ.
“Phùng gia và Đoạn gia?” Bước chân của Thẩm Úc hơi dừng lại một chút, y có ấn tượng với hai gia tộc này bởi vì kiếp trước hai gia tộc này đều ngầm đứng về phía Việt Vương, trước khi Việt Vương làm được việc thì bọn họ cũng đã góp phần để hắn làm gì cũng thuận lợi hơn.
“Thật ra Phùng gia và Đoạn gia đều đã chiếm cứ một phần ở Đại Hoàn từ lúc Đại Hoàn vừa mới dựng nước, nhưng thời điểm bọn họ cường thịnh nhất chính những năm cuối khi tiên đế còn tại vị, lúc đó tiên đế sủng ái bọn gian thần, nịnh thần, thân nắm quyền to nhưng lại không đặt trong tay nên đã bị mấy gia tộc quyền thế vẫn luôn như hổ rình mồi kia ngoặm mất, trong số đó thì hai nhà đoạt được nhiều lợi ích nhất chính là Phùng gia và Đoạn gia.”
Thấy Thẩm Úc cảm thấy hứng thú về Phùng gia và Đoạn gia nên Thương Quân Lẫm nhiều lời hơn chút.
“Lúc trẫm lên ngôi đã xử lý rất nhiều người nhưng Phùng gia và Đoạn gia rất biết nhìn thời thế nên trẫm cũng không biết xử lý bọn họ thế nào.”
Lúc đó triều đình quá rối loạn, đầu tiên là bị tiên đế đập phá một phen, những đại thần tài năng một là bị buộc từ quan, hai là bị đổ oan rồi giết sạch, hầu hết những người tiên đế để lại chính bọn gian thần nằm cùng một giuộc, Thương Quân Lẫm lại không có căn cơ ở triều đình, dù sao hắn cũng lấy quân quyền* để đoạt ngôi, những người có thể sử dụng được rất ít, sau khi dùng máu để tẩy rửa những tên gian thần giống như dịch tả** kia thì số lượng quan viên có thể sự dụng cũng gần như là không có.(*Dùng quyền thế có được khi nắm giữ quân đội trong tay.)
(**ai biết dịch này thì chắc cũng biết nó dơ bẩn và lây lan thế nào, ẩn dụ về bọn gian thần.)
Thương Quân Lẫm không còn cách nào khác nên chỉ có thể tạm thời sử dụng những quan viên thuộc các gia tộc quyền thế, vì bọn họ cũng được xem là rất biết nghe lời, nhưng làm như vậy thì sẽ không thể lường trước được hậu quả, lúc các gia tộc quyền thế đó tranh đấu với hoàng quyền thì các gia tộc quyền thế đó đã gần như là nắm quyền lớn nhất, vì thế nên hoàng quyền tất nhiên sẽ phải chịu sự uy hiếp.
Sau khi lên ngôi, Thương Quân Lẫm vô cùng coi trọng khoa cử, lại thường trọng dụng các quan viên nhà nghèo cũng là vì muốn cân bằng thế lực trong triều đình, chỉ có những lúc tất cả các thế lực khắc chế hành động của nhau thì mới có thể duy trì được một triều đình lâu dài và ổn định.
“Hiện tại Nội Các trung chỉ có một mình thừa tướng không phải là người của các gia tộc quyền thế, hai người còn lại đều thuộc các gia tộc quyền thế, bệ hạ tính nhét thêm ai vào trong đó?” Nhìn Thương Quân Lẫm như vậy thì chắc là đang chuẩn bị chèn ép khí thế của mấy gia tộc đó.
“Phương Quân.”
“Thừa tướng và Phương đại nhân đều là người một nhà với chúng ta, nếu hai người này cùng ở Nội Các thì bệ hạ muốn làm cái gì cũng sẽ tiện hơn rất nhiều.”
Thẩm Úc rũ mắt suy tư, có kí ức kiếp trước bao gồm những nội dung trong quyển sách kia và cả những thứ Thẩm Thanh Nhiên đã từng nhắc đến, lại còn có sự trợ giúp của Thẩm Nguyệt thì y chắc chắn mình có thể lấy ra rất nhiều thứ mới để cho Đại Hoàn phát triển hơn, nhưng nếu mấy gia tộc đó đứng giữa gây chuyện thì nói không chừng là chúng sẽ biến thành vũ khí sắc bén để các gia tộc đó tranh quyền đoạt lợi.
Kiếp trước Thẩm Thanh Nhiên lấy ra rất nhiều đồ vật nhưng không phải đều đã khiến mấy gia tộc đó chiếm được lợi lớn hay sao? Mấy gia tộc đó càng lớn mạnh thì Đại Hoàn sẽ càng tàn tạ hơn, Thẩm Úc cũng không định làm áo cưới* cho bọn họ. (Bỏ công sức của mình để người khác được lợi ích.)
“Trẫm vẫn chưa công bố với mọi người về chế độ cải cách thương nghiệp mà A Úc đã đưa ra, hiện tại vẫn còn chưa phải là thời điểm thích hợp, còn cần phải chờ một chút.”
“Không cần vội vàng, những chuyện mang tính chất thay đổi lớn thì không thể hoàn thành trong một sớm một chiều được, hơn nữa chuyện xi măng chỉ mới thực hiện được bước đầu, chờ khi chắc chắn sẽ không còn vấn đề gì nữa thì mới có thể vạn vô nhất thất*.”(Tuyệt đối không mắc sai lầm nào.)
“Vẫn là A Úc hiểu trẫm.” Thương Quân Lẫm thở dài.
“Bệ hạ, khi nào thì ban bố mệnh lệnh bọn Giang Hoài Thanh nhậm chức?” Thẩm Úc rất muốn nhìn xem không có những chuyện ngoài ý muốn đó thì một đời này Giang Hoài Thanh có thể đi đến đâu.
“Sắp rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hai người này đều có thể vào Viện Hàn Lâm.
Lúc mới vừa tiến vào Viện Hàn Lâm thì chức quan không quá cao nhưng điều quan trọng hơn là lúc bước vào đó thì cũng đại biểu cho một ý nghĩa-vào Hàn Lâm tương đương với việc đặt một chân vào Nội Các.
Giang Hoài Thanh vẫn giữ tâm thái* tốt, cho dù bởi vì chuyện của Phương Gia Di nên triều đình vẫn chưa thể ban lệnh xuống nhưng hắn hắn vẫn vui tươi hớn hở.
(Tâm trạng, thái độ(?))
Hạ Thừa Vũ báo tin về cho gia tộc, hắn đã đậu Trạng Nguyên, trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không thể trở về Giang Nam, dù cho tương lai có bị chuyển đi thì cũng sẽ không thể chuyển đến Giang Nam để làm quan.
Sau khi xử lý tốt chuyện của mình thì Hạ Thừa Vũ đi ra khỏi phòng: “Hoài Thanh, không phải lần trước ngươi nói giấy bút không đủ dùng sao, kinh thành vừa mở một cửa hàng mới, muốn đi xem thử hay không?”
Giang Hoài Thanh đang sắp xếp lại sách của mình và Hạ Thừa Vũ, ngày xuân trời nắng đẹp nên có thể lấy sách ra phơi một lát.
Chỗ để phơi sách đã chiếm hầu hết dân của toà viện nhỏ này, những cuốn sách này có từ nhà mang đến, cũng có mấy cuốn đến kinh thành mới mua, Giang Hoài Thanh nghe hắn nói thế liền quay đầu lại nói: “Muốn đi.”
Giấy bút của hắn đã hết mấy ngày rồi, đã không còn đủ dùng, mấy ngày nay đều dùng của Hạ Thừa Vũ, Giang Hoài Thanh cảm thấy rất ngượng khi chiếm lời của Hạ Thừa Vũ.
Dưới ánh mặt trời, thanh niên như ngọc kia càng loá mắt hơn, con ngươi của Hạ Thừa Vũ hơi lung lay, rồi hắn nhấp môi đi qua đó.
Thẩm Úc lại rơi vào giấc mơ về kiếp trước, lâu rồi y không mơ đến những chuyện kiếp trước, không biết có phải bởi vì gần đây hay nhớ về chuyện kiếp trước hay không mà lại mơ về nó.
Trong mộng là cơn mưa không ngừng kéo dài, y đang nằm ở trên giường, chăn dường như rất nặng, nặng như có ngàn cân đè lên, đè nặng đến nỗi y không thở nổi.
“Cộp, cộp, cộp,” tiếng bước chân càng ngày càng tới gần, Thẩm Úc cố gắng mở mắt ra thì nhìn thấy Việt Vương đang mặc miện phục của đế vương, hắn đang đứng ở mép giường và nhìn y bằng ánh mắt thâm trầm.
“Thẩm Úc, ngươi nhìn xem, ngươi có không muốn thì trẫm vẫn có thể lên ngôi, vận mệnh đã định ra chuyện này, ngươi không thể thay đổi được——”
Không, không đúng!
Thẩm Úc giãy giụa muốn đứng dậy nhưng lại không thể cử động được, y sợ đến nỗi toàn thân toàn mồ hôi lạnh.
“A Úc, tỉnh dậy đi……”
Giọng nói quen thuộc xuyên thấu qua màn mưa rồi truyền đến, Thẩm Úc cố gắng mở mắt ra và bị gương mặt đột nhiên phóng đại trước mắt dọa sợ.
Nhìn sự sợ hãi trong mắt y, Thương Quân Lẫm hơi lui lại một chút, duỗi tay xoa tóc mai đang mướt mồ hôi của y: ” Sao A Úc lại sợ trẫm như vậy?”