Ngay lúc nhóm linh cẩu vừa mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp thì hai con sư tử xông vào lãnh địa của chúng. Nhóm linh cẩu hoảng sợ, chúng nghĩ sư tử rốt cục đã mất hết kiên nhẫn, muốn tới công kích mình, nhưng không ngờ hai con sư tử đực kia căn bản không thèm liếc mắt đến chúng, chỉ vội vàng chạy tới trước.
Sao lại thế này?
Đám linh cẩu xoay mặt nhìn nhau, một đám đông như vậy mà sư tử không thèm liếc mắt đến một cái?
Tiếng voi rống từ phía sau truyền tới đã cởi bỏ nghi hoặc của đàn linh cẩu, hơn mười con voi trưởng thành đuổi sát phía sau sư tử xông vào nhà của chúng. Đàn linh cẩu cũng bị voi dọa, giống như mèo lớn, voi cũng không thích thú gì với linh cẩu. Đối với những kẻ khổng lồ ngang ngược trên thảo nguyên này, chúng hoàn toàn không khách khí với bất cứ kẻ săn mồi nào.
Đàn linh cẩu lập tức chạy tứ tung, nhưng đám voi lại không để ý đến chúng mà chỉ tập trung đuổi theo sư tử.
Tình cảnh nhóm chó rừng nhìn thấy lần thứ hai tái hiện trước mặt linh cẩu, chúng cũng kinh ngạc trợn to mắt nhìn đàn voi cùng ấu tể bò tót bị chúng vác trên ngà. Khác với chó rừng là chúng cũng thấy được mụ mụ của ấu tể kia, đó là một con bò tót đen trưởng thành rất cường tráng, nếu chỉ là một hai con, con bò tót này sẽ bảo vệ tốt ấu tể của mình, nhưng nó lại đối mặt với cả đám voi, hơn nữa đám voi này rõ ràng có oán thù với bò tót, vòi của một trong số chúng vẫn còn lưu lại vết thương của sừng bò tót lưu lại, con bò tót mụ mụ kia cuối cùng chỉ đành ôm vết thương bị voi đuổi đi, còn đứa nhỏ của nó lại bị voi đem làm quà cám ơn tặng cho liệp báo.
Đàn linh cẩu thấy một màn này, sau khi đàn voi rời đi, nữ thủ lĩnh Gia Nhĩ Na đã mang theo tộc đàn lặng lẽ đi theo sau con bò tót bị thương. Tuy chúng đã ăn rất no, nhưng một con bò tót bị thương thật sự quá hấp dẫn.
Ngày này, trên thảo nguyên đã xảy ra rất nhiều chuyện không thể tưởng, voi không chút lưu tình đuổi giết sư tử, thậm chí còn rượt tới tận sâu trong lãnh địa sư tử, mà liệp báo lại nhận được quà của voi, một con bò tót đen cường tráng bị một đám linh cẩu mà nó từng xem thường cướp đi sinh mệnh. Lúc mèo đồng cỏ cùng cáo tai to nhận được tin tức thì đàn voi kia đã đuổi kịp một trong số hai con sư tử kia, chân sau của nó bị thương, chỉ có thể tụt lại phía sau, anh em của nó muốn trở lại cứu nhưng lại phát hiện mình bất lực.
Đàn voi đã vây quanh Phỉ Lực, nó không còn chỗ trốn.
Ai La chỉ có thể lo lắng nhìn Phỉ Lực bị đàn voi vây quanh, nó hiện giờ ngay cả chính mình cũng khó bảo toàn, căn bản không có biện pháp cứu anh trai.
Ngay khoảnh khắc nguy cấp này, nhóm sư tử cái của sư đàn Hoắc Tư Bỉ cùng Nạp Tư xuất hiện. Tuy Ai La không muốn thấy Nạp Tư, nhưng hiện giờ nó chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất của Phỉ Lực.
Nhóm sư tử cái cũng không muốn chủ động đi tìm voi gây chuyện, huống chi có tới sáu mươi con, chúng nó ăn no rững mỡ lắm mới tự đi tìm chết.
Ai La thủy chung không muốn từ bỏ anh trai mình, Phỉ Lực còn sống, nó không thể trơ mắt nhìn anh mình bị đàn voi giết chết!
Không ngờ, Nạp Tư lại đồng ý giúp đỡ Ai La, hai con sư tử đực đã yêu cầu, nhóm sư tử cái cũng rất khó cãi lại. Tuy hai con sư tử đực này đều không phải đối thủ của Áo La Tư, nhưng nó không có nghĩa là địa vị của nhóm sư tử cái có thể ngang hàng với chúng.
Nhóm sư tử của sư đàn Hoắc Tư Bỉ bắt đầu giả vờ phát động công kích về phía đàn voi, chúng nó không lỗ mãng trực tiếp xông tới mà thừa dịp đàn voi còn tập trung chú ý vào Phỉ Lực đang bị vây quanh đi công kích voi con trong đàn.
Hành vi này đã chọc giận đàn voi, vòng vây bên người Phỉ Lực rốt cục cũng mở ra một khe hở. Ai La nhân cơ hội này gào to với anh trai: “Mau tới đây! Mau chạy tới đây!”
Phỉ Lực cố dốc chút sức lực cuối cùng, kéo cái chân bị thương từ khe hở chạy ra!
Sư đàn đạt được mục đích nên cũng không ham chiến, đều tự động tìm một đường tốt rút lui. Lùm cây rậm rạp, cây cỏ khô vàng, đàn voi rất nhanh đã phát hiện, chúng mất dấu sư tử.
Tiếng voi rống rõ to mang theo phẫn nộ lần thứ hai vang lên, đàn sư tử chết tiệt này!
Lúc hỗn loạn phát sinh, sư đàn Áo La Tư cũng ở ngay gần đó, đêm qua chúng nó vừa bắt được một con trâu, sau khi ăn no liền chui vào lùm cây ngủ, sáng nay lúc trở lại ăn thịt con mồi thì thấy được sư đàn Hoắc Tư Bỉ bị voi đuổi giết.
“Đám kia sao lại chọc tới voi?”
“Có trời mới biết.”
Hoắc Na cùng Sa Na dắt nhóm sư tử con đến ẩn núp trong một bủi cỏ xa hơn, bọn nó cũng không hi vọng nhóm ấu tể của mình bị vạ lây.
Đề Na chăm chú quan sát trận xung đột giữa sư tử cùng voi này, thẳng đến khi nó chấm dứt. Sau khi voi rời đi, Đề Na đột nhiên đột nhiên xoay người nói với Áo La Tư đang ngồm ngoằm ăn thịt: “Chồng a, ngươi có chuyện làm rồi kìa.”
“A?” Áo La Tư ngẩng đầu, liếm liếm vết máu bên miệng: “Cái gì? Vợ a, đừng nói ngươi muốn ta đi giết voi nha?”
Dứt lời, Áo La Tư tựa hồ cảm thấy mình vừa nói ra một chuyện cười rất thú vị, nhịn không được toét miệng cười.
Đề Na không chút biến sắc nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Áo La Tư, quơ móng vuốt chụp một phát, Áo La Tư bị đánh đến nhe răng, móng vuốt sắc bén đầy uy hiếp đặt ngay cổ họng nó, Đề Na từ trên cao nhìn xuống Áo La Tư, giọng lạnh như băng: “Đừng gọi ta là vợ, gọi nữ vương!”
“….nữ vương…”
“Tốt lắm.” Đề Na gật gật đầu, thu hồi móng vuốt, giống như trấn an mà liếm liếm mặt Áo La Tư: “Chồng yêu, chẳng lẽ ngươi không muốn mở rộng lãnh địa sao? Nhìn đám đáng thương bị truy đuổi đến không còn đường trốn kia kìa, đó là một cơ hội!”
Nhóm sư tử cái trong đàn lập tức hiểu ý Đề Na, Áo La Tư có muốn giả vờ hồ đồ cũng không có khả năng.
“Ít nhất.” Áo La Tư lấy lòng liếm liếm khóe miệng Đề Na: “Để ta ăn no cái đã…”
Muốn nhân cơ hội mở rộng lãnh địa không riêng gì sư đàn Áo La Tư, những sư đàn gần đó đều rục rịch. Ngay cả linh cẩu cũng quyết định tới lãnh địa sư đàn Hoắc Tư Bỉ tìm hiểu rõ ràng, nếu đàn voi thật sự giết chết hai con sư tử đực kia thì tốt quá!
Sáng sớm hôm sau, lãnh địa sư đàn Hoắc Tư Bỉ lại bị chia cắt, lúc này, vươn móng vuốt không chỉ có sư đàn Áo La Tư, ngay cả một sư đàn nhỏ chỉ có một đực ba cái cũng chiếm được một mảnh lãnh địa dưới vuốt sư đàn Hoắc Tư Bỉ.
Về phần voi con Cách Nạp làm phát sinh trận tranh chấp này hoàn toàn không để tâm tới chuyện đám sư tử một lần nữa phân chia lãnh địa. Cách Nạp đang bận bú sữa, con voi cái vừa mất đi đứa nhỏ đã cùng dì Cách Nạp nuôi nấng nó.
Thẳng đến ngày voi con đực này trưởng thành, rời đàn sống một mình.
Còn về phần La Kiều đã giúp đỡ Cách Nạp, trong một buổi sớm mai bắt đầu một ngày mới đang dựng ngón giữa với Mông Đế vẫn còn chưa rời đi.
Mông Đế không hiểu hàm nghĩa của động tác này, nhưng như vậy không có nghĩa là nó không hiểu được biểu tình của La Kiều lúc này. Vì thế, La Kiều mới được giải thoát khỏi một đêm kích tình mãnh liệt, chỉ còn sót lại một hơi lại bị Mông Đế chặn môi, áp ngã xuống đất.
Liệp báo ba ba đáng thương chính là ví dụ điển hình cho câu nói tự làm bậy không thể sống.
La Sâm cùng La Thụy dựa vào nhau, cùng cọ cọ, nhàm chán quơ móng chơi đùa, ba ba sao vẫn chưa trở lại, bọn nó lại đói bụng a.