Hắc thành chủ cong cong mắt, nói sang chuyện khác: “Chuyện thứ hai chính là muốn hỏi thử ngươi thấy sao về minh chủ võ lâm lần này?”
Thấy sao gì?
Đỗ Cửu ngẫm nghĩ, đáp: “Võ Đang.”
Cái gọi là minh chủ võ lâm đương nhiên là chọn ra từ các phái chính đạo trong võ lâm, môn phái chính đạo rất đông đảo, lớn lớn bé bé không dưới trăm phái, dẫn đầu là bảy phái lớn ba thành một đảo.
Bảy phái lớn lần lượt là Thiếu Lâm, Nga Mi, Võ Đang cùng Tứ Nhạc, vốn phải là Ngũ Nhạc nhưng khoảng mười năm trước phải Thái Sơn ngã xuống, chỉ còn lại Tứ Nhạc là Hoa Sơn, Tung Sơn, Hằng Sơn và Hành Sơn, tám đại phải cũng chỉ còn lại bảy.
Ba thành tất nhiên là thành Bạch Vân của Đỗ Cửu, thành Hắc Thổ bên cạnh và thành Hôi Nham ở phương bắc.
Còn một đảo là đảo Tiêu Dao, đệ tử dưới trướng không nhiều lắm nhưng mỗi người đều thần thông, tiêu dao tự tại, gần như không tham gia vào phân tranh trên giang hồ, cho nên mỗi lần chọn minh chủ cho võ lâm nếu không có gì bất ngờ thì đều rơi vào bảy phái lớn.
Minh chủ võ lâm tiền nhiệm là chưởng môn phái Hoa Sơn, hiện giờ Đỗ Cửu đoán rằng sẽ từ hai phái Võ Đang hoặc Nga Mi, trong đó thì phần thắng nghiêng về Võ Đang nhiều hơn một ít.
Minh chủ võ lâm cũng không phải là qua tỉ thí để chọn ra người có võ công cao nhất từ các phái mà có giới hạn tuổi tác, nếu không cứ phái luôn chưởng môn hoặc trưởng lão có nội lực thâm hậu tới là được rồi, nếu làm như vậy thì gần như chỉ có Thiếu Lâm và Võ Đang thay phiên nhau làm.
Giới hạn tuổi từ 35 đến 45, như vậy thì vừa có võ công vừa có năng lực làm việc, vai vế cũng đủ mới có thể khiến những người khác tin phục.
Nếu không đổi lại thành một thanh niên chưa tới 30 như Đỗ Cửu thì mấy chưởng môn tự cao lại lớn tuổi chưa chắc sẽ nghe theo.
Bảy người tham gia thi đấu của bảy phái lớn lần này Bạch thành chủ đều đã gặp, dựa vào công lực gần đến tông sư của y thì chỉ cần nhìn cử chỉ cũng có thể lập tức biết được võ công từng người tới đâu. Trong bảy người tham dự lần này Võ Đang và Nga Mi là nổi bật nhất, không phân cao thấp, điểm khác nhau chỉ ở mặt thực chiến.
Mà y cho rằng phần thắng hơi nghiêng về vị đến từ Võ Đang kia, bởi vì hắn ta là nam, người của Nga Mi là nữ, cũng không phải y kỳ thị phụ nữ hay gì nhưng chỉ nói tới mặt vũ lực phái nữ sẽ thiệt thòi hơn một chút, trừ khi có tư chất cực kỳ xuất chúng nếu không khi so đấu cùng đẳng cấp thì phái nam vẫn sẽ có lợi thế hơn.
Đương nhiên đây chỉ là phân tích ban đầu của y, suy cho cùng thì y vẫn chưa tận mắt nhìn thấy hai người so chiêu.
Hắc thành chủ nghe vậy mỉm cười lắc đầu, trên mặt toát ra vẻ thần bí: “Chưa chắc.”
Đỗ Cửu nhìn hắn, ý là sao đây, nhưng mà y biết trước cốt truyện nên biết đúng thật là chưa chắc, vì người thắng bấy giờ là Nga Mi.
Hắc thành chủ đang định mở miệng ánh mắt rơi xuống mặt Đỗ Cửu lại bỗng dừng lại, dường như có ý nào khác, bèn nói: “Chi bằng chúng ta cược đi, nếu cuối cùng người ngồi lên ghế minh chủ võ lâm là vị tới từ Nga Mi kia thì ngươi phải đồng ý một chuyện với ta, nếu là Võ Đang thì ta sẽ đồng ý một chuyện với ngươi, sao nào?”
Đỗ Cửu tỏ vẻ chả ra sao, đây rõ ràng là đào hố cho y nhảy vào này!
Nhưng mà y biết được kết quả còn Bạch thành chủ lại không biết, xét thấy sự đặc biệt của Hắc thành chủ với y, Đỗ Cửu chỉ có thể bình tĩnh đáp: “Được.”
Cũng không hỏi xem là chuyện gì, có thể gây hại cho lợi ích của mình hay không.
Hắc thành chủ thấy vậy trong lòng không hiểu vì sao lại dâng lên cảm giác sung sướng, đáp: “Yên tâm đi, không phải là chuyện vi phạm đạo nghĩ gì, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi.”
Đỗ Cửu nhìn hắn, đôi mắt vốn không nhiều cảm xúc lộ ra vẻ nghiêm túc: “Ta tin ngươi.”
Hắc thành chủ nâng chung trà lên khẽ nhấp, ý cười nở rộ trên môi.
Nguyên Hòa Đế đứng cạnh vuốt ve phiến quạt, vẻ mặt khó dò.
Lần gặp mặt đầu tiên này có vẻ trừ Hắc thành chủ ra, Đỗ Cửu và Nguyên Hòa đế đều có tâm tư riêng.
Đỗ Cửu không cảm nhận được dấu vết của Tần Cửu Chiêu khiến lòng y nôn nóng, đi qua nhiều thế giới như vậy y đã quen có Tần Cửu Chiêu làm bạn, cho dù Tần Cửu Chiêu chuyển thế không có ký ức đi nữa, nhưng hiện giờ y chợt mất dấu hắn làm y bỗng thấy khó chịu.
“Hỏi được nguyên nhân chưa?” Sau khi về đến phòng y lập tức gọi hệ thống ra.
“Chuyện này…” Hệ thống ấp a ấp úng, “Tạm thời lão đại chưa trả lời, ngươi cứ kiên nhẫn chờ đi, dù sao chắc chắn là một trong hai người họ, ngươi đối phó cho qua trước đã, sau này xem ai thích ngươi thì chính là hắn.”
Đỗ Cửu: “Có phải mi cho rằng ta không dám đánh mi không?”
Hệ thống bày ra vẻ mặt ấm ức: “Ta thật sự không liên hệ được với lão đại mà…”
Đỗ Cửu: “Mi ra đây!”
Hệ thống rụt rụt: “…” Bộ nó ngu sao, ra mới lạ đấy!
Đỗ Cửu ỉu xìu: “Được được được, có giỏi thì mi đừng bao giờ mở miệng nữa!”
Dựa núi núi sập dựa nước nước cạn, xem ra vẫn nên dựa vào chính mình thì hơn, y không tin không có hệ thống y không thể tự mình tìm ra, hai chọn một có 50% tỷ lệ chọn đúng, sao y có thể chọn sai được chứ, y không tin vận may của bản thân sẽ kém tới vậy!
Y cẩn thận thăm dò phân tích, quan sát kỹ càng, cứ từ từ mà làm, dù sao ngày tháng ở thế giới này còn dài, y không tin mình không tìm ra được ai là Tần Cửu Chiêu!
Vì vậy sau đó Đỗ Cửu vẫn giống như trước đây giữ vững chế độ làm việc và nghỉ ngơi của Bạch thành chủ, buổi sáng luyện kiếm buổi tối tiếp tục đả tọa, thi thoảng đi ra ngoài xã giao.
Nhưng hai ngày gần đây Đỗ Cửu đã sắp không trụ nổi nữa, ỷ vào bốn bề vắng lặng lại có võ công đề phòng nhìn lén, y dang tay thành hình chữ X nằm dài trong phòng luyện công.
“Ngày tháng thế này đúng là không dành cho con người mà.” Y không nhịn được càu nhàu.
Cuộc sống ngoài ăn cơm ra thì chính là luyện công, sống y như một thầy tu khổ hạnh vậy, ngay cả một tí chuyện giải trí cũng không có, còn gì thú vị nữa?
“Không phải là mi cố ý đấy chứ?”
Y cực kỳ nghi ngờ có phải là do hệ thống thấy thế giới trước y sống sung sướng quá, cho nên thế giới này mới đi chọn cho y một nhân vật như vậy nữa.
Lạnh nhạt thì thôi đi, còn tẻ nhạt nữa chứ, giá trị vũ lực cả người thế kia thì cho dù Tần Cửu Chiêu là Nguyên Hòa đế hay Hắc thành chủ đi nữa, ai có thể đánh thắng được y?
Mà dựa vào tính cách Bạch thành chủ sao có thể đồng ý để người ta đè, chẳng lẽ muốn y sống theo chủ nghĩa Plato à?
Nhưng mà đến cuối cùng vẫn chặt đứt trần duyên vô dục vô cầu, có Plato cũng vô dụng.
Hệ thống: “Thế giới này do tự tay Tần Cửu Chiêu lựa chọn, tội này ta không gánh, cảm ơn.”
Tần Cửu Chiêu tự chọn à?
Đỗ Cửu híp híp mắt: “Quả nhiên ngay từ đầu mi đã thông đồng với Tần Cửu Chiêu đúng không?”
Khó trách y cảm thấy lúc mình bị nhốt trong phòng tối thái độ của hệ thống cứ quái quái, hiện giờ nhớ lại chắc chắn là có liên quan tới Tần Cửu Chiêu!
“Nói, mi còn giấu ta cái gì nữa?!”
Hệ thống thầm cảm thấy nó lỡ mồm rồi, dưới sự sốt ruột bỗng dưng trong cái khó ló cái khôn, đáp: “Thật ra ngươi có thể phản công mà, lấy giá trị vũ lực hiện giờ của ngươi thì muốn đè Tần Cửu Chiêu hoàn toàn dễ như trở bàn tay!” Đúng, không sai, chính là phản công đó! Nó thầm cho mình 32 like, chủ ý hay tới vậy mà nó cũng có thể nghĩ ra được, tưởng tượng tới vẻ mặt Tần Cửu Chiêu khi khôi phục ký ức phát hiện bản thân bị phản công mà sướng rơm cả lòng.
Được thế!
Đỗ Cửu nghe vậy dứt khoát dời sự chú ý đi, vèo một phát bật dậy vỗ đùi, sao y lại không nghĩ tới ha! Y có thể phản công mà!