Nhớ lại dáng vẻ hiền lương thục đức của Mộc Thanh Nhi lúc bắt đầu tế thần, ông cũng ngầm hiểu, âu cũng là cái phúc, ý trời, ý trời.
Quay sang Dạ Kình Nhất đang lo lắng ôm lấy Dạ Huân Thiên, pháp sư nói:
“Lễ đã thành, tôi xin phép.”
Dạ Huân Thiên thấy tình thế thay đổi, cơ thể vô lực cố gắng gượng đứng dậy đi về phía Mộc Thanh Nhi.
“Nàng không sao chứ, tỉnh lại đi.”
Nhưng Mộc Thanh Nhi đã bất tỉnh hoàn toàn. Ba Ba Mạc Tỏa cũng tự nhiên tan biến.
Sáng hôm sau, Ba Ba Mạc Tỏa tỉnh dậy, thấy mình đang ở trong thân xác của Mộc Thanh Nhi, cơ thể yếu ớt không ngóc nổi mình, chỉ có thể đưa mắt nhìn bốn xung quanh.
“Điềm Điềm… Điềm Điềm…” Ba Ba Mạc Tỏa yếu ớt gọi, cô cảm thấy tay chân nhức mỏi, môi cổ khô rang, đắng ngắt.
“Mạc Tỏa, cô tỉnh rồi sao?”
Điềm Điềm từ bên ngoài chạy vào, đôi mắt sưng to vẫn còn đỏ tấy, nhìn là biết cô nàng vừa khóc xong.
“Mộc Thanh Nhi…cô ấy…” Ba Ba Mạc Tỏa làn môi nhợt nhạt ngập ngừng, nhìn biểu cảm đau buồn của Điềm Điềm cô đã đoán được phần nào nhưng vẫn thử hỏi lại.
“Nương nương đã đi rồi.”
Ba Ba Mạc Tỏa trầm mặc hồi lâu.
“Thực xin lỗi ta cứ ngỡ đã cứu được cô ấy.”
Điềm Điềm lắc đầu vui vẻ nói nhưng tầm mắt đã trũng xuống từ lúc nào:
“Đúng, lúc đó cô đã cứu được nương nương, nhưng khi tỉnh lại sức khỏe vốn suy yếu của nương nương cộng thêm mất máu quá nhiều đã không còn trụ được nữa, trước khi đi người có gửi lời cảm ơn cô.”
Điềm Điềm vừa nói vừa nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua không kìm lại được nước mắt. Kể lại cho Ba Ba Mạc Tỏa nghe.
Hôm qua Mộc Thanh Nhi được đưa về tẩm cung, cả cơ thể yếu ớt, giọng nói phát ra cũng thều thào.
Dạ Huân Thiên đi đến bên cạnh nắm lấy tay cô.
Mộc Thanh Nhi nói:
“Hoàng Thượng, mong người hãy đối xử tốt với…khụ khụ ….Ba Ba Mạc Tỏa, và giúp thần thiếp chăm sóc Điềm Điềm…thần thiếp…khụ… số mệnh của thiếp chỉ đến đây thôi.” Giọng nói yếu ớt xen lẫn những tiếng ho như rút từ gan phổi.
“Được, thật xin lỗi vì bạc đãi nàng trong thời gian qua, xin lỗi vì không để nàng được một ngày làm một Mộc Phi thực sự.” Dạ Huân Thiên hối hận vô cùng, chỉ vì chán ghét cái tính cách yếu đuối rồi nghi ngờ cô có mưu đồ ám hại mình mà hắn liên tục đối xử tệ với cô, bây giờ khi nhận ra Mộc Thanh Nhi thực ra là người dũng cảm hi sinh vì gia tộc, đứng trước cái chết không hề run sợ thì hắn thực sự cảm phục cô.
“Vậy thần thiếp an tâm rồi, hi vọng Ba Ba Mạc Tỏa sẽ dùng cơ thể của thần thiếp sống thật tốt.”
Nói xong Mộc Thanh Nhi cũng nhắm mắt lìa đời.
Dạ Huân Thiên đau lòng nhìn cô, nước mắt bậc quân vương cũng không tự chủ rơi xuống, một lát sau cũng đi ra ngoài.
Ba Ba Mạc Tỏa nghe đến đây nước mắt không ngừng tuôn rơi:
“Mộc Thanh Nhi, thực xin lỗi cô, cũng cảm ơn cô rất nhiều.”
Điềm Điềm gạt đi nước mắt tươi cười nói:
“Từ nay người chính là chủ tử của em rồi, từ nay em sẽ gọi người là nương nương. Mộc Phi nương nương xin nhận của nô tỳ một lạy.”
Nói xong Điềm Điềm ngay lập tức quỳ xuống hành lễ.