Đúng lúc này tiếng chìa khóa sột soạt phát ra từ bên ngoài cửa chống trộm, cạch cạch một tiếng, cửa được mở ra.
“Vợ ơi? Cảnh sát Chu bọn họ đến chưa?”
Là Giản Lương.
Giang Hàn Thanh không nghĩ nhiều, nhanh chóng cởi áo khoác ra, lau sạch vết máu trên mặt đất và con dao, sau đó dùng ống tay áo quấn quanh lòng bàn tay bị thương, sau khi che phủ vết thương, anh vắt áo khoác lên cánh tay.
Giang Hàn Thanh dìu Chu Cẩn lên đỡ lưng cô, khẽ nói: “Đi thôi.”
Giản Lương to tiếng đi một vòng quanh nhà rồi mới tìm xuống bếp, khi nhìn thấy ba người đang ở trong bếp, ông ta hơi ngạc nhiên: “Sao tập trung hết ở đây thế này?” Ngay sau đó, ông để ý thấy nồi canh bị đổ dưới đất: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Giang Hàn Thanh đang bảo vệ Thích Chân, bởi vì Thích Chân không phải hung thủ thực sự, hơn nữa… anh nhìn thấy Giản Lương và Thích Chân sánh bước bên nhau, tự nhủ, không dễ gì để có được một gia đình hạnh phúc.
Khi xử lý loại chuyện này, Chu Cẩn và anh như có thần giao cách cảm ngầm hiểu ý nhau. Ngập ngừng một lúc, Chu Cẩn lên tiếng giải vây: “Vừa rồi tôi không cẩn thận làm đổ nồi nên bị bỏng tay. Tôi thì không sao, chỉ e là doạ dì Giản sợ rồi.”
Giản Lương hoảng hốt nhìn sang Thích Chân, thấy sắc mặt bà tái nhợt, cơ thể vẫn khẽ run rẩy, giống như vừa trải qua một chuyện kích động đến tinh thần rất lớn. Giản Lương vòng tay qua vai bà, vuốt ve cánh tay xoa dịu vỗ về bà rồi quay qua xin lỗi họ: “Xin lỗi, vợ tôi vốn hơi nhút nhát, bình thường xảy ra chút chuyện cỏn con thôi cũng chuyện bé xé ra to, có doạ hai người sợ không?”
Không phải nhút nhát, mà là suy nhược tinh thần.
Trạng thái tinh thần của Thích Chân có vấn đề, nếu tiếp tục hỏi nữa thì sẽ chỉ khiến tình hình càng thêm khó kiểm soát. Giản Lương nhìn thấy cánh tay của Chu Cẩn đỏ rát liền cảm thấy rất áy náy và có lỗi, nói: “Cảnh sát Chu, cái này cô phải đến bệnh viện khám xem sao mới được. Tôi sẽ lái xe đưa cô đi.”
Chu Cẩn từ chối: “Không cần đâu, dì Giản đang sợ hãi thế này, chú nên ở cạnh bà ấy. Chúng tôi tự đi được.”
Giản Lương cũng biết tình trạng tinh thần của vợ, người khác sợ hãi thì không sao, nhưng khi bà ấy sợ hãi, phản ứng rất nhạy cảm và khác thường, cần có người ở bên cạnh an ủi vỗ về.
Ông cũng không khách sáo với Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh nữa, liên tục nói xin lỗi và tiễn bọn họ ra cửa.
Giang Hàn Thanh dìu Chu Cẩn xuống lầu, cẩn thận để cô vào ghế lái phụ rồi mình cũng theo lên xe. Chu Cẩn lo lắng hỏi anh: “Tay anh thế nào rồi?”
Giang Hàn Thanh bỏ áo khoác ra, lòng bàn tay đầy máu, may mà vết thương không lớn, lúc này máu đã ngừng chảy. Nhưng vết thương cứ rách da hở thịt thế này lại càng khiến người khác nhìn vào mà đau lòng, Chu Cẩn nhìn vết máu, đau xót đến nỗi nước mắt ứa ra, rất nhanh lại bật cười.
Giang Hàn Thanh thấy cô vừa khóc vừa cười, cúi đầu thấy nhìn lòng bàn tay máu me gớm ghiếc cũng cảm thấy buồn cười. Chu Cẩn nghiêng người, nhỏ giọng nói: “Giang Hàn Thanh, anh thật sự không nên gả cho em. Toàn gặp phải những chuyện đen đủi không đâu.”
Giang Hàn Thanh hỏi cô: “Cánh tay có đau không?”
Chu Cẩn gật đầu nói: “Đau chứ. May không nổi mụn nước, cũng không quá nghiêm trọng.” Cô hất cằm về phía vết thương trên tay anh, hỏi anh: “Anh thì sao?”
Giang Hàn Thanh cười nhẹ: “Cũng hơi đau.”
Chu Cẩn đưa tay nhéo cổ anh, giọng điệu trách móc và cảnh cáo, hỏi: “Biết đau còn dám cướp dao, anh dũng cảm quá nhỉ?”
Hai người bốn nhau nhìn nhau, mặt đối mặt, suýt chút nữa đụng vào nhau. Giang Hàn Thanh nói: “Anh không làm, thì em cũng sẽ làm. Trong tình huống hợp này, vẫn nên để cho đàn ông thì tốt hơn.”
Chu Cẩn giả vờ chế giễu anh, nói: “Em là cảnh sát. Bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của người khác là nhiệm vụ của em. Anh chỉ là một giáo sư thôi.”
Giang Hàn Thanh nghiêm túc đáp lại: “Nhưng anh vẫn là chồng của Chu Cẩn.”
Chu Cẩn: “…”
Mặt Chu Cẩn đỏ bừng, cô không thể chống lại sự công kích thẳng thắn và nghiêm túc của Giang Hàn Thanh, vì vậy cô ngồi ngay ngắn im lặng không nói. Anh tìm thấy địa chỉ của một bệnh viện gần đó và khởi động xe.
Tâm trạng Chu Cẩn dần ổn định trở lại sau bao việc hỗn loạn, cô thở dài nói: “Không ngờ Thích Chân vẫn còn sống. Thích Nghiêm giết nhiều người như vậy, nhưng hắn không hại Thích Chân hay cảnh sát Giản Lương.”
Thích Nghiêm đã sớm biết danh tính của Giản Lương, với thủ đoạn của hắn, không khó để tìm ra địa chỉ của hai người này. Nếu hắn thực sự muốn giết người, Thích Chân và Giản Lương sẽ không thể sống yên ổn đến bây giờ.
Nhưng bọn họ vẫn còn sống và trải qua bao nhiêu năm sống một cuộc đời an yên.
Giang Hàn Thanh nói: “Có lẽ vì Thích Nghiêm không thể ra tay với Thích Chân nên hắn mới cần người thay thế để trút bỏ hận thù và bất mãn. Những người phụ nữ bị giết chính là vật thay thế, Cục phó Diêu, Tàng Phong, còn có những người đã hy sinh năm đó Lý Cảnh Bác và Chu Xuyên… đều là vật thay thế.”
Chu Cẩn đan ngón tay vào nhau, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía trước.
…
Chiếc xe địa hình từ từ dừng lại. Thích Nghiêm tháo kính râm xuống, nhìn cánh cửa sắt sơn màu phía xa, trên miệng khẽ nở nụ cười.
Người ngồi ở ghế lái trước nói: “Chúng ta đến rồi.”
Thích Nghiêm đẩy cửa xe, uể oải huýt sáo, lại vỗ cửa xe nói: “Được rồi, chúng ta cởi trói cho người bạn mới đi.”
Ngồi sau tài xế chính, bên cạnh Thích Nghiêm chính là Tưởng Thành. Tài xế quay người đưa tay cởi tấm vải đen che mắt Tưởng Thành ra.
Ánh nắng trắng như tuyết xuyên qua mắt anh, phải một lúc sau, anh mới thích nghi được với ánh sáng này. Anh nhảy ra khỏi xe, đi đến bên cạnh Thích Nghiêm.
Thích Nghiêm cười nói: “Diêu Vệ Hải và cái tên A Phong gì đó, cậu xử lý rất sạch sẽ. Nếu Hạ Vũ và chú Thất đã tiến cử cậu thì tôi cũng nên cho người anh em tài năng này một cơ hội chứ nhỉ. Tài bắn súng của cậu không tồi, rảnh so tài với tôi không?”
Tưởng Thành khẽ nheo mắt, nhìn về phía cửa lớn, nói: “Được.”
“Chào mừng cậu gia nhập, Tưởng Thành.”
Thích Nghiêm đưa tay ôm vai anh, vỗ vỗ nói: “Không phải cậu luôn muốn gặp Lão Bọ cạp sao? Tôi chính là Lão Bọ cạp.”