– “Hức Hức…Em xin lỗi…Xin lỗi…Xin lỗi ngài nhiều lắm…”
– “Không sao. Ta không trách em mà, ngoan. Bé yêu của ta mạnh mẽ làm mà, đừng khóc nữa nhé?”
Sau một lúc, Bạch Tử Lệ mới đỡ hơn phần nào, thút thít nằm trong lòng Mạc Chi Dương, ôm chặt không buông. Mạc Chi Dương cũng bất lực cho Bạch Tử Lệ ôm lấy, tay lau nước mặt còn sót lại trên khóe mắt, tay còn lại thì xoa nhẹ ở lưng để trấn an cậu bé mít ướt của mình. Nhìn Mạc Chi Dương khi khóc rất đáng yêu nhưng khóc nhiều quá cũng không tốt đâu vì bây giờ hai mắt đang sưng vù lên rồi. Bạch Tử Lệ úp mặt vào ngực Mạc Chi Dương, liên tục dụi dụi mặt vào đó để làm nũng và cũng để lau đi nước mắt của mình luôn. Trong lúc Bạch Tử Lệ vẫn đang khóc thì Mạc Chi Dương giải thích hết tất cả mọi chuyện rồi, Bạch Tử Lệ cũng khá bất ngờ vì mình lại bị hoàng hậu yểm bùa như vậy, đang định hỏi vì sao thì Mạc Chi Dương đã trả lời luôn ngay sau đó rồi. Sau khi nghe xong, Bạch Tử Lệ cảm thấy hoàng hậu thật đáng sợ và rất nhẫn tâm nữa, rõ ràng Bạch Tử Lệ không làm gì mà vẫn có thể căm ghét mà hãm hại như vậy, không biết bao nhiêu người phải chịu khổ như vậy rồi hay Bạch Tử Lệ là người đầu tiên. May mắn có Kỳ Lâm phát hiện ra kịp không thì có lẽ Bạch Tử Lệ đã chết vì điên vì dại do lá bùa gây ra rồi. Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ ngồi im không nói gì, liền ôm chầm Bạch Tử Lệ vào lòng
– “Tất cả mọi chuyện đều ổn cả rồi. Bây giờ em đã không sao rồi, chuyện này cứ để ta xử lý. Em không cần phải lo lắng gì nữa.”
– “Em xin lỗi ngài…Tất cả là do em, đáng lẽ ra em không nên đi buổi yến tiệc đó để đỡ gây phiền phức cho ngài”
– “Không không không. Không phải lỗi do em, đừng tự trách nữa. Ta không trách em mà, ta tin em trong sạch, ta tin em không làm nư vậy. Em là người bị hại thì sao phải xin lỗi ta chứ.”
– “Nhưng mà…Em…”
– “Nào, em mà nói nữa là ta nghỉ chơi với em này, lần sau không được tự đổ lỗi lên hết bản thân mình nghe chứ? Cái gì cũng phải nói cho ta biết, ta không trách em đâu, sai ở đâu thì sửa ở đó. Bé yêu của ta nhớ chưa nào?”
– “Dạ vâng ạ”
Bạch Tử Lệ sau khi nghe những lời ấy liền vui vẻ hẳn, ôm chầm lấy Mạc Chi Dương, liên tục thơm và má để bù đắp cho những thời gian vừa qua. Mạc Chi Dương đã cực khổ rồi, nếu không có Mạc Chi Dương thì Bạch Tử Lệ cũng không biết phải chịu đựng như thế này bao lâu nữa. Từ nhỏ đã không được mọi người yêu quý, chỉ có mỗi cha và mẹ, bây giờ không làm gì cũng bị hãm hại đến như thế này, sao cuộc sống này quá tàn nhẫn vậy? Không thể để cho bất cứ con đường thoát thân nào, muốn hãm hại rồi dồn người ta vào đường cùng, dồn vào chỗ chết khiến cho người khác đau khổ và người làm ra chuyện đó chỉ ngồi im, cười đắc ý với những thành phẩm của mình tạo ra mà thôi. Nhưng những nghiệp chướng mà mình đã tạo ra thì chắc chắn sẽ phải trả lại mà thôi, và người sẽ trả thù cho Bạch Tử Lệ chính là Mạc Chi Dương. Đụng đến ai chứ đụng đến người yêu của Mạc Chi Dương chỉ có con đường chết mà thôi, dù là hoàng hậu hay bất cứ ai đi nữa. Nhưng hai tuần đối với Mạc Chi Dương là khoảng thời gian rất dài, không được đụng chạm cũng như thân mật với người yêu khiến Mạc Chi Dương nhớ đến phát điên lên rồi
– “Lệ Lệ a~ Ta nhớ em lắm đó nha. Em có nhớ ta không?”
– “Có…Em cũng nhớ ngài nhiều lắm.”
– “Vậy…Em cho ta…”_Đôi tay Mạc Chi Dương bóp nhẹ ở mông Bạch Tử Lệ và nhìn với vẻ mặt thèm khát
– “Em…”_Bạch Tử Lệ hiểu Mạc Chi Dương đang ám chỉ cái gì, nhưng lo sợ mình sẽ bị liệt giường nên cứ ngập ngừng mãi thôi
– “Đi mà~ Đã là hai tuần rồi ta chưa chạm vào em. Ta nhớ em lắm, cho ta nhé, bé yêu ơi?”_Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ ngập ngừng như vậy liền làm nũng, chiêu này luôn luôn có hiệu quả rất cao mỗi tội hơi mất hình tượng một tý, nhưng không sao, miễn là được làm với Bạch Tử Lệ thì cái gì Mạc Chi Dương cũng làm
– “Được, em cho ngài”
Mạc Chi Dương đạt được mục đích liền mỉm cười, ôm chầm lấy Bạch Tử Lệ và…